Tiếng đàn của quỷ

15:12 03/06/2022

TRƯƠNG ĐỨC VỸ NHẬT
                  
                         (15 tuổi)

Ảnh: internet (chỉ mang tính minh họa)

Hắn là một đứa trẻ không tình cha, không sữa mẹ. Một thằng người vô gia cư. Một thằng du đãng không băng nhóm, một tuổi xuân không biết đến tình yêu. Một gã hành khất không có đến một con chó ghẻ làm bầu bạn...

Hắn ăn trộm. Nay, một ít xương của ông chủ hàng thịt bụng bự. Mai, mấy cái bánh của hàng phở nghi ngút khói...

Mọi người xua đuổi hắn. Người lớn phỉ báng hắn. Trẻ con ném đá vào hắn.

Hắn chẳng biết đi đâu... Hắn thất thểu, lang thang, ngày qua ngày...

Hắn thường trú đêm trước hiên nhà ông gác rừng già. Hình như chỉ có ông không xua đuổi hắn. Đêm nay, hắn không ngủ được. Do đói? Do lạnh? Do buồn? Có lẽ... Trời không gợn một vì sao chia sẻ nỗi buồn chút ít với hắn. Ruột gan hắn cồn cào co bóp dữ dội... nước dãi hắn chảy nhểu dài ra, hắn cũng chẳng buồn lau...

Nhà ông gác rừng im ắng, có lẽ ông già đi ngủ rồi. Hắn bíu lấy cánh cửa ghé mắt vào nhà. Ánh đèn dầu leo lét nhảy nhót trên vách nứa. Hắn ngồi phịch xuống gần đất, giật thót mình, đảo lẹ mắt nhìn quanh như sợ mọi người đã biết hết ý nghĩ của hắn. Dưới ánh đèn, tận mắt hắn đã nhìn thấy một xấp tiền ngay ngắn trên chiếc bàn con. Hình như tiền ông già vừa bán con lợn chiều nay.

Hắn lập cập nâng tấm phên liếp, luỳnh khuỳnh bò vào nhà. Tim hắn thình thịch đập. Miệng khô đắng. Thái dương hắn phập phồng. Hắn chụp lấy bó tiền. Hắn lả đi vì sung sướng. Hắn bò vội ra. Cái móc sắt xé toạc áo hắn. Máu hắn rỉ ra. Mặc kệ. Một gốc cây hất hắn ngã nhào. Mặc kệ. Hắn chạy. Đường vắng. Hắn mừng. Hắn rú. Hắn thở hồng hộc. Hắn ngã bệt xuống vệ đường. Hắn cười méo mó. Hắn đã có nhiều tiền. Hắn tự vỗ về cái dạ dày rỗng tuếch chờ sáng mai. Hắn thiếp đi sung sướng...

...Ánh trăng vàng kỳ dị nhấp nhô trên từng con sóng bạc đầu. Biển hát bài ca du dương bất tận. Con quỷ đực với bộ lông vàng rực, đôi mắt thật sáng. Nó ngạo nghễ dạo bước trên bãi biển.

Ánh trăng chảy tràn trề trên các cung đàn. Cây đàn vàng sáng trước ngực nó. Quỷ biển khoan thai ngồi xuống bãi cát. Nó đưa tay lướt nhẹ... Cây đàn rung lên êm đềm và dịu dàng... Biển cả lặng đi trước tiếng đàn của quỷ biển, cơn sóng thần trầm mình xuống đáy, nằm mơ màng. Đàn chó sói lộn vòng trên bãi cát, cười nhạo bầy thỏ trắng. Con hổ già nhẹ nhàng nhịp bước với con nai vàng đốm dẫm lên đám lá vàng xào xạc...

Hắn cũng lịm đi với tiếng đàn của quỷ, tiếng đàn thúc dục hắn, vuốt ve hắn, vỗ về hắn... Hắn tung nắm tiền xuống biển xanh thẳm, theo tiếng đàn bay bổng qua những đồng ruộng xanh ngút mắt, gió mát và thơm thơm hương lúa... tâm hồn hắn thanh thản và dòng máu của tuổi xuân sục sôi trong con người hắn...

...Cơn gió đêm lạnh buốt rít gào trên các mái nhà, mái tồn nhà ai đập sàn sạt. Hắn bật ngồi dậy, run lẩy bẩy. Da hắn sắt lại vì lạnh, tím tái đi. Mạch máu đông cứng trong con người hắn. Nắm tiền nặng trĩu trong tay hắn. Văng vẳng bên tai, tiếng đàn quỷ biển, như đang vuốt ve, an ủi tâm hồn hắn đang gào thét... Hắn vụt đứng lên, quay ngoắt trở về nhà ông gác rừng, chạy...

T.Đ.V.N.
(TCSH53/01&2-1993)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Thế là trưa nay con bé đã nhận được thư. Một chiếc phong bì thoang thoảng mùi nước hoa, phía dưới góc phải là tên và địa chỉ của nó được viết rất nắn nót rõ ràng bằng nét chữ hơi nghiêng ra phía trước một cách khá đặc biệt.

  • Đặng Anh Dũng - Hoài Thanh - Trương Vĩnh Tuấn - Trương Hữu Lợi

  • Ái chà! Buồn ngủ quá đi mất, tôi vươn vai ngáp mấy cái rõ dài nằm phịch xuống chiếc đi văng mát lạnh, hai con mắt cứ díp lại, ấy thế mà bà nội tôi mới bảo tôi là con sâu ngủ, đã nằm xuống đâu là ngủ say như chết, chẳng biết trời đất gì nữa.

  • Những giọt mưa xuân đầu tiên rơi xuống xua đi cái lạnh lẽo khô hanh của mùa đông, mang đến cho mọi vật những làn hơi thở ấm áp của đất trời. Cây cỏ như tươi hơn, xanh hơn. Đất trời như rộng hơn, đẹp hơn. Tất cả đều căng đầy nhựa sống, mọi vật hân hoan vui mừng.

  • Bà ngoại người thấp và tròn. Tôi thường nói đùa "Bà trông bụ bẫm như em bé" hay "Bà ngoại tôi - cây nấm biết đi" và bao nhiêu biệt hiệu hỗn láo khác.

  • Đôi chim sẻ ríu ran ríu rít. Âm thanh véo von của nó đánh thức cả khu vườn còn mê ngủ. Luống xà lách non tơ cụm đầu vào nhau như bàn tay nõn nà của cô thiếu nữ. Kia là dãy ngò rí thơm lừng liu ríu các ngọn tơ. Thơm nức vẫn là cây húng quế. Mùi thơm nhẹ mà bám lâu trong tay người hái. Buồn buồn mà ngửi lá húng quế thấy lòng nhẹ nhõm lạ.

  • Trên bầu trời cao và xanh trong, đám mây rạng rỡ trong ánh nắng cuồng nhiệt của mùa hè. Mây ôm lấy các con và cùng gió đưa chúng đi khắp bầu trời.

  • Bùi Sĩ Thành - Nguyễn Quỳnh Thi - Nguyên Hào

  • Nhạc: TỊNH MỸ Lời thơ: NGUYỄN LÃM THẮNG

  • Nguyễn Ngọc Phú - Nguyên Hào - Lê Thị Xuân

  • KHÁNH THƯ*

    Có một lần, người mẹ của tôi bị xe tông, lúc đó rất nguy kịch. Nhà tôi nghèo, không có tiền chữa trị, phải đi vay. May sao, có dì của tôi đã nộp cho bệnh viện. Nhưng tai nạn để lại cho mẹ của tôi một cái chứng mất trí.

  • TRƯƠNG LÊ QUANG HUY

    Trong màn đêm mịt mù bóng tối, tôi cùng tụi thằng Tin, Ken, Tí rủ nhau đi ngắm bình minh ở biển Quảng Ngạn quê tôi. Số là kì nghỉ hè này tôi được bố mẹ cho về quê ở lại chơi.


  • Chung Tiến Lực - Lê Thị Xuân - Nguyên Hào - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Lãm Thắng


  • Một số tranh được giải của các em trong cuộc thi vẽ hè 1993 - Hội VHNT và Nhà Văn hóa Thiếu nhi TT. Huế tổ chức

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO

    (Nhân tng kết cuộc thi sáng tác văn học thiếu nhi Thừa Thiên - Huế hè 1993)

  • DƯƠNG PHƯỚC QUÝ CHÂU 

    (15 tuổi- Trường Thủy Dương)

  • TRẦN LÊ BẢO ANH

    (11 tuổi trường Vĩnh Ninh)

  • L.T.S. Một trăm linh bảy em viết và một trăm bảy mươi em vẽ. Đó là những "thí sinh" dự cuộc thi sáng tác hè 1993, một hoạt động bổ ích nhưng không mấy dễ dàng cho các em, vì các em mà giờ đây đã thành một thông lệ đẹp của Hội Văn Nghệ, nhà Văn Hóa thiếu nhi, Sở Giáo dục và UB bảo vệ Thiếu nhi tỉnh TT Huế phối hợp tổ chức hàng năm.


  • Nguyên Hào - Trịnh Tuấn Khanh


  • TRƯƠNG ĐỨC VĨ NHẬT

                            (15 tuổi)