Từng nhớ mình là một khuôn mặt thức
Đánh cắp giấc mơ
Nỗi niềm trốn vào góc chợ
Một mình gieo cô đơn xuống vạt áo thời gian
Lúc có thể hứng mưa đầy đôi mắt
Khi có thể thu nắng lọt lòng tay
Người đàn bà nhặt chai sạn bám đầy ký ức
Từng nhớ mình là một khuôn mặt thức
Không ai đem số phận bày bán giữa tiếng rao
Mặc cả nếp nhăn
Mặc cả những nghĩ suy miên man đầy hơi thở
Gối mình theo những ồn ào, ướt nhẹp bán mua
Ký ức bày trên chiếc kệ
Rón rén nhặt mình là một đứa bé rời quê
Làng khi ấy yên bình sau tiếng nấc
Khắc khoải chạy trốn ngày về
Lựa một con đường gió bụi
Chạm vào đời cây, đời gió, đời sông...
Tất cả biến thành hình hài gai góc
Lăn vào giữa chợ áp đặt thói nề
Từng nhớ mình là một câu thơ
Tự viết lên số phận
Bán buôn đôi dép đã mòn quá khứ
Gian hàng đựng nỗi trắc ẩn về chiếc móc treo từng manh áo, tấm quần số phận không tên
Người đàn bà hóa thân thành tiếng hát
Cất lên sau khúc ru đêm
Khóc một cánh đồng
Khi tôi ngồi ôm mặt cánh đồng
Dải đê mỏi lối về
Vuốt tóc sông bầu bạn
Sợi cỏ may găm đầy tôi nén giọng
Không ai hoài niệm mãi
Trên vai áo mẹ bạc màu
Cánh đồng đã thao thức bao đêm
Sợ da thịt yếu dần trên nền khung cột
Cái cuốc, cái cào hoen từng sắc ngọt
Rỉ đau
Người ta sẽ chẳng ngại mạch ngầm đâu
Người ta nao nức chia mảnh nhọc nhằn
Chia từng luống cày, chia từng mép cỏ
Thương con dế trũi giật mình nín thở
Rúc dưới gầm đêm
Ôi cánh đồng đâu sợ gió sợ mưa
Chỉ sợ câm lặng khi nằm xuống
Rồi ai còn nhớ
Những thớ đất tơi ải ngọt mềm
Tôi về ôm ngọn gió ngủ quên
Quỳ gối lún chiều
Hít hà gốc rạ
Khóc một khoảng trời
Đầy niềm tôm cá
Những bông lúa cúi đầu
Đã hóa khói sương
(TCSH430/12-2024)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT