Tiếng đàn của quỷ

15:12 03/06/2022

TRƯƠNG ĐỨC VỸ NHẬT
                  
                         (15 tuổi)

Ảnh: internet (chỉ mang tính minh họa)

Hắn là một đứa trẻ không tình cha, không sữa mẹ. Một thằng người vô gia cư. Một thằng du đãng không băng nhóm, một tuổi xuân không biết đến tình yêu. Một gã hành khất không có đến một con chó ghẻ làm bầu bạn...

Hắn ăn trộm. Nay, một ít xương của ông chủ hàng thịt bụng bự. Mai, mấy cái bánh của hàng phở nghi ngút khói...

Mọi người xua đuổi hắn. Người lớn phỉ báng hắn. Trẻ con ném đá vào hắn.

Hắn chẳng biết đi đâu... Hắn thất thểu, lang thang, ngày qua ngày...

Hắn thường trú đêm trước hiên nhà ông gác rừng già. Hình như chỉ có ông không xua đuổi hắn. Đêm nay, hắn không ngủ được. Do đói? Do lạnh? Do buồn? Có lẽ... Trời không gợn một vì sao chia sẻ nỗi buồn chút ít với hắn. Ruột gan hắn cồn cào co bóp dữ dội... nước dãi hắn chảy nhểu dài ra, hắn cũng chẳng buồn lau...

Nhà ông gác rừng im ắng, có lẽ ông già đi ngủ rồi. Hắn bíu lấy cánh cửa ghé mắt vào nhà. Ánh đèn dầu leo lét nhảy nhót trên vách nứa. Hắn ngồi phịch xuống gần đất, giật thót mình, đảo lẹ mắt nhìn quanh như sợ mọi người đã biết hết ý nghĩ của hắn. Dưới ánh đèn, tận mắt hắn đã nhìn thấy một xấp tiền ngay ngắn trên chiếc bàn con. Hình như tiền ông già vừa bán con lợn chiều nay.

Hắn lập cập nâng tấm phên liếp, luỳnh khuỳnh bò vào nhà. Tim hắn thình thịch đập. Miệng khô đắng. Thái dương hắn phập phồng. Hắn chụp lấy bó tiền. Hắn lả đi vì sung sướng. Hắn bò vội ra. Cái móc sắt xé toạc áo hắn. Máu hắn rỉ ra. Mặc kệ. Một gốc cây hất hắn ngã nhào. Mặc kệ. Hắn chạy. Đường vắng. Hắn mừng. Hắn rú. Hắn thở hồng hộc. Hắn ngã bệt xuống vệ đường. Hắn cười méo mó. Hắn đã có nhiều tiền. Hắn tự vỗ về cái dạ dày rỗng tuếch chờ sáng mai. Hắn thiếp đi sung sướng...

...Ánh trăng vàng kỳ dị nhấp nhô trên từng con sóng bạc đầu. Biển hát bài ca du dương bất tận. Con quỷ đực với bộ lông vàng rực, đôi mắt thật sáng. Nó ngạo nghễ dạo bước trên bãi biển.

Ánh trăng chảy tràn trề trên các cung đàn. Cây đàn vàng sáng trước ngực nó. Quỷ biển khoan thai ngồi xuống bãi cát. Nó đưa tay lướt nhẹ... Cây đàn rung lên êm đềm và dịu dàng... Biển cả lặng đi trước tiếng đàn của quỷ biển, cơn sóng thần trầm mình xuống đáy, nằm mơ màng. Đàn chó sói lộn vòng trên bãi cát, cười nhạo bầy thỏ trắng. Con hổ già nhẹ nhàng nhịp bước với con nai vàng đốm dẫm lên đám lá vàng xào xạc...

Hắn cũng lịm đi với tiếng đàn của quỷ, tiếng đàn thúc dục hắn, vuốt ve hắn, vỗ về hắn... Hắn tung nắm tiền xuống biển xanh thẳm, theo tiếng đàn bay bổng qua những đồng ruộng xanh ngút mắt, gió mát và thơm thơm hương lúa... tâm hồn hắn thanh thản và dòng máu của tuổi xuân sục sôi trong con người hắn...

...Cơn gió đêm lạnh buốt rít gào trên các mái nhà, mái tồn nhà ai đập sàn sạt. Hắn bật ngồi dậy, run lẩy bẩy. Da hắn sắt lại vì lạnh, tím tái đi. Mạch máu đông cứng trong con người hắn. Nắm tiền nặng trĩu trong tay hắn. Văng vẳng bên tai, tiếng đàn quỷ biển, như đang vuốt ve, an ủi tâm hồn hắn đang gào thét... Hắn vụt đứng lên, quay ngoắt trở về nhà ông gác rừng, chạy...

