Tình... mẫu tử

09:46 10/02/2009
NGỌC THANHÔng bà ngoại đặt tên cho con chó Phú Quốc là Carôn, vì nó hay nhảy múa rộn ràng khi tha các đồ vật trong nhà, lúc nó còn nhỏ xíu. Lớn lên một chút, nó quên nhảy múa mà lại khoái nghe âm nhạc, mỗi khi bé Hương Lan ngồi vào đàn piano.

Một buổi sáng đẹp trời, ông bà ngoại tập thể dục về, mang theo một chú mèo. Bà bảo: Con mèo này là mèo hoang, ông bà nhặt được nó trong bụi rậm, khi nó đang “khóc than” tìm mẹ. Ông bà giao cho Hương Lan chăm sóc nó. Lúc đó mèo hoang áng chừng hơn một tháng tuổi. Hương Lan lúc này đang học năm cuối của cấo I. Hương Lan thấy mình sướng hơn nó nhiều, được ăn cơm, uống sữa, lại được gia đình sắm cho đàn piano để học nhạc. Con mèo hoang tội nghiệp quá, nhớ mẹ chỉ biết kêu gào... Ngồi đâu, làm gì, Hương Lan cũng cho con mèo hoang nằm cạnh mình để canh chừng con chó Carôn... gây sự. Lúc này, con Carôn đã sáu tháng tuổi.

Một hôm, mèo hoang đang thiu thiu ngủ trên giẻ lau nhà, đột nhiên con Carôn ngoe nguẩy đuôi tiến lại phía con mèo hoang, ưu ái liếm láp khắp thân thể con mèo. Mèo hoang gầm gừ một chút cho ra vẻ ta đây, rồi nằm yên để cho con Carôn muốn làm gì thì làm. Đột nhiên, mèo hoang rúc vào vú con chó. Cả nhà rất ngạc nhiên khi thấy dòng sữa từ vú con chó bật ra. Con Carôn chưa sinh nở lần nào, sao lại có sữa nhỉ? Bà ngoại tủm tỉm cười, nói: Tình mẫu tử giúp nó có sữa để chăm sóc con mèo.
Từ đó, chó và mèo cứ quấn quýt lấy nhau như hai mẹ con. Cứ thế, mèo hoang lớn dần lên bằng dòng sữa của chó Phú Quốc và cơm nguội trộn cá vụn của Hương Lan.

Mỗi lần Hương lan tấu lên một bản nhạc là con Carôn nằm dưới gầm bàn nghe cho đến khi Hương Lan dứt tiếng đàn. Ông ngoại vuốt tóc Hương Lan, đùa: Nó là khán giả trung thành nhất của cháu.
Cũng lạ, mỗi lần Hương Lan chơi đàn, mèo hoang lảng đi nơi khác, nó không thích âm nhạc. Hương Lan âu yếm, vuốt ve con chó, nũng nịu: Carôn phải dạy cho mèo hoang biết thưởng thức âm nhạc đi chứ!
Cả nhà bật phì cười...
Nhiều bạn học đã đến tận nhà Hương Lan ở Phường 25 quận Bình Thạnh, Tp.HCM để ngắm tình thân thiện hiếm thấy giữa chó và mèo.
N.T

(nguồn: TCSH số 192 - 02 - 2005)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • VŨ LÊ THẢO CHI
                 (12 tuổi)

    Nguyệt sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Bố mẹ Nguyệt đều là cán bộ Ngân hàng. Thằng Sơn em trai Nguyệt đã lên mười. Nhà Nguyệt ở trong một căn hộ nhỏ. Cuộc sống gia đình Nguyệt không giàu có nhưng vui vẻ đầm ấm.


  • Nguyễn Thị Hương Ly - Nguyễn Trọng Tuất - Ngô Minh

  • Khánh Thư sinh ngày 11/2/2013. Khoảng đầu năm 2020, lúc bé 7 tuổi lên lớp 1, mới học chữ và học viết, đã tự viết những câu chuyện mình nghĩ ra. Đọc và viết chưa thạo, chưa biết nhiều về cách ngắt câu, xuống dòng, dấu chấm, dấu phẩy, nên dễ hiểu là những thứ bé viết người lớn đọc thì sẽ thấy mơ hồ ngây ngô. Thế nhưng, gạt các điều đó ra, những gì bé tự viết ra quả thật là lấp lánh và đẹp đẽ.


  • Nguyễn Ngọc Hưng - Lê Thị Xuân - Nguyễn Ngọc Phú - Trịnh Tuấn Khanh - Trầm Thiên Thu

  • THẢO NGUYÊN

    Nhắc đến nồi bánh tết của ngoại thì đó là những lần mùa xuân về ngang qua còn đọng lại trong tôi với bao ký ức ngọt ngào sâu lắng.

  • HỒ TRẦN ANH THI

    Mùa đông về kéo theo cái khí hậu lạnh giá và rét buốt. Đông đến cùng những cơn mưa dai dẳng, mưa dầm đề, mưa sướt mướt.

  • TRỊNH THỊ MAI THẢO

    Người tôi sắp kể với bạn, là một người rất đỗi bình thường, với một cái tên bình thường, một khuôn mặt bình thường và một cuộc đời bất thường.


  • Nguyễn Hữu Phú - Ngàn Thương - Lê Thị Xuân


  • Trần Văn Thiên - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Minh Ngọc Hà - Lê Thị Xuân

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ

    Cuộc thi viết văn cho tuổi thiếu nhi hè 94 của tỉnh ta do điều kiện tổ chức có hạn, chỉ tập hợp được các em ở địa bàn thành phố Huế. Tuy vậy, cuộc thi đã đạt được những thành quả đáng mừng, đã khẳng định và phát hiện thêm một số em có năng khiếu sáng tác văn học.

  • TRƯƠNG ĐỨC VỸ NHẬT
                      
                             (15 tuổi)


  • Nguyễn Thành Thi - Tô Diệu Lan - Trần Xuân Kỳ - Dương Huy - Nguyễn Thị Quý Trân - Nguyễn Thị Thanh Nhật

  • DIỆU HIỀN (13 tuổi)

    Bình minh. Biển trải dài mút mắt. Nước biển xanh như ngọc bích. Những con sóng liên tiếp vỗ bờ mang theo bao nhiêu là bọt biển.

  • NGUYỄN NGỌC THẮNG

    Cô bé bị tật từ thuở mới lọt lòng, chín tuổi rồi mà cô chỉ phát được những âm thanh méo mó. Bố mẹ không cho cô đến trường nữa, sau nửa năm đầu tiên đi học.

  • HOÀNG DẠ THI (14 tuổi)

    Trung thu đến bao giờ cũng gợi lên trong lòng tôi một nỗi buồn nhớ. "Trung thu năm trước" ư? Cái "năm trước" ấy đã trôi xa, rất xa; kể từ khi em tôi còn sống. Trung Thu với những kỷ niệm êm đềm, chẳng bao giờ quay trở lại của hai chị em mình...


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyên Hào - Trịnh Tuấn Khanh


  • Lê Thị Xuân - Hoàng Vân - Trịnh Tuấn Khanh

  • TRUNG SƠN

    Chủ nhật 5-7-1992, trong nắng sớm rực rỡ, công viên Phu Văn Lâu bỗng như xuất hiện một vườn hoa đủ màu sắc và thật sinh động. Đó là 118 em thiếu nhi tham dự cuộc thi vẽ trong sinh hoạt hè với chủ đề "Uống nước nhớ nguồn" của Nhà văn hóa thiếu nhi Huế.

  • TRƯƠNG ĐẶNG THÙY ANH    

    Nơi góc phố tấp nập với hàng bằng lăng tím trải dài con đường phía trước, ngôi nhà màu vàng nho nhỏ với tấm rèm cửa trắng, lấp ló cô bé xinh xắn đang đọc sách chăm chú.