Người khiến tôi thay đổi

08:39 07/10/2022

TRỊNH THỊ MAI THẢO

Người tôi sắp kể với bạn, là một người rất đỗi bình thường, với một cái tên bình thường, một khuôn mặt bình thường và một cuộc đời bất thường.

Minh họa: NHÍM

Có lẽ, chính cuộc đời bất thường của người đó đã cứu vớt lấy cuộc đời của tôi. Vì vậy, với tất cả lòng kính trọng và sự tiếc nuối dành cho con người này, tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện, câu chuyện về một cô bé đã cứu lấy cuộc đời của cô bé khác.

Năm lên lớp hai, tôi bị lạm dụng. Sự lạm dụng đó không phải chỉ do kẻ lạm dụng tôi, mà còn là hậu quả đằng sau những đổ vỡ của mẹ tôi, khi mẹ ly hôn và phải dồn hết sức để tạo ra đồng tiền lo cho tôi đi học. Vì vậy, như một đứa trẻ thời hiện đại, khi bố mẹ quá chăm lo cho công việc và vô tình “lạc mất” con mình, tôi bị lạm dụng. Mà một đứa trẻ thì làm được gì khi bị lạm dụng mà không có ai kề bên mình? Không làm được gì cả. Còn đáng sợ hơn, khi kẻ ấy lại là một thanh niên ở gần nhà mình. Vì vậy, mỗi lần thoáng thấy bóng hắn, tôi rụt cổ lại và tìm cách đi hướng khác. Đó là điều duy nhất mà một đứa trẻ cô độc làm được. Cảm giác một người lạ chạm vào mình, nỗi đau và nước mắt đẩy một cô bé như tôi đến tuyệt vọng, khi tôi nhìn một nhân vật trên ti vi treo cổ tự tử, và tôi tự hỏi nếu tôi làm như thế thì nỗi đau của tôi có dịu đi không?… Mẹ ơi, mẹ ở đâu?

Kết quả học tập của tôi sa sút dần, tôi cũng không làm bạn được với ai, suốt ngày lầm lì và thu mình lại. Mẹ tôi nhận ra điều đó, nhưng bà không làm được gì, vì bà quá bận rộn. Mọi chuyện đến hồi kết thúc khi mẹ tôi quyết định đăng kí cho tôi đi cùng lớp một chuyến xe lên vùng cao và thăm một trại trẻ mồ côi.

Tôi gặp Khánh Linh. Thực ra, Khánh Linh chưa bao giờ có tên, cô bé chỉ bập bẹ được cái tên dân tộc của mình, cái tên mà tôi sẽ không bao giờ hiểu được. Tuổi thơ của Khánh Linh là kí ức của những trận đòn roi, bởi những người trong gia đình và khi “gia đình” Linh tan đàn xẻ nghé, cô bé lưu lạc đến đây. Bất chấp quá khứ, Khánh Linh vẫn đẹp. Linh có mái tóc đen nhánh dài đến lưng nhưng xù lên vì chưa bao giờ chịu gội, đôi mắt hốc hác nhưng vẫn ánh lên cái trong trẻo, hai cái lúm đồng tiền nhỏ, một vết sẹo dài trên cổ, và hết. Bằng cách nào đó, tôi đã thu hút Khánh Linh và Khánh Linh đã thu hút tôi, thế là chúng tôi quen nhau. Bất chấp tuổi tác và khuôn mặt, nỗi đau làm Khánh Linh trở nên “trầm tính”, hay nói chính xác là trầm cảm…

Có buổi sáng sớm, Khánh Linh kéo tôi ra bìa rừng, đứng dưới tán cây đọng sương sớm, tôi hít một hơi, còn Khánh Linh chỉ xuống những ruộng bậc thang, nói: “Xuống dưới, xuống dưới! Trị bệnh, trị bệnh…”. Khánh Linh muốn làm bác sĩ. Cô bé nói, ở trên này, nghèo lắm, mọi người khổ lắm, mẹ Khánh Linh khổ lắm, Khánh Linh không muốn mọi người khổ, Khánh Linh không muốn mọi người ngã từ bìa rừng xuống giống mẹ Khánh Linh. Xong Khánh Linh im lặng, những giọt nước mắt từ từ chảy xuống gò má, nóng hổi. Tôi cũng im lặng, nhìn vực sâu ngay sát dưới chân mình, tự hỏi mình có nên nhảy không, rồi tôi hỏi Khánh Linh. Cô bé lấy tay chà lên mặt tôi rồi cười nhẹ, một nụ cười buồn: “Đừng nhảy nhé. Nhảy là gặp mẹ Khánh Linh. Nhảy… không được gặp Khánh Linh nữa…”. Rồi bàn tay ấm nồng của Khánh Linh nắm lấy bàn tay run lên vì lạnh của tôi, từ từ đan lại. Vậy là Khánh Linh cứu tôi, lần đầu tiên.

Lần thứ hai. Đêm khuya, vang lên tiếng hét giữa núi rừng tĩnh mịch. Các cô bảo mẫu trong trại ùa ra vì Khánh Linh tự tử… Phải khó khăn lắm, tôi mới chen vào được, và đợi đến khi lắng hẳn, tôi mới dám ngồi xuống bên cậu. Từng lớp băng quấn vội để cầm máu… Gục đầu vai tôi, cô bé khóc, nhưng không phải khóc òa lên, mà chỉ là những tiếng nấc nghẹn nhỏ như sợ đánh thức các cô dậy… Khánh Linh bảo Khánh Linh không giống người, không giống con Lẻng, không giống như thằng Chíu, Khánh Linh sợ, nên Khánh Linh đã lấy đá đập vào đầu để gặp mẹ Khánh Linh… Rồi đột nhiên, Khánh Linh giật ra khỏi vai tôi, đôi mắt vẫn còn sưng đỏ và nước mắt vẫn còn đọng lại trên gò má, nói rõ từng chữ và rành mạch như một cô bé được đi học đầy đủ: “Khánh Linh mà đi, ai lo cho T.? Không! Không, Khánh Linh không đi đâu hết!” Tôi giật mình, hít một hơi mạnh, mùi tanh nồng và mùi thuốc sát trùng xộc vào cùng với mùi khai của trại… Dù không nói gì, nhưng tôi tin Khánh Linh đã biết rõ tôi nghĩ gì: “Không! Tớ không đi đâu!”… Vậy là Khánh Linh cứu tôi lần thứ hai…

Ngày thứ năm, đoàn bác sĩ phẫu thuật tình nguyện cho trẻ sứt môi, hở hàm ếch lên thăm trại trẻ. Cả trại náo nhiệt hẳn lên, ai cũng tất bật phụ việc cho các bác sĩ. Những đứa trẻ hở hàm ếch, trong lúc đợi đến lượt mình, nở nụ cười tươi và chụp ảnh với các chị điều dưỡng, những nụ cười đẹp. Khánh Linh vui lắm, lăng xăng phụ việc chỗ này đến chỗ kia rồi kêu: “Khánh Linh! Khánh Linh! Con Lẻng!” Tôi hiểu ý cô bé, mỉm cười, cầm lấy bàn tay cô bé và nói nhỏ: “Mai Thảo nữa”. Khánh Linh trợn mắt, rồi từ từ, đuôi mắt nheo lại, cái lúm đồng tiền xuất hiện, cái miệng nhỏ cong vút lên. Khánh Linh cười. Khánh Linh đã thực sự cứu tôi…

Chúng tôi chia tay nhau, và những hoài bão, những dự định trong tôi trước kia vốn đã dập tắt giờ từ từ nhen nhóm lại, nhưng không phải là một nhà khoa học, một giáo viên, một luật sư, mà là một nhà điều trị tâm lý. Nỗi đau dần vơi đi, khi Khánh Linh cho tôi nhận ra giá trị sống, rằng cuộc sống này đẹp và đáng quý thế nào. Từ lúc đó, chưa một lúc nào tôi quên được Khánh Linh khi nhắc về dự định tương lai của tôi, bởi lẽ cô bé chính là người đã vun đắp nên giấc mơ đó, đã bắt lấy bàn tay tôi và kéo tôi ra từ vũng lầy của tuyệt vọng. Tôi ngưỡng mộ Khánh Linh.

Khánh Linh mất vào mùa đông cuối năm 2010, khi một trận mưa lớn làm đá đổ sập xuống trại trẻ. Nhưng Khánh Linh vĩnh viễn không chết, Khánh Linh vẫn sống, vẫn đang đeo đuổi ước mơ được mặc áo blouse trắng, cứu lấy những đứa trẻ. Khánh Linh là như thế, là người đã thay đổi cuộc đời tôi.

T.T.M.T
(Học sinh Trường THCS Nguyễn Tri Phương, Huế)
(TCSH46SDB/09-2022)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI    

    Chúng ta đều đội bầu trời lên đầu, để mà thức giấc, để được thao thức. Mỗi sớm khuya đều là sự xoay chuyển của mặt trời, sự cho và lấy đi ánh sáng, sự tặng và đòi lại bóng đêm.

  • Đàn voi biết ơn được viết dựa theo một câu chuyện có thật. Khi nhà bảo vệ thú rừng nổi tiếng Lawrence Antony (1950 - 2012), tác giả của cuốn sách bestseller The Elephant Whisperer, từ trần ngày 7 tháng 3 năm 2012, 2 ngày sau, gia đình ông ngạc nhiên chứng kiến cảnh nhiều voi được dẫn đầu bởi hai voi mẹ, nối đuôi nhau đi hàng dặm đến viếng tang trước nhà ông. Chúng lưu lại trước nhà như để tang, hai ngày không ăn uống rồi im lặng ra đi. Cả thế giới kinh ngạc trước trực giác tâm linh cũng như bản tính trung thành của loài voi.


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Ngọc Phú

  • Thấu hiểu nhu cầu chăm sóc và giáo dục con cái, bộ truyện thiếu nhi cao cấp Ehon của Nhật Bản – Chuyện nhà Okashiki dành cho trẻ 3 - 7 tuổi sẽ là một món quà đặc biệt dành cho cha mẹ và các bé nhân dịp mùa hè này.

  • Bằng giọng văn sống động đặc trưng, cách kể chuyện hóm hỉnh, duyên dáng, lối xây dựng tình huống bất ngờ, chi tiết dồi dào và chân thực, qua bộ sách đầu tiên dành cho thiếu nhi, nhà văn Dương Thụy đã dẫn dắt bạn đọc nhỏ tuổi vào những hành trình vô cùng hấp dẫn, đầy ắp tiếng cười.

  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI

    Ta lang thang ra bờ biển lạnh vắng bóng người, nhận ra kì thực những con ốc biển khơi chỉ là loài thủy sinh nào đó vay mượn chiếc vỏ để sống rồi lại rời đi tìm chiếc vỏ khác mà không gì.

  • THANH DUY  

    Ngày xửa ngày xưa. Khi con người chưa xuất hiện, lịch sử của trái đất có một giai đoạn hạn hán kéo dài. Đất đai nứt toác. Muôn loài vạn vật sống ngắc ngoải đếm từng ngày trôi.


  • Đông Hương – Nguyễn Văn Thanh

  • HUỲNH Ý NHI   

    Chuyện xảy ra cũng khá lâu rồi, khi tôi còn là cô bé 12 tuổi. Hồi đó tôi ở cùng bố mẹ và bà ở Huế. Cuộc sống cứ trôi êm ả và thanh bình.

  • HỒ NGUYỄN DẠ THẢO

    Ngày xửa ngày xưa có hai anh em sống rất hòa thuận với nhau trong một ngôi nhà tranh cũ gần con suối nhỏ xinh. Họ siêng năng chăm bón mảnh vườn cha mẹ để lại, cùng nhau nuôi gà nuôi vịt. Cuộc sống tuy giản dị nhưng lại rất đầm ấm.

  • Hằng năm, theo lệ thường, Nhà Thiếu nhi Huế đã phối hợp với Liên hiệp các hội VHNT, Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế tổ chức cuộc thi Cây bút tuổi hồng để từ đó lựa chọn những gương mặt tiêu biểu, đại diện cho phong trào sáng tác văn chương trong lứa tuổi học sinh từ cấp 1 đến cấp 2 tiếp tục tham gia trại sáng tác nhằm cổ vũ tình yêu văn chương nghệ thuật, tinh thần sáng tạo nghệ thuật trong thành phố.

  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI

    Một ngày của kẻ cô đơn! Vẫn là tự đèo mình trên chiếc xe cà tàng vận chuyển tâm hồn quanh thành phố, bao giờ cho đầy, cho đủ…


  • Khôi Nguyên - Mai Văn Hoan - Nguyễn Ngọc Phú - Lý Uyên - Đặng Công Xê

  • PHƯƠNG NGẠN  

    Tôi ba mươi sáu tuổi, cái tuổi chẳng còn đủ trẻ để ngồi háo hức đồng dao mà cũng chưa đủ già để chép miệng thèm thuồng khoảnh khắc tuổi thơ bơi lội trong mùa khói rạ ngút đồng, tháng ba chim trời mang mang, tu hú gọi bầy, con sâu gầy tổ và lũ trẻ bày trò mùa hạ, nhiều trò, nhiều lắm lắm!

  • LÊ TẤN QUỲNH

    Công viên nằm dọc bờ sông của thành phố trầm mặc cứ hiện ra như một khoảng lặng kỳ lạ của thời gian. Nơi mà chỉ cần chút khói lụa bồng bềnh dẫu chưa đủ kịp cho một nỗi say sưa cũng đủ đã là đong đưa cả buổi chiều ngầy ngật. 


  • NGUYỄN VĂN THANH

  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI  

    Ta sinh ra, đầy đủ tay chân, được quẩn mình trong chăn trắng mềm mại, được người ta coi trọng sức khỏe. Vậy là sự tiếp đón của thế giới dành cho ta cũng thật làm ta thực sự muốn sống tốt.

  • LÊ PHƯƠNG LIÊN 
            Truyện ngắn

    Mùa xuân này mẹ cho tôi về Huế. Ngồi trên máy bay mà thấp thỏm không yên, thỉnh thoảng tôi lại ngó ra cửa sổ, muốn nhìn xuyên qua làn mây trắng để chờ đợi giây phút Huế sẽ hiện ra những hình sông dáng núi và thành quách cổ xưa…

  • LTS: Bài văn dưới đây nhận được điểm tuyệt đối, đứng nhất vòng sơ loại cuộc thi Cây bút tuổi hồng 2014 (dành cho học sinh từ 7 đến 16 tuổi trên toàn quốc). Nguyễn Trương Khánh Thi đã nhìn ngược về những tháng ngày mình chưa trải qua, nhưng đó là những rung cảm thật sự, mở ra chiều tưởng tượng phong phú về một tương lai rất gần.

  • NGUYỄN TRỌNG ĐỒNG

    Con ốc đảo Lý Sơn