T.Đ.V.N.
(TCSH53/01&2-1993)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI
                                        Tản văn

    Bây giờ? Tôi sống như chiếc lá, cứ mỗi ngày qua đi là một không gian giấu vào khoảng lặng.

  • NHẬT CHIÊU

    Khỉ con ngồi trên cành lá, nhìn sao đầy trời mà tự hỏi: Có cách nào để gần được một vì sao?

  • VĂN LỢI

    Trích "Đi từ quả trứng" - Nhà xuất bản Thuận Hóa

  • ĐỒNG XUÂN LAN

    Trên đường chuyển về vườn thú, các con vật như Gấu, Nai, Vẹt, Họa mi cùng ngồi chung một chỗ trong toa xe lửa. Muốn được nhìn cảnh núi rừng lần cuối cùng và ngắm bầu trời, các con vật đề nghị nâng cửa kính toa xe lên một tí nữa.


  • LÊ KÝ THƯƠNG

  • ANH THƯ

    Nghé rất thích mèo. Chỉ cần được nhìn thấy con vật bé nhỏ ấy là Nghé đã mê tít rồi chứ chưa nói là chơi đùa với nó, sờ đuôi nó, vuốt bộ lông mềm mại của nó và áp sát nó vào người.

  • HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

    (Mạn đàm với nhà văn Quang Huy về Hội nghị quốc tế IBBY 86)

  • LÂM THỊ MỸ DẠ

    Ngày xưa trái đất chưa có loài hoa. Bỗng một buổi sớm, tia nắng nhìn thấy một đốm đỏ tròn tựa như màu mặt trời. Đốm đỏ ấy xòe ra trên một cái cây bé nhỏ, lá mảnh mềm.

  • THÚY BẮC

    Cửa sổ gần bàn cu Và ngồi học, có một cây ớt mẹ trồng vào chậu đất để ngoài hiên. Cây ớt quả tím, hoa cũng màu tím, quà bác Tâm tặng mẹ. Không phải chỉ cu Và với mẹ thích cây ớt mà hàng xóm cạnh nhà ai cũng thích. Cây ớt quanh năm có hoa. Ăn hết lứa quả này, hoa lại kết lứa quả khác.

  • Đồng Thị Ngãi Lan - Đỗ Anh Tịnh

  • LGT: “Con thấy trong hồn con lững thững/ Một hành tinh không bóng người/.../ Ngồi ngủ gục bên khúc ca buồn vô vọng/ Ôi những ngọn gió đã giúp nến tỉnh ngộ”. Ấy là những câu thơ Nguyễn Trương Khánh Thi viết về Ba mình là cố nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (mất năm 2006).

  • VĂN LỢI Mèo già Xám Vằn dường như chán ngán cảnh vật chung quanh và chính cả ngôi nhà mình ở, vào đâm ra bần thần, nghĩ ngợi. Trong rừng chắc hẳn sẽ có nhiều con vật xứng đáng để mình kết bạn. Cần phải đi vào đó xem sao - Xám Vằn nghĩ thế và quyết định vào rừng tìm bạn.

  • CỬU THỌ Có một chú cá Thia lia choai choai mới lớn, mình có vẩy xanh biếc, ánh lên rất đẹp. Trên chỏm đầu chú lại mọc lên một cái kì vểnh cao màu đỏ lửa trông như cái sừng trên đầu rồng. Vì vậy, chú được các cậu bé đặt cho cái tên oai vệ: Thia lia Rồng.

  • Lê Ký Thương - Nguyễn Loan

  • THIẾU HOA Ngày ấy...

  • Vương Hiền - Hoàng Dạ Thi - Nguyễn Thanh Kim - Lê Ký Thương

  • VI-TÔ-TÁT PẾT-KÊ-VI-XI-UÝT(Văn chương Xô Viết, số đặc biệt Thiếu Nhi 1984)

  • VĂN LỢITheo mẹ đi kiếm ăn, trống Choai thấy được nhiều cái lạ và hiểu lắm điều hay. Nhưng có một điều khiến trống Choai thắc mắc hoài, ấy là vì sao người ta ít để ý đến trống Choai, dù trống Choai có cố chạy nhảy, hoặc đập đập đôi cánh tí xíu, để tạo ra tiếng rẹt, rẹt lạ tai cũng không gây được chú ý cho ai. Còn bác trống Cồ thì bước ra khỏi chuồng đã được người ta nhìn ngắm rồi.