Trang thơ kỷ niệm

08:22 19/09/2025
Nguyễn Khoa Điềm - Thanh Hải - Hồng Nhu - Thái Ngọc San - Võ Quê - Nguyễn Khắc Thạch

NGUYỄN KHOA ĐIỀM

Trên thềm đá Hải Vân Quan

Tháng ba
Người lính già trở về
Dựa lưng bậc thềm đá cổ
Ngắm mây vùn vụt qua đèo
Hải Vân Quan,
Đệ nhất hùng quan
Vang dội tầng tầng đá núi
Cuồn cuộn dòng lịch sử
Trong tiếng còi xe của những cặp đôi rất trẻ
Còn nghe rậm rịch tiếng người đi mở cõi
Xủng xoảng pháo xe những mùa trận mạc
Bao người lính thú xa nhà
Súng rền hai đầu đất nước
Gươm mài sáng lóa bên sông...
 đây
Bắc nhớ Nam, Nam nhớ Bắc
Vẫn mong, vẫn mong một ngày hòa bình, thống nhất!

Đất nước đến Hải Vân Quan
Cuộn mình thành chữ S
Câu Quan họ qua đây hóa Lý qua đèo
Nước Nam lần đầu thành Việt Nam
Thăm thẳm chân trời đất nước...

Hải Vân Quan,
Đón chào anh lính Giải Phóng vượt đèo
Làm nên Tháng Ba lịch sử
Huế - Đà Nẵng
Mở đường chiến thắng

Năm mươi năm như một lằn chớp
Người lính già ngồi tựa lưng quan ải
Nghe gió thổi...
                        Tháng 3/2025



THANH HẢI

Mùa xuân nho nhỏ

Mọc giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc
Ơi, con chim chiền chiện
Hót chi  vang trời
Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng

Mùa xuân người cầm súng
Lộc giắt đầy bên lưng
Mùa xuân người ra đồng
Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả
Tất cả như xôn xao...

Ðất nước bốn ngàn năm
Vất vả  gian lao
Ðất nước như  sao
Cứ đi lên phía trước

Ta làm con chim hót
Ta làm một cành hoa
Ta nhập trong hòa ca
Một nốt trầm xao xuyến

Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
  tuổi hai mươi
  khi tóc bạc

Mùa xuân - ta xin hát
Câu Nam ai, Nam bình
Nước non ngàn dặm mình
Nước non ngàn dặm tình
Nhịp phách tiền đất Huế.
                        11/1980



HỒNG NHU

Vần điệu cho em

Gió như tự thuở hồng hoang
Nắng như tất bật lo toan thường ngày
Mưa không tự phía rừng dày
 sầm sập xối lòng này xối ra
Mốt mới xoay tít đàn 
Thói xưa giả dối như  đàn ông
Nói trôi   nước sông
Nói chìm   phấn thông không chìm
Xa xôi thì một cánh chim
Gần gũi thì một  kim giữa vời
Cuộc đời như cái sân chơi
Tình yêu như cái thiếp mời không tên
Bất ngờ rạng sáng  đêm
Bất ngờ xa xót lãng quên bất ngờ
Số đề  thể  thơ
Nỗi đau  thể như tờ biên lai...
Nghĩ  nghĩ vậy em ơi
Cái thời gió bão biết nơi  chừ
Dường như đâu đó dường như
Hoa bìm vẫn nở tím bờ dân ca
Em về giở lại tháng ba
Tìm trong nước lụt vớt ra tháng mười
Tháng mười  tháng bão rơi
Rụng đi tàn phá cho người yêu nhau...
                                    1988



THÁI NGỌC SAN

Tháng tư Hoàng cung

Tháng  chim Phụng không lại
Đến kỳ ngô đồng nở hoa
Nỗi buồn còn mắc trên ấy
Vấn vương một điệu tình ca

Người đi mờ theo lối 
Vàng son nhạt nhòa bay theo
 tiếng ai như cung nữ
Gọi tình lang bên cửa triều

Màu hoa một thời ngọc biếc
Vẫn chờ dấu bóng chim xưa
Chim không về, hoa vẫn nở
Thành quách hồn đá son mờ

Người đi lạc vào cổ tích
Nhớ nhung tình  lạt phai
Tượng đá ngậm ngùi đứng khóc
Đâu đây vẳng tiếng đàn ai…



 QUÊ

Thơ tình mùa mưa ngâu

sao em biết anh về em ướp hương tóc
hoa đồng bằng thơm mái xanh em

sao em biết anh về
em làm duyên
sóng tình lung linh hàng chữ ngọc
tìm nhau tin yêu

sao em biết anh về
em gọi mưa ban chiều
những con đường anh qua
lạnh mát

sao em biết anh về
tháng bảy mưa ngâu
sang cầu Ô Thước
em kết đóa xuân thì
lên ngực anh

sao em biết anh về
em thắp trăng sau cơn mưa muộn
em thánh thiện
nụ hôn ngời ánh khuya.

sao em biết anh về
sao em biết anh về
bên em
bên em...



