Người phu xe, từ biệt

15:24 06/08/2010
LÊ VĂN NGĂNNgười phu xe, từ biệt

Ảnh: Internet

từ biệt cha, người phu xe
từ biệt người còn mang trên mình những lằn roi của thời cũ
trong lằn roi ấy
chưa phai hình bóng những người khách đã bước lên xe
những quan lại, ả giang hồ, tu sĩ
chưa phai hình bóng người phu xe đứng vào chỗ con ngựa kéo xe
rướn mình về phía trước
quay tròn hai bánh xe quay tròn
quay tròn quay tròn, ngày tháng quay tròn
quay đến lúc những câu hỏi bắt đầu xuất hiện
hỏi về vẻ tốt tươi của người này
làm bằng vẻ tàn tạ của người khác

tất nhiên, trên những con đường của thời cha, xe ô tô chưa đến
nhưng mồ hôi đổi lấy một giá quá rẻ cộng thêm những lời nhục mạ
chẳng phải là chuyện tất nhiên
chẳng phải là chuyện tất nhiên, nếu có kẻ chỉ ngồi giữa cung điện để người khác lạy quỳ
vẫn được quyền tiêu xài cả đất nước
chẳng phải là chuyện tất nhiên, nếu người đem sức lương thiện kiếm lấy bát cơm
được ghi tên vào lớp người hèn hạ
như thế, hỡi người phu xe!
chung quanh người, kẻ cướp mồ hôi đang choàng vai với thần thánh và quyền uy
đang lúc chia chung mâm rượu

nhưng trước khi công bằng bước đến cầm lấy mâm rượu, trả lại cho những người đã làm nên mâm rượu
người phu xe còn phải chạy tiếp những bước lưu đày
còn phải đứng vào chỗ con ngựa
rướn mình về phía trước
quay tròn hai bánh xe quay tròn
quay tròn quay tròn, nắng đốt cháy nền trời mùa hạ và dinh thự nằm yên tĩnh dưới rặng cây
quay trong gió bấc quay xa dần những bóng người bên lò sưởi
quay tròn quay tròn, quay trở lại mái tranh khó đứng yên trong cơn bão
khuôn mặt người vợ đã từ lâu vắng vẻ nụ cười
đôi mắt những đứa con mù lòa trước dòng chữ
quay tròn quay tròn và người phu xe còn mất thêm nhiều thứ
mất cả trí nhớ về những ngày đã sinh ra từ lòng mẹ
những ngày đã được làm người.
từ biệt cha, từ biệt nỗi khổ
nếu nước mắt chỉ làm nhòe sự thật, con sẽ mở to đôi mắt
nhìn rõ đời cha
nhìn rõ trong chén cơm từ bàn tay cha mang đến cho những người thân yêu
có vị tình thương có lẫn mùi cam chịu
như thế, từ biệt cha có nghĩa là
từ biệt cả lòng tin vào số mệnh từ biệt cả thời đã tạo nên cha
bao nhiêu năm, số mệnh đã cản bàn tay người muốn hất kẻ cướp khỏi lưng người
bao nhiêu năm, số mệnh chỉ là mảnh giáp bao che kẻ cướp.

xin cha yên lòng nằm nghỉ
hai bánh xe đã thôi quay tròn đã thôi săn đuổi
và nếu giọt máu chưa hoen ố của cha còn sống trong cơ thể con, còn sống tiếp giữa thời công bằng đang bắt đầu
sự chết đôi khi chưa phải là điều thảm kịch.

                                                                Qui Nhơn
                                                                1983

(3/10-83)




Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo

  • Trịnh Thanh Sơn - Nguyễn Văn Thọ - Phan Xuân Sơn - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Lê Hoa - Lê Khánh Tuyết - Vương Hồng Hoan - Hà Vũ Giang Châu