Giai thoại văn nghệ

15:02 25/07/2025
Một ngày xuân nọ có ba người bạn già gặp nhau sau cả chục năm xa. Đó là nhà thơ Minh Huệ, họa sĩ Trần Khánh và nhà văn Hồng Nhu.

Bạn bè văn nghệ xúm quanh cùng uống rượu đọc thơ chúc mừng nhau. Một người đề xuất:

- Bây giờ ba "cụ" mới lại có dịp ngồi với nhau cùng anh em mình, vui lắm. Vậy ba "cụ" hãy vịnh nhau đi! Mà phải vận vào người và tác phẩm của nhau. "Cụ" nào hay được thưởng một chai. "Cụ" nào dở nộp phạt một chai. Toàn thể anh em mình ngồi đây làm giám khảo. Bắt đầu!

Mọi người hào hứng vỗ tay tán đồng. Minh Huệ, Trần Khánh, Hồng Nhu, cả ba đều hơi... tái mặt. Nhưng chả lẽ từ chối cuộc vui, đành nói:

- Xin cứ chỉ định!

- Mời Hồng Nhu nổ trước, nào!

Hồng Nhu lắc lắc mái tóc trắng vốn đã xùm xoà rối bời như lùm cỏ, e hèm:

- Tuân lệnh! Xin gửi đến bác Minh Huệ:

Nước Mỹ có ông Hê-Minh-Uê
Việt Nam ta có ông Minh Huệ
"Ông già ngoài biển cả" lái tài ghê!
"Thợ mộc trong chiến hào" bắn ẩu thế.

Mọi người vỗ tay ầm. Một chai rượu được chuyển tới trước mặt Hồng Nhu.

- Tiếp, xin mời bác Minh Huệ!

Minh Huệ cười ha hả chạm cốc với Hồng Nhu. Xong, mặt mày trịnh trọng:

- Tôi xin được kính tặng bác Trần Khánh một bài Đường luật nôm na rằng:

Đầu xuân tặng Bác mấy vần chơi
Yêu bác nên không sợ quá nhời
Rượu nốc như sông, toàn ký nợ
Thuốc hun
tựa núi, cóc ai mời
Tranh vẽ trên nhà trăm bức lận
Mèo quào dưới bếp một con thôi!...

Mới đọc đến đó, tiếng cười và vỗ tay đã dậy lên. Và một chai rượu thưởng lại xuất hiện trước mặt Minh Huệ.

- Còn hai câu nữa bác Khánh ạ. Để dịp khác. Giờ đến lượt bác, xin mời!

Trần Khánh đứng dậy, gật gật đầu, tủm tỉm:

- E phải nộp phạt mất! Thôi, lấy "liều mạng làm căn bản" vậy. Hồng Nhu hãy nghe đây:

"Tiếng nói thì chìm sâu"
Mồm tua như giồi đó (1)
Tóc tai quá bờ rào
Mắt người và "mắt chó"
"Ngẫu hứng về chiều" sao?
Già rồi còn nguậy ngọ!

Tiếng vỗ tay như sấm. Trần Khánh lại tủm tỉm, cúi đầu, tay trái đặt lên ngực rất điệu:

- Thưa các bác "Em" tự thấy mình dở. Vậy "em" xin nộp phạt cho các bác cái này!

Hoạ sĩ bất ngờ thò tay vào áo măng-tô rút ra một chai "Napoléon" mới toanh, đặt xuống. Cùng lúc, một chai "cuốc lủi" quà thưởng chuyển đến tay anh. Tiếng reo vui của bạn bè tưởng như không bao giờ ngớt.

Vậy là chẳng mèo nào chịu mỉu nào, vui vẻ cả.

Bạch Mã kể.
(TCSH60/02-1994)

-------------------
(1) Nói lái "Mùa tôm" và "Gió đồi". Cùng với những chữ "..." là nhan đề các tác phẩm của các tác giả nói trên.

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
  • QUẾ HƯƠNG

    Năm tháng trước, về thăm Huế sau cơn đại hồng thủy, Huế ngập trong bùn và mùi xú uế. Lũ đã rút. Còn lại... dòng-sông-nước-mắt! Người ta tổng kết những thiệt hại hữu hình ước tính phải mươi năm sau bộ mặt kinh tế Thừa Thiên - Huế mới trở lại như ngày trước lũ. Còn nỗi đau vô hình... mãi mãi trĩu nặng trái tim Huế đa cảm.

  • THU TRANG

    Độ hai ba năm thôi, tôi không ghé về Huế, đầu năm 1999 này mới có dịp trở lại, thật tôi đã có cảm tưởng là có khá nhiều đổi mới.

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝ

    Có lẽ bởi một nỗi nhớ về Huế, nhớ về cội nguồn - nơi mình đã được sinh ra và được nuôi dưỡng trong những tháng năm dài khốn khó của đất nước, lại được nuôi dưỡng trong điều kiện thiên nhiên vô cùng khắc nghiệt. Khi đã mưa thì mưa cho đến thúi trời thúi đất: “Nỗi niềm chi rứa Huế ơi/ Mà mưa xối xả trắng trời Trị Thiên…” (Tố Hữu). Và khi đã nắng thì nắng cho nẻ đầu, nẻ óc, nắng cho đến khi gió Lào nổi lên thổi cháy khô trời thì mới thôi.

  • PHƯƠNG HẠNH

    Vĩ Dạ ơi! Đừng trách "Sao không về chơi thôn Vỹ, Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên" (1). Tôi đã về nơi Hàn Mặc Tử gửi hồn thơ ấy; cũng đã đến thăm khu kinh thành rực rỡ vàng son nằm bên tả ngạn sông Hương với cửa Ngọ, điện Thái Hòa, điện Cần Chánh, điện Kiên Trung, cung Khôn Thái... cổ kính; lầu Tàng Thơ, hồ Tịnh Tâm man mác hương sen...; khu Đông Ba, khu Gia Hội, khu Bến Ngự tưởng nhớ "ông già Bến Ngự" hơn một lần qua Tây Nam Bộ gieo mầm cách mạng(2)...