NGUYỄN KHẮC THẠCH

Lối đi

Em đi theo lối người xưa
Trái tim vẫn đập như vừa biết yêu
Thừa  cơn gió đổi chiều
Yêu em yêu cả những điều ngoài em
Lòng anh đồng vọng khát thèm
Dòng sông bỗng dứt kèm nhèm không nhau...


Đường về

Thấy em anh chợt đứng hình
 em chỉ  một mình  hai
Một chiều góc phố lai rai
Ai ngồi độc ẩm đền đài khói sương
Màn đêm buông xuống dòng Hương
Lòng anh hoài niệm quên đường tìm nhau...

(TCSH58SDB/09-2025)
 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
  • LTS: Ngô Minh sinh ngày 10-9-1949 tại An Thủy, Quảng Bình. Bắt đầu in thơ từ năm 1975. Được giải thưởng thơ hay báo Nhân dân 1978…Ngô Minh đã từng là bộ đội chiến đấu ở chiến trường miền Nam nhiều năm, vì thế thơ anh viết về nhiều đề tài cuộc sống, nhưng vẫn mang đầy hơi thở của một người lính: sâu đằm, bỏng cháy…

  • LTS: Thái Ngọc San sinh năm 1947 tại An Thủy, Lệ Ninh. Thơ in trên các báo Sài Gòn cũ từ năm 1963. Trưởng thành qua phong trào đô thị, là nhà thơ tranh đấu của thành phố Huế và các đô thị miền Nam, những bài thơ xuống đường của Thái Ngọc San lưu hành trước năm 1975 đã khẳng định phong cách thơ riêng của anh.

  • HẢI BẰNGChuông Thiên Mụ

  • PHẠM TẤN HẦUXứ sở dịu dàng

  • TRẦN HOÀNG PHỐMùa xuân trong mưa

  • NGUYỄN KHOA ĐIỀMmẹ và quả

  • LÊ HUỲNH LÂMNghĩ về những ngày mưa gió

  • (Hưởng ứng cuộc thi thơ lục bát)

  • LTS: Sinh năm 1972, hội viên Hội Nhà văn TT.Huế. Thơ Tường có ấn tượng từ khi còn sinh viên và đã được nhiều giải thưởng như Tác phẩm tuổi xanh, giải VHNT Cố đô Huế, thơ hay Tạp chí Sông Hương, Tạp chí Cửa Việt…Sau 2 tập thơ Hoa cúc mùa thu và Lá tháng chạp, Tường “nín” một thời gian khá dài rồi lại “Quang gánh” với trường ca. Đã vậy, Sông Hương cũng “Quang gánh” lại trường ca này với đề tựa của nhà thơ trẻ Lương Ngọc An.

  • NGÔ MINHViếng anh Thanh Hải

  • ĐỖ VĂN KHOÁIMưa trên sông tôi về

  • NGUYÊN QUÂNĐêm trên Bạch Mã

  • HẢI TRUNGBờ kè hạnh phúc

  • THANH TÚĐồng điệu xanh

  • Ngày 1 - 4 - 2010, Đại tá, nhà thơ Nguyễn Trọng Bính vĩnh viễn không còn làm thơ nữa! Quê gốc Hà Tĩnh, Nguyễn Trọng Bính nguyên là Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, một con người nặng tình với Huế và Tổ quốc ông từng cầm súng bảo vệ này. Viết bài thơ dưới đây, ông như đã đoán định được ngã rẽ phía trước dẫu còn nhiều trăn trở đúng với nỗi lòng của một nhà thơ mang theo mình 40 năm tuổi Đảng.

  • LÊ VIẾT XUÂNĐi tìm

  • NGÔ MINHCơm niêu

  • HẢI BẰNG     Rút từ trong di cảo Ký ức thơ

  • NGUYỄN LÃM THẮNGNgợp tình