Từng nhớ mình là một khuôn mặt thức
Đánh cắp giấc mơ
Nỗi niềm trốn vào góc chợ
Một mình gieo cô đơn xuống vạt áo thời gian
Lúc có thể hứng mưa đầy đôi mắt
Khi có thể thu nắng lọt lòng tay
Người đàn bà nhặt chai sạn bám đầy ký ức
Từng nhớ mình là một khuôn mặt thức
Không ai đem số phận bày bán giữa tiếng rao
Mặc cả nếp nhăn
Mặc cả những nghĩ suy miên man đầy hơi thở
Gối mình theo những ồn ào, ướt nhẹp bán mua
Ký ức bày trên chiếc kệ
Rón rén nhặt mình là một đứa bé rời quê
Làng khi ấy yên bình sau tiếng nấc
Khắc khoải chạy trốn ngày về
Lựa một con đường gió bụi
Chạm vào đời cây, đời gió, đời sông...
Tất cả biến thành hình hài gai góc
Lăn vào giữa chợ áp đặt thói nề
Từng nhớ mình là một câu thơ
Tự viết lên số phận
Bán buôn đôi dép đã mòn quá khứ
Gian hàng đựng nỗi trắc ẩn về chiếc móc treo từng manh áo, tấm quần số phận không tên
Người đàn bà hóa thân thành tiếng hát
Cất lên sau khúc ru đêm
Khóc một cánh đồng
Khi tôi ngồi ôm mặt cánh đồng
Dải đê mỏi lối về
Vuốt tóc sông bầu bạn
Sợi cỏ may găm đầy tôi nén giọng
Không ai hoài niệm mãi
Trên vai áo mẹ bạc màu
Cánh đồng đã thao thức bao đêm
Sợ da thịt yếu dần trên nền khung cột
Cái cuốc, cái cào hoen từng sắc ngọt
Rỉ đau
Người ta sẽ chẳng ngại mạch ngầm đâu
Người ta nao nức chia mảnh nhọc nhằn
Chia từng luống cày, chia từng mép cỏ
Thương con dế trũi giật mình nín thở
Rúc dưới gầm đêm
Ôi cánh đồng đâu sợ gió sợ mưa
Chỉ sợ câm lặng khi nằm xuống
Rồi ai còn nhớ
Những thớ đất tơi ải ngọt mềm
Tôi về ôm ngọn gió ngủ quên
Quỳ gối lún chiều
Hít hà gốc rạ
Khóc một khoảng trời
Đầy niềm tôm cá
Những bông lúa cúi đầu
Đã hóa khói sương
(TCSH430/12-2024)
Tải mã QRCode
Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?
Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm
I. Đôi khi nhơ nhớ trong đời... Điều gì không rõ đã rời vuột điRồi buồn chẳng hiểu buồn chiCứ ngơ ngẩn tựa phân ly - một người...
Mong manh đi qua những tiết mùaHương từ lụa trắng của nghìn xưa
Và cuối cùng y đã đến ngồi vào vị trí của mình, xếp đặt lại đồ đạc trong căn phòng.Y đã tìm thấy một chúc thư.
Đốt một nén hương trầm bên mâm ngũ quảMơ hồ nghe gà gáy trên môi ngườiTiếng gà le te gọi tôi đi chợ Tết
Anh cứ nghĩ ấy là hạnh phúcQua dốc Đồng Lào mưa như trútBần bật hoa mưa bần bật oàMột trời hoa vây kín hai ta
Mắt xưa có là chiếc láVỗ vào mưa ru dáng ngườiChắc ta có lần dối tráMôi đau rét tím nụ cười
...Trong khốn cùng cô đơnhạnh phúc lại trở về...
Bầu trờiBắt đầu nhiễm lạnhNgoài đồngThưa thót tiếng chim...Rơm rạ... có mùi ẩm mốcCon chó buồn, ngáp vặt ngoài hiên?
Lúc nào cũng chỉ một mìnhCho dù được sống bên anh - cuối đời
Tặng VânKhi em là dòng sông ám ảnh khôn nguôi đang trôi trên đôi bờ thácloạn thì những câu thơ rã rời, những mảng màu u tối bất lực, những tháng ngày tả tơi đang quất vào anh như một ngọn roi bởi vì em vừa gần gũi, vừa mãi mãi xa xôi như một tinh cầu.
Một lần em vô ý đánh rơiTôi nhặt vội nụ cười bên giếng nướcChợt bắt gặp lòng mình hồi hộpPhút lặng người giấu kín vào trong
...Ai khao khát ngủ trên đỉnh Vinh QuangXin chớ vong ân quên lãng mọi điều...
LTS: Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Trưởng ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Thanh Niên. Đã viết và in nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút.Nếu dựa vào đó để xưng tụng” thì có lẽ với Nguyễn Viện, thơ chỉ là “tay trái”. Song tay trái mà rất “gân guốc”, đáng nể lắm. Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ mới của Nguyễn Viện để bạn đọc cùng “ngự lãm” có đúng vậy không. SH.
Sinh năm 1965 tại HuếLà giáo viên THPT ở Krông Pắc, tỉnh Đắc Lắc.
I. Rồi quẩn quanh những tường mưa loang lổtự làm đầy mình bằng im lặng bằng nghe ngóng sự chuyển động của những câu thơ khúc ca xưa trên lửng lơ bìa sách cũ
Bạn đã đi qua cây cầu đó, và đã bình thản quay nhìn, những mảnhvỡ những ván đinh dây thừng, những vằn xoắn bứt tung rớt tả tơixuống vực sâu, nơi sóng nước đang ầm ào cuộn xoáy
...Trong vại chượp mắm phơi ngấu những linh hồn cáChảy rân rân trong da thịt con ngườiMáu ta nóng hay là nước mắm...
Những thiếu phụ vừa đi vừa vấn lại giấc mơ ngái ngủTrăng non ngậm sương, bầu vú họ ngậm trăng