Từng nhớ mình là một khuôn mặt thức
Đánh cắp giấc mơ
Nỗi niềm trốn vào góc chợ
Một mình gieo cô đơn xuống vạt áo thời gian
Lúc có thể hứng mưa đầy đôi mắt
Khi có thể thu nắng lọt lòng tay
Người đàn bà nhặt chai sạn bám đầy ký ức
Từng nhớ mình là một khuôn mặt thức
Không ai đem số phận bày bán giữa tiếng rao
Mặc cả nếp nhăn
Mặc cả những nghĩ suy miên man đầy hơi thở
Gối mình theo những ồn ào, ướt nhẹp bán mua
Ký ức bày trên chiếc kệ
Rón rén nhặt mình là một đứa bé rời quê
Làng khi ấy yên bình sau tiếng nấc
Khắc khoải chạy trốn ngày về
Lựa một con đường gió bụi
Chạm vào đời cây, đời gió, đời sông...
Tất cả biến thành hình hài gai góc
Lăn vào giữa chợ áp đặt thói nề
Từng nhớ mình là một câu thơ
Tự viết lên số phận
Bán buôn đôi dép đã mòn quá khứ
Gian hàng đựng nỗi trắc ẩn về chiếc móc treo từng manh áo, tấm quần số phận không tên
Người đàn bà hóa thân thành tiếng hát
Cất lên sau khúc ru đêm
Khóc một cánh đồng
Khi tôi ngồi ôm mặt cánh đồng
Dải đê mỏi lối về
Vuốt tóc sông bầu bạn
Sợi cỏ may găm đầy tôi nén giọng
Không ai hoài niệm mãi
Trên vai áo mẹ bạc màu
Cánh đồng đã thao thức bao đêm
Sợ da thịt yếu dần trên nền khung cột
Cái cuốc, cái cào hoen từng sắc ngọt
Rỉ đau
Người ta sẽ chẳng ngại mạch ngầm đâu
Người ta nao nức chia mảnh nhọc nhằn
Chia từng luống cày, chia từng mép cỏ
Thương con dế trũi giật mình nín thở
Rúc dưới gầm đêm
Ôi cánh đồng đâu sợ gió sợ mưa
Chỉ sợ câm lặng khi nằm xuống
Rồi ai còn nhớ
Những thớ đất tơi ải ngọt mềm
Tôi về ôm ngọn gió ngủ quên
Quỳ gối lún chiều
Hít hà gốc rạ
Khóc một khoảng trời
Đầy niềm tôm cá
Những bông lúa cúi đầu
Đã hóa khói sương
(TCSH430/12-2024)
Tải mã QRCode
TRẦN TỊNH YÊN
TRẦN THỊ HUÊ
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyên Hào
Nguyễn Hữu Phú - Lâm Hạ - Lâm Tẻn Cuôi
LÊ VI THỦY
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Từ những cảm trạng thường nhật đặt trong sự giao cắt với đời sống nay lại được quy đổi thành những cảm thức khá chân thật đặt trong những rung chấn thì thầm của tâm cảm, thế giới trong thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh hiện lên với những sức sống động cố hữu của nó.
PHAN VĂN CHƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
TRẦN QUỐC TOÀN
Hồ Tấn Phong - Nguyễn Loan - Hà Nhật - Nguyễn Minh Khiêm - Bạch Diệp - Ngàn Thương - Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Thiền Nghi
Nghiệm về sự chết qua từng nhịp thở mong manh, không dễ ai cũng lặng chừng thấu cảm. Người thơ thấy bóng đêm khi vầng dương rạng rỡ và cái đầu nghiêng hẳn về một giấc mơ.
Tác giả trẻ Đặng Thiên Sơn soi vào tưởng tượng hầu tìm kiếm bản thể khác của đời sống, lặng lẽ như tiếng dế đêm thâu, như ánh sáng đom đóm chiếu xuống tuyền đường ký ức.
Sử Khuất giới thiệu
Nguyễn Hoàng Thọ - Phùng Tấn Đông - Đỗ Quyên - Hà Văn Sỹ
HOÀNG VÂN KHÁNH
HOÀNG THU PHỐ
NGUYỄN TÂN DÂN
NGUYỄN THỊ NAM
Nguyễn Khoa Điềm - Trần Vạn Giã - Huỳnh Minh Tâm - Đinh Thị Như Thúy - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Thị Hải - Trần Duy Trung - Từ Nguyễn
NGUYỄN CÔNG THẮNG