Trang thơ kỷ niệm

08:22 19/09/2025
Nguyễn Khoa Điềm - Thanh Hải - Hồng Nhu - Thái Ngọc San - Võ Quê - Nguyễn Khắc Thạch

NGUYỄN KHOA ĐIỀM

Trên thềm đá Hải Vân Quan

Tháng ba
Người lính già trở về
Dựa lưng bậc thềm đá cổ
Ngắm mây vùn vụt qua đèo
Hải Vân Quan,
Đệ nhất hùng quan
Vang dội tầng tầng đá núi
Cuồn cuộn dòng lịch sử
Trong tiếng còi xe của những cặp đôi rất trẻ
Còn nghe rậm rịch tiếng người đi mở cõi
Xủng xoảng pháo xe những mùa trận mạc
Bao người lính thú xa nhà
Súng rền hai đầu đất nước
Gươm mài sáng lóa bên sông...
 đây
Bắc nhớ Nam, Nam nhớ Bắc
Vẫn mong, vẫn mong một ngày hòa bình, thống nhất!

Đất nước đến Hải Vân Quan
Cuộn mình thành chữ S
Câu Quan họ qua đây hóa Lý qua đèo
Nước Nam lần đầu thành Việt Nam
Thăm thẳm chân trời đất nước...

Hải Vân Quan,
Đón chào anh lính Giải Phóng vượt đèo
Làm nên Tháng Ba lịch sử
Huế - Đà Nẵng
Mở đường chiến thắng

Năm mươi năm như một lằn chớp
Người lính già ngồi tựa lưng quan ải
Nghe gió thổi...
                        Tháng 3/2025



THANH HẢI

Mùa xuân nho nhỏ

Mọc giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc
Ơi, con chim chiền chiện
Hót chi  vang trời
Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng

Mùa xuân người cầm súng
Lộc giắt đầy bên lưng
Mùa xuân người ra đồng
Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả
Tất cả như xôn xao...

Ðất nước bốn ngàn năm
Vất vả  gian lao
Ðất nước như  sao
Cứ đi lên phía trước

Ta làm con chim hót
Ta làm một cành hoa
Ta nhập trong hòa ca
Một nốt trầm xao xuyến

Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
  tuổi hai mươi
  khi tóc bạc

Mùa xuân - ta xin hát
Câu Nam ai, Nam bình
Nước non ngàn dặm mình
Nước non ngàn dặm tình
Nhịp phách tiền đất Huế.
                        11/1980



HỒNG NHU

Vần điệu cho em

Gió như tự thuở hồng hoang
Nắng như tất bật lo toan thường ngày
Mưa không tự phía rừng dày
 sầm sập xối lòng này xối ra
Mốt mới xoay tít đàn 
Thói xưa giả dối như  đàn ông
Nói trôi   nước sông
Nói chìm   phấn thông không chìm
Xa xôi thì một cánh chim
Gần gũi thì một  kim giữa vời
Cuộc đời như cái sân chơi
Tình yêu như cái thiếp mời không tên
Bất ngờ rạng sáng  đêm
Bất ngờ xa xót lãng quên bất ngờ
Số đề  thể  thơ
Nỗi đau  thể như tờ biên lai...
Nghĩ  nghĩ vậy em ơi
Cái thời gió bão biết nơi  chừ
Dường như đâu đó dường như
Hoa bìm vẫn nở tím bờ dân ca
Em về giở lại tháng ba
Tìm trong nước lụt vớt ra tháng mười
Tháng mười  tháng bão rơi
Rụng đi tàn phá cho người yêu nhau...
                                    1988



THÁI NGỌC SAN

Tháng tư Hoàng cung

Tháng  chim Phụng không lại
Đến kỳ ngô đồng nở hoa
Nỗi buồn còn mắc trên ấy
Vấn vương một điệu tình ca

Người đi mờ theo lối 
Vàng son nhạt nhòa bay theo
 tiếng ai như cung nữ
Gọi tình lang bên cửa triều

Màu hoa một thời ngọc biếc
Vẫn chờ dấu bóng chim xưa
Chim không về, hoa vẫn nở
Thành quách hồn đá son mờ

Người đi lạc vào cổ tích
Nhớ nhung tình  lạt phai
Tượng đá ngậm ngùi đứng khóc
Đâu đây vẳng tiếng đàn ai…



 QUÊ

Thơ tình mùa mưa ngâu

sao em biết anh về em ướp hương tóc
hoa đồng bằng thơm mái xanh em

sao em biết anh về
em làm duyên
sóng tình lung linh hàng chữ ngọc
tìm nhau tin yêu

sao em biết anh về
em gọi mưa ban chiều
những con đường anh qua
lạnh mát

sao em biết anh về
tháng bảy mưa ngâu
sang cầu Ô Thước
em kết đóa xuân thì
lên ngực anh

sao em biết anh về
em thắp trăng sau cơn mưa muộn
em thánh thiện
nụ hôn ngời ánh khuya.

sao em biết anh về
sao em biết anh về
bên em
bên em...



NGUYỄN KHẮC THẠCH

Lối đi

Em đi theo lối người xưa
Trái tim vẫn đập như vừa biết yêu
Thừa  cơn gió đổi chiều
Yêu em yêu cả những điều ngoài em
Lòng anh đồng vọng khát thèm
Dòng sông bỗng dứt kèm nhèm không nhau...


Đường về

Thấy em anh chợt đứng hình
 em chỉ  một mình  hai
Một chiều góc phố lai rai
Ai ngồi độc ẩm đền đài khói sương
Màn đêm buông xuống dòng Hương
Lòng anh hoài niệm quên đường tìm nhau...

(TCSH58SDB/09-2025)
 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
  • ĐẶNG NHƯ PHỒNTôi đánh rơi khuôn mặt mìnhtrong chén rượuĐể khi mình tỉnhnhớ mình say

  • NGUYỄN LOAN...Không thể vớt bóng trăng chìm đáy giếngcũng không thể xâu nỗi buồn thành chuỗi ngọc làm tin...

  • TRIỆU NGUYÊN PHONGĐi gần hết một đời mới nhớQuê nhàMái lá phên treCỏ cây vô tình như dòng khe nhỏChảy dài đến hết cơn mê

  • DZẠ LỮ KIỀUĐi qua...trăm suối ngàn khevẫn chưa tìm được đường về cội duyên

  • NGUYỄN VĂN QUANGNgười cúng vong linh cúi đầu khấn lạyNgười đốt vàng mã cho quỷ nhảy múaTiếng cười tiếng khóc tranh giành ngọn lửaLòng tro như máu chuyển mặt đen bầm

  • TRẦN TỊNH YÊNĐi qua dòng sông phù sa bật khóc. Dưới chânnấm độc gỗ đá chiêm bao.Bước xuống nhân gian làm người trần thếNhặt nghìn giọt lệ thả qua kiếp người

  • LÊ VĨNH THÁI...tìm ảo ảnh hào quang của chiếc đèn dầuchân lý ẩm mốc trăng mờ tỏ cũng là trăng...

  • LGT: Những dòng thơ này có một điều khác những dòng thơ khác là chúng được viết giữa những bản tin thời sự, giữa những cảnh quay hay những phút bất chợt im lặng ở phần hậu kỳ truyền hình... Những dòng thơ lắng nghe mình dặn mình, nghe tim mình rung lên giữa những ngày chưa đến, chưa qua và những ngày đã cũ, một cái gì đó rất xa ở thế giới này... Tất cả, đó là một cái gì đó rất thật như cuộc đời này, như thơ của những người làm báo.

  • một ngón ma thuậtmột ngón im lặngmột ngón kiếp trướcmột ngón đốm lửamột ngón tàn tro

  • Người con gái đã quay lưng và bước điNơi ấy tôi ngồi trong bóng chiềuGẩy tình tang lên cây đàn cũ

  • Có thể anh quay đivà khóctrong ngày em trở về…

  • Tháng 5một đêm hè nóng bỏngmặt đất gập ghềnh mặt trăng như con thuyền treo ngượctôi nhận một cái hônrồi ngỗ nghịch cười vang 

  • Viết cho Khang

  • Bên thềm mưa khoan nhặtNhững hạt mưa trong vắtMà khơi lắm nỗi niềm!

  • Cung đàn xưalắng vào tim thầm lặngbên em bao lần giữa Huế rồi xacâu Lý mười thương nghe sao mà thương quá!đưa ai về Vỹ Dạ, Kim Long…

  • Mỗi mùa hè con trở về thăm mẹMẹ tuổi cao như trái chín trên cây

  • Đường vô “bỉ ngạn” xanh rìCái đêm hôm ấy đêm gì, em ơi!Vầng trăng Đại nội bên trờiNghiêng soi mờ tỏ mặt người đế vương…

  • 17 tháng 6 ngày của ChaCon viết bài thơĐề lên bia mộĐất đã khô mà tim conVẫn ướt!Tháng năm dài Cha ở nơi mô?!

  • Ta dìu em đi về giữa yêu thương.Thoang thoảng trong gió hương hoa đồng cỏ nội.

  • Hàng chục năm xa quêNay lại vềăn bát cơm quêcủa mẹ