Ảnh: Internet
từ biệt cha, người phu xe từ biệt người còn mang trên mình những lằn roi của thời cũ trong lằn roi ấy chưa phai hình bóng những người khách đã bước lên xe những quan lại, ả giang hồ, tu sĩ chưa phai hình bóng người phu xe đứng vào chỗ con ngựa kéo xe rướn mình về phía trước quay tròn hai bánh xe quay tròn quay tròn quay tròn, ngày tháng quay tròn quay đến lúc những câu hỏi bắt đầu xuất hiện hỏi về vẻ tốt tươi của người này làm bằng vẻ tàn tạ của người khác tất nhiên, trên những con đường của thời cha, xe ô tô chưa đến nhưng mồ hôi đổi lấy một giá quá rẻ cộng thêm những lời nhục mạ chẳng phải là chuyện tất nhiên chẳng phải là chuyện tất nhiên, nếu có kẻ chỉ ngồi giữa cung điện để người khác lạy quỳ vẫn được quyền tiêu xài cả đất nước chẳng phải là chuyện tất nhiên, nếu người đem sức lương thiện kiếm lấy bát cơm được ghi tên vào lớp người hèn hạ như thế, hỡi người phu xe! chung quanh người, kẻ cướp mồ hôi đang choàng vai với thần thánh và quyền uy đang lúc chia chung mâm rượu nhưng trước khi công bằng bước đến cầm lấy mâm rượu, trả lại cho những người đã làm nên mâm rượu người phu xe còn phải chạy tiếp những bước lưu đày còn phải đứng vào chỗ con ngựa rướn mình về phía trước quay tròn hai bánh xe quay tròn quay tròn quay tròn, nắng đốt cháy nền trời mùa hạ và dinh thự nằm yên tĩnh dưới rặng cây quay trong gió bấc quay xa dần những bóng người bên lò sưởi quay tròn quay tròn, quay trở lại mái tranh khó đứng yên trong cơn bão khuôn mặt người vợ đã từ lâu vắng vẻ nụ cười đôi mắt những đứa con mù lòa trước dòng chữ quay tròn quay tròn và người phu xe còn mất thêm nhiều thứ mất cả trí nhớ về những ngày đã sinh ra từ lòng mẹ những ngày đã được làm người. từ biệt cha, từ biệt nỗi khổ nếu nước mắt chỉ làm nhòe sự thật, con sẽ mở to đôi mắt nhìn rõ đời cha nhìn rõ trong chén cơm từ bàn tay cha mang đến cho những người thân yêu có vị tình thương có lẫn mùi cam chịu như thế, từ biệt cha có nghĩa là từ biệt cả lòng tin vào số mệnh từ biệt cả thời đã tạo nên cha bao nhiêu năm, số mệnh đã cản bàn tay người muốn hất kẻ cướp khỏi lưng người bao nhiêu năm, số mệnh chỉ là mảnh giáp bao che kẻ cướp. xin cha yên lòng nằm nghỉ hai bánh xe đã thôi quay tròn đã thôi săn đuổi và nếu giọt máu chưa hoen ố của cha còn sống trong cơ thể con, còn sống tiếp giữa thời công bằng đang bắt đầu sự chết đôi khi chưa phải là điều thảm kịch. Qui Nhơn 1983 (3/10-83) |
Tải mã QRCode
Phan Văn Từ - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Tất Hanh - Nguyên Quân - Dương Thu Hằng
THANH THẢO Kính viếng hương hồn anh Hoàng Đình Thạnh
Du ca
Lâm Thị Mỹ Dạ - Diễm Châu - Nguyễn Thị Thái - Lê Anh Dũng - Lưu Ly - Nguyễn Hữu Quý - Lê Viết Xuân - Duy Từ - Trần Hữu Lục - Phan Văn Chương - Lâm Bằng
Gam mầu
Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Trần Hạ Tháp - Huỳnh Thúy Kiều - Lê Ngã Lễ
Trương Vĩnh Tuấn - Bùi Minh Quốc - Lê Lâm Ứng - Nguyễn Quang Hà - Châu Nho
Lê Thu Thuỳ - Nguyễn Thị Khánh Minh - Vũ Thị Kim Liên - Trần Kim Hoa - Văn Đắc - Văn Công Hùng - Đức Sơn - Huỳnh Đường
Muối sương
Bùi Quang Thanh - Nguyễn Thụy Kha - Nguyễn Ngọc Hưng - Vũ Huy Long - Nguyễn Hàn Chung - Mai Ngọc Thanh - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Thị Thục Trang
Sinh năm 1955 tại Phú cát, Bình ĐịnhTiến sĩ khoa học, Phó chủ nhiệm khoa Ngữ văn, Đại học Khoa học Huế.Hội viên Hội Nhà văn Việt NamĐã được nhiều giải thưởng văn học ở địa phương và Trung ương.Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của anh nhân chuyến đi Trung Quốc vừa qua.
HOÀNG CÁT…Ta chẳng tham giành chi nữa hếtChỉ mong sao thân kiếp con ngườiỞ đâu đâu, và ai ai cũng đượcSống như ta đã được sống trên đời.
Đi chơi
Tên thật: Trần Vương ThuấnSinh năm 1983 tại thị xã Phan Rang, Ninh ThuậnGiải Ba cuộc thi thơ 2001 - 2003 của Tạp chí Sông Hương
Tên thật: Trần Văn MườiSinh ngày 9.9.1982 tại Đông Yên, Phúc Thành, Yên Thành, Nghệ AnTốt nghiệp Đại học sư phạm Huế (Khoa ngữ văn)Đã có thơ, truyện đăng trên nhiều báo chí Trung ương và địa phương với các bút danh: Đinh Hạ, Minh Châu Trần, Trần Đông Yên Phương.Giải khuyến khích cuộc thi thơ lục bát của Báo Tuổi trẻ 2003.
Ditimloigiaicuocdoi là nickname của Bụi Trần đang “bế tắc chưa tìm lối thoát cho bệnh tật và đã sống như một phế phẩm suốt 5 năm tròn”. Thơ, hẳn là niềm ân sủng duy nhất có thể cứu rỗi tâm hồn của người bạn nhỏ đáng thương này dẫu Bụi Trần đang muốn khám phá nhiều thể loại khác nữa. Chúng tôi đọc được ở thơ Bụi Trần lời tri âm trong bản nhạc vút lên từ địa ngục của một nhạc sĩ quá cố. Nhưng ước vọng thoát khỏi niềm đau mang bản chất định nghiệp tại mỗi người là không lẫn lộn... TCSH
Điều bình thường lạ lẫm
Được nhìn lại Huế
Lê Vi Thủy - Thái Hải - Phạm Nguyên Tường - Lê Huy Hạnh - Nhất Lâm - Nguyễn Hoa
Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương