Giai thoại văn nghệ

15:02 25/07/2025
Một ngày xuân nọ có ba người bạn già gặp nhau sau cả chục năm xa. Đó là nhà thơ Minh Huệ, họa sĩ Trần Khánh và nhà văn Hồng Nhu.

Bạn bè văn nghệ xúm quanh cùng uống rượu đọc thơ chúc mừng nhau. Một người đề xuất:

- Bây giờ ba "cụ" mới lại có dịp ngồi với nhau cùng anh em mình, vui lắm. Vậy ba "cụ" hãy vịnh nhau đi! Mà phải vận vào người và tác phẩm của nhau. "Cụ" nào hay được thưởng một chai. "Cụ" nào dở nộp phạt một chai. Toàn thể anh em mình ngồi đây làm giám khảo. Bắt đầu!

Mọi người hào hứng vỗ tay tán đồng. Minh Huệ, Trần Khánh, Hồng Nhu, cả ba đều hơi... tái mặt. Nhưng chả lẽ từ chối cuộc vui, đành nói:

- Xin cứ chỉ định!

- Mời Hồng Nhu nổ trước, nào!

Hồng Nhu lắc lắc mái tóc trắng vốn đã xùm xoà rối bời như lùm cỏ, e hèm:

- Tuân lệnh! Xin gửi đến bác Minh Huệ:

Nước Mỹ có ông Hê-Minh-Uê
Việt Nam ta có ông Minh Huệ
"Ông già ngoài biển cả" lái tài ghê!
"Thợ mộc trong chiến hào" bắn ẩu thế.

Mọi người vỗ tay ầm. Một chai rượu được chuyển tới trước mặt Hồng Nhu.

- Tiếp, xin mời bác Minh Huệ!

Minh Huệ cười ha hả chạm cốc với Hồng Nhu. Xong, mặt mày trịnh trọng:

- Tôi xin được kính tặng bác Trần Khánh một bài Đường luật nôm na rằng:

Đầu xuân tặng Bác mấy vần chơi
Yêu bác nên không sợ quá nhời
Rượu nốc như sông, toàn ký nợ
Thuốc hun
tựa núi, cóc ai mời
Tranh vẽ trên nhà trăm bức lận
Mèo quào dưới bếp một con thôi!...

Mới đọc đến đó, tiếng cười và vỗ tay đã dậy lên. Và một chai rượu thưởng lại xuất hiện trước mặt Minh Huệ.

- Còn hai câu nữa bác Khánh ạ. Để dịp khác. Giờ đến lượt bác, xin mời!

Trần Khánh đứng dậy, gật gật đầu, tủm tỉm:

- E phải nộp phạt mất! Thôi, lấy "liều mạng làm căn bản" vậy. Hồng Nhu hãy nghe đây:

"Tiếng nói thì chìm sâu"
Mồm tua như giồi đó (1)
Tóc tai quá bờ rào
Mắt người và "mắt chó"
"Ngẫu hứng về chiều" sao?
Già rồi còn nguậy ngọ!

Tiếng vỗ tay như sấm. Trần Khánh lại tủm tỉm, cúi đầu, tay trái đặt lên ngực rất điệu:

- Thưa các bác "Em" tự thấy mình dở. Vậy "em" xin nộp phạt cho các bác cái này!

Hoạ sĩ bất ngờ thò tay vào áo măng-tô rút ra một chai "Napoléon" mới toanh, đặt xuống. Cùng lúc, một chai "cuốc lủi" quà thưởng chuyển đến tay anh. Tiếng reo vui của bạn bè tưởng như không bao giờ ngớt.

Vậy là chẳng mèo nào chịu mỉu nào, vui vẻ cả.

Bạch Mã kể.
(TCSH60/02-1994)

-------------------
(1) Nói lái "Mùa tôm" và "Gió đồi". Cùng với những chữ "..." là nhan đề các tác phẩm của các tác giả nói trên.

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
  • HUY CẬN - XUÂN DIỆU
          Trích "Hồi ký song đôi"

    Tháng 8 năm 1928 cậu tôi được lệnh của Sở học chính Trung kỳ đổi về Huế làm hiệu trường trường tiểu học Queignec ở phố Đông Ba.

  • LÊ QUANG KẾT
             Bông hồng dâng mẹ 

    Vua Tự Đức - ông vua tại vị gặp cơn biến động trong lịch sử dân tộc, sinh thời nhà vua đã tán dương công ơn mẹ: “Nuôi ta là mẹ, dạy ta cũng là mẹ: Mẹ là Thầy vậy. Sinh ra ta là mẹ, hiểu ta cũng là mẹ: Mẹ là Trời vậy”.

  • TRẦN HOÀN
                Hồi ký

    Năm 1941 thi vào trường Quốc Học, tôi đỗ vào loại khá nhưng chưa đủ mức để được cấp học bổng toàn phần.

  • BỬU Ý

    Hàn Mặc Tử (Nguyễn Trọng Trí) từng sống mấy năm ở Huế khi còn rất trẻ: từ 1928 đến 1930. Đó là hai năm học cuối cùng cấp tiểu học ở nội trú tại trường Pellerin (còn gọi là trường Bình Linh, thành lập năm 1904, do các sư huynh dòng La San điều hành), trường ở rất gần nhà ga tàu lửa Huế. Thời gian này, cậu học trò 17, 18 tuổi chăm lo học hành, ở trong trường, sinh hoạt trong tầm kiểm soát nghiêm ngặt của các sư huynh.

  • LÊ QUANG KẾT
                   

    Giai điệu và lời hát đưa tôi về ngày tháng cũ - dấu chân một thuở “phượng hồng”: “Đường về Thành nội chiều sương mây bay/ Em đến quê anh đã bao ngày/ Đường về Thành nội chiều sương nắng mới ơ ơ ơ/ Hoa nở hương nồng bay khắp trời/ Em đi vô Thành nội nghe rộn lòng yêu thương/ Anh qua bao cánh rừng núi đồi về sông Hương/ Về quê mình lòng mừng vui không nói nên lời…” (Nguyễn Phước Quỳnh Đệ).

  • VŨ THU TRANG

    Đến nay, có thể nói trong các thi sĩ tiền chiến, tác giả “Lỡ bước sang ngang” là nhà thơ sải bước chân rong ruổi khắp chân trời góc bể nhất, mang tâm trạng u hoài đa cảm của kẻ lưu lạc.

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ

    Đầu năm 1942, cuốn “Thi nhân Việt Nam 1932-1941” của Hoài Thanh - Hoài Chân ra đời đánh dấu một sự kiện đặc biệt của phong trào Thơ mới. Đến nay, cuốn sách xuất bản đúng 70 năm. Cũng trong thời gian này, ngày 4.2-2012, tại Hà Nội, Xuân Tâm nhà thơ cuối cùng trong “Thi nhân Việt Nam” đã từ giã cõi đời ở tuổi 97.

  • HUYỀN TÔN NỮ HUỆ - TÂM
                                      Đoản văn

    Về Huế, tôi và cô bạn ngày xưa sau ba tám năm gặp lại, rủ nhau ăn những món đặc sản Huế. Lần này, y như những bợm nhậu, hai đứa quyết không no nê thì không về!

  • LƯƠNG AN - NGUYỄN TRỌNG HUẤN - LÊ ĐÌNH THỤY - HUỲNH HỮU TUỆ

  • BÙI KIM CHI

    Nghe tin Đồng Khánh tổ chức kỷ niệm 95 năm ngày thành lập trường, tôi bồi hồi xúc động đến rơi nước mắt... Con đường Lê Lợi - con đường áo lụa, con đường tình của tuổi học trò đang vờn quanh tôi.

  • KIM THOA

    Sao anh không về chơi Thôn Vỹ
    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên        
          
                       (Hàn Mạc Tử)

  • NGUYỄN VĂN UÔNG

    Hôm nay có một người du khách
    Ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên         
     

    (Xóm Ngự Viên - Nguyễn Bính)

  • HOÀNG THỊ NHƯ HUY

    Tôi biết Vân Cù từ tấm bé qua bóng hình người đàn bà gầy đen, gánh đôi quang gánh trĩu nặng trên vai, rảo khắp các xóm nhỏ ở Thành Nội, với giọng rao kéo dài: “Bún…bún…ún!” mà mẹ đã bao lần gọi mua những con bún trắng dẻo mềm.

  • LÊ QUANG KẾT                
                      Tùy bút

    Hình như văn chương viết về quê hương bao giờ cũng nặng lòng và giàu cảm xúc - dù rằng người viết chưa hẳn là tác giả ưu tú.

  • TỪ SƠN… Huế đã nuôi trọn thời ấu thơ và một phần tuổi niên thiếu của tôi. Từ nơi đây , cách mạng đã đưa tôi đi khắp mọi miền của đất nước. Hà Nội, chiến khu Việt Bắc, dọc Trường Sơn rồi chiến trường Nam Bộ. Năm tháng qua đi.. Huế bao giờ cũng là bình minh, là kỷ niệm trong sáng của đời tôi.

  • LÊ QUANG KẾT

    Quê tôi có con sông nhỏ hiền hòa nằm phía bắc thành phố - sông Bồ. Người sông Bồ lâu nay tự nhủ lòng điều giản dị: Bồ giang chỉ là phụ lưu của Hương giang - dòng sông lớn của tao nhân mặc khách và thi ca nhạc họa; hình như thế làm sông Bồ dường như càng bé và dung dị hơn bên cạnh dòng Hương huyền thoại ngạt ngào trong tâm tưởng của bao người.

  • HUY PHƯƠNG

    Nỗi niềm chi rứa Huế ơi
    Mà mưa trắng đất, trắng trời Thừa Thiên         
                          
                                              (Tố Hữu)

  • PHAN THUẬN AN

    Huế là thành phố của những dòng sông. Trong phạm vi của thành phố thơ mộng này, đi đến bất cứ đâu, đứng ở bất kỳ chỗ nào, người ta cũng thấy sông, thấy nước. Nước là huyết mạch của cuộc sống con người. Sông là cội nguồn của sự phát triển văn hoá. Với sông với nước của mình, Huế đã phát triển theo nguyên tắc địa lý thông thường như bao thành phố xưa nay trên thế giới.

  • MAI KIM NGỌC

    Tôi về thăm Huế sau hơn ba thập niên xa cách.Thật vậy, tôi xa Huế không những từ 75, mà từ còn trước nữa. Tốt nghiệp trung học, tôi vào Sài Gòn học tiếp đại học và không trở về, cho đến năm nay.

  • HOÀNG HUẾ

    …Trong lòng chúng tôi, Huế muôn đời vẫn vĩnh viễn đẹp, vĩnh viễn thơ. Hơn nữa, Huế còn là mảnh đất của tổ tiên, mảnh đất của trái tim chúng tôi…