Tình... mẫu tử

09:46 10/02/2009
NGỌC THANHÔng bà ngoại đặt tên cho con chó Phú Quốc là Carôn, vì nó hay nhảy múa rộn ràng khi tha các đồ vật trong nhà, lúc nó còn nhỏ xíu. Lớn lên một chút, nó quên nhảy múa mà lại khoái nghe âm nhạc, mỗi khi bé Hương Lan ngồi vào đàn piano.

Một buổi sáng đẹp trời, ông bà ngoại tập thể dục về, mang theo một chú mèo. Bà bảo: Con mèo này là mèo hoang, ông bà nhặt được nó trong bụi rậm, khi nó đang “khóc than” tìm mẹ. Ông bà giao cho Hương Lan chăm sóc nó. Lúc đó mèo hoang áng chừng hơn một tháng tuổi. Hương Lan lúc này đang học năm cuối của cấo I. Hương Lan thấy mình sướng hơn nó nhiều, được ăn cơm, uống sữa, lại được gia đình sắm cho đàn piano để học nhạc. Con mèo hoang tội nghiệp quá, nhớ mẹ chỉ biết kêu gào... Ngồi đâu, làm gì, Hương Lan cũng cho con mèo hoang nằm cạnh mình để canh chừng con chó Carôn... gây sự. Lúc này, con Carôn đã sáu tháng tuổi.

Một hôm, mèo hoang đang thiu thiu ngủ trên giẻ lau nhà, đột nhiên con Carôn ngoe nguẩy đuôi tiến lại phía con mèo hoang, ưu ái liếm láp khắp thân thể con mèo. Mèo hoang gầm gừ một chút cho ra vẻ ta đây, rồi nằm yên để cho con Carôn muốn làm gì thì làm. Đột nhiên, mèo hoang rúc vào vú con chó. Cả nhà rất ngạc nhiên khi thấy dòng sữa từ vú con chó bật ra. Con Carôn chưa sinh nở lần nào, sao lại có sữa nhỉ? Bà ngoại tủm tỉm cười, nói: Tình mẫu tử giúp nó có sữa để chăm sóc con mèo.
Từ đó, chó và mèo cứ quấn quýt lấy nhau như hai mẹ con. Cứ thế, mèo hoang lớn dần lên bằng dòng sữa của chó Phú Quốc và cơm nguội trộn cá vụn của Hương Lan.

Mỗi lần Hương lan tấu lên một bản nhạc là con Carôn nằm dưới gầm bàn nghe cho đến khi Hương Lan dứt tiếng đàn. Ông ngoại vuốt tóc Hương Lan, đùa: Nó là khán giả trung thành nhất của cháu.
Cũng lạ, mỗi lần Hương Lan chơi đàn, mèo hoang lảng đi nơi khác, nó không thích âm nhạc. Hương Lan âu yếm, vuốt ve con chó, nũng nịu: Carôn phải dạy cho mèo hoang biết thưởng thức âm nhạc đi chứ!
Cả nhà bật phì cười...
Nhiều bạn học đã đến tận nhà Hương Lan ở Phường 25 quận Bình Thạnh, Tp.HCM để ngắm tình thân thiện hiếm thấy giữa chó và mèo.
N.T

(nguồn: TCSH số 192 - 02 - 2005)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • MA VĂN KHÁNGỨ ừ, không đi học đâu!Ứ ừ, không đi học đâu!

  • DƯƠNG THỊ HIỀNMong mãi rồi cũng được về quê cũ. Nắng tháng 7 chói chang phả vào mặt ran rát. Hôm nay tôi lại đi giữa đường quê, gom nhặt những ký ức lấm lem thời thơ dại. Con đường này là nơi tôi đến trường, nơi những trưa hè tôi đầu trần chân đất chạy bắt chuồn chuồn cùng tụi bạn. Đường quê cát bụi lọt giữa hai hàng trinh nữ - loài hoa trắng hồng phơn phớt mà ngày xưa tôi thường ngắt cài lên đầu chơi trò cô dâu chú rể. Cô dâu là tôi - một con bé tóc khét lẹt mùi nắng, quần xắn tới đầu gối, hai tay còn ôm gùi lúa vừa đi mót về...

  • MAI PHƯƠNG - NGUYỄN QUỲNH THI - LY LY

  • HỒNG NHUTruyện ngắn  Từ trong nguồn sâu, Suối Nhỏ cần cù len lỏi qua những gốc cây, những hòn đá.

  • PHAN TUẤN ANHTruyện ngắnCô bé vừa chuyển đến ở nơi vắng vẻ này. Thế là cô bé trở thành hàng xóm của hắn. Hắn biết ngay điều ấy, mặc dù, hắn là người ít để ý những gì nằm ngoài ngôi nhà của mình. Hoàn cảnh không cho phép hắn được biết nhiều.

  • LÂM THỊ MỸ DẠTruyện ngắn Chúng tôi có khoảng vài trăm triệu sinh mệnh sống trong một ngôi nhà xanh đã chục năm. Thỉnh thoảng ông chủ chúng tôi lại mở cửa nhìn chúng tôi âu yếm, vẻ mặt đượm buồn.

  • ...Em thơ đọc sáchHoa sứ rụng đầyVừa thơm vừa rụngSao lìa được cây?...

  • Về quê thăm lại cánh đồngBờ ngang, kẹ dọc mênh mông là đường

  • Hoa phượng dập tắt lửa rồiLặng im chẳng thấy một lời ve kêu

  • Ở Trại sáng tác VHNT Thiếu nhi 2001 do Nhà Thiếu nhi Huế phối hợp với Hội Liên hiệp VHNT tổ chức cuối tháng bảy đầu tháng tám vừa qua, nhóm văn học có 24 em đã sáng tác được 16 bài thơ, 34 bài văn xuôi.