Hạnh phúc

08:35 25/02/2015

NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI  

Ta sinh ra, đầy đủ tay chân, được quẩn mình trong chăn trắng mềm mại, được người ta coi trọng sức khỏe. Vậy là sự tiếp đón của thế giới dành cho ta cũng thật làm ta thực sự muốn sống tốt.

Minh họa: Thảo Nguyên

Ta sinh ra có gia đình, mái ấm, có nơi chốn đi về quen thuộc, có những cánh tay ôm vào lòng và nhẹ lau nước mắt của mẹ cha, có ông bà chăm lo khi cha mẹ vắng nhà, có anh em cùng chia nhau miếng bánh,... đó là điều trên cả hạnh phúc. Để rồi khi lớn lên, khi ta đủ nhận thức, ta chợt nhận ra niềm hạnh phúc đã lâu mà ta ít khi bàn đến. Đó là ta có đôi mắt, ta có thể nhìn thế giới mẹ đã mang ta đến, ta có đôi tai để nghe những lời mà người ta yêu thương nói, nghe thấy được một trong những điều tuyệt vời nhất cuộc đời, đó là âm nhạc. Và ta nói được, hát được. Hạnh phúc không?

Nhiều người ước mơ được nhìn thấy bè bạn, nhiều người ước mơ được biết âm thanh là thế nào, nhiều người muốn gửi những lời ngọt ngào đến với người mình yêu. Hạnh phúc của họ là những mắt xích đơn côi, không được trọn đầy... Ta có điều mà họ không có!

Điều gì hạnh phúc nữa? Khi sớm mai thức dậy ta thấy nụ cười của mẹ, trên tay mẹ chiếc áo sơ mi trắng, quần tây xanh. Đến trường. Một niềm vui lớn, gặp gỡ và làm quen bè bạn, thầy cô. Nhưng cũng không ít những đứa trẻ ngoài kia, nhìn bạn bè đồng lứa đi học mà tủi vì gia đình không đủ điều kiện, tủi vì bơ vơ không nhà không người thân. Cũng ước được một lần bước chân đến trường, cũng ước được ngủ quên trên trang sách... Và hạnh phúc, đi học trở về nhà, cơm canh sẵn ở đó, có vòng tay bà ngoại ôm xiết vào lòng, hôn lên trán. Anh trai thì mua cho bim bim, mẹ mua cho áo mới, hai con cún gắn bó như người bạn thì quấn dưới chân. Ta hạnh phúc vì ta có thú cưng, khi nhiều đứa trẻ thích nuôi một con chó, một con mèo mà bị mẹ cấm đoán. Mẹ ta chiều ta, hơn nữa, mẹ còn yêu động vật. À! Ra là vì ta là con của mẹ... Ở nhà một mình buồn, cục bông tròn xoe đến bên chân liếm láp, hai con cún vật nhau trên nền nhà rồi cũng kêu gru hay ư ử trò chuyện với nhau. Trông yêu lắm! Đôi lúc ước ngơ ngơ rằng giá chúng biết nói như con người...

Ta có nhà để về, để nhớ, để mong, để vẫn có thể cười vui dù cả thế giới ngoài kia có quay lưng lại… Mỗi lúc buồn, quá đau khi phải đối mặt với điều gì khó chấp nhận, ta có đôi chân để chạy thật nhanh đến nơi mà chỉ có ta thôi, vang lên bao nhiêu câu chuyện. Ta có đôi tay chạm vào má người mình thương ấm áp, sờ được vào cánh hoa ngát hương... Và đó, cũng là mong muốn của nhiều người nữa... Và còn nữa, đôi khi buồn cũng là một niềm hạnh phúc? Khi các vụ tai nạn thương tâm cướp đi tâm hồn của họ, họ không còn được buồn, được vui... không còn nữa. Ta thì vẫn còn! Hạnh phúc cũng bao gồm khổ đau, đó là điều ta chỉ nhận ra khi thật sự yêu cuộc sống này.

Ta hạnh phúc vì ta có những người hàng xóm, những người sẵn sàng chung tay giúp đỡ lúc khó khăn, lúc họ hàng xa chưa kịp đến. Không chỉ những người ta đã quen đã biết, ta hạnh phúc vì những người lạ, dù là người qua đường cũng sẵn sàng nắm tay kéo ta đứng dậy lúc vấp ngã. Ta hạnh phúc vì có bạn tốt, chung đường về, đèo nhau trên xe, cùng ăn bánh, uống nước ngọt, cùng làm bài tập, cùng tán gẫu mỗi ngày... Đó là thứ tình thiêng liêng, bạn và bè vốn đến với nhau rất đỗi nhẹ nhàng, nhưng giữ được hay không là do ta, và ta có số phận của mình. Rồi ta hạnh phúc khi có người yêu, người sau cha mẹ giúp ta hoàn thiện bản thân, người sẽ nắm tay ta cho vào túi áo khi trời rét, người sẽ chịu nóng ngồi cùng ta bên lò khi ta thèm món bánh ép thơm phức, xoa đầu ta bởi những câu nói ngốc nghếch... Cảm ơn người vì đã có trên đời, được yêu thương hay gặp gỡ là duyên, nợ, là niềm hạnh phúc.

Cuộc sống vốn nhiều cái mơ hồ, cứ nghĩ mình hạnh phúc cũng chẳng mất gì đâu. Những suy nghĩ tiêu cực của chính bản thân mới thực là nguyên do tạo nên bất hạnh. Cuộc đời con người chỉ có một, không ai sống thay ai được. Ta hạnh phúc, ta phải hạnh phúc khi ta đã có những người yêu thương, có những điều rất đỗi bình thường. Hạnh phúc cho dù có là ai trên đời, để kiếp nào đi nữa, ta vẫn là chính ta.

N.T.K.T  
(SH312/02-15)





 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Thế là trưa nay con bé đã nhận được thư. Một chiếc phong bì thoang thoảng mùi nước hoa, phía dưới góc phải là tên và địa chỉ của nó được viết rất nắn nót rõ ràng bằng nét chữ hơi nghiêng ra phía trước một cách khá đặc biệt.

  • Đặng Anh Dũng - Hoài Thanh - Trương Vĩnh Tuấn - Trương Hữu Lợi

  • Ái chà! Buồn ngủ quá đi mất, tôi vươn vai ngáp mấy cái rõ dài nằm phịch xuống chiếc đi văng mát lạnh, hai con mắt cứ díp lại, ấy thế mà bà nội tôi mới bảo tôi là con sâu ngủ, đã nằm xuống đâu là ngủ say như chết, chẳng biết trời đất gì nữa.

  • Những giọt mưa xuân đầu tiên rơi xuống xua đi cái lạnh lẽo khô hanh của mùa đông, mang đến cho mọi vật những làn hơi thở ấm áp của đất trời. Cây cỏ như tươi hơn, xanh hơn. Đất trời như rộng hơn, đẹp hơn. Tất cả đều căng đầy nhựa sống, mọi vật hân hoan vui mừng.

  • Bà ngoại người thấp và tròn. Tôi thường nói đùa "Bà trông bụ bẫm như em bé" hay "Bà ngoại tôi - cây nấm biết đi" và bao nhiêu biệt hiệu hỗn láo khác.

  • Đôi chim sẻ ríu ran ríu rít. Âm thanh véo von của nó đánh thức cả khu vườn còn mê ngủ. Luống xà lách non tơ cụm đầu vào nhau như bàn tay nõn nà của cô thiếu nữ. Kia là dãy ngò rí thơm lừng liu ríu các ngọn tơ. Thơm nức vẫn là cây húng quế. Mùi thơm nhẹ mà bám lâu trong tay người hái. Buồn buồn mà ngửi lá húng quế thấy lòng nhẹ nhõm lạ.

  • Trên bầu trời cao và xanh trong, đám mây rạng rỡ trong ánh nắng cuồng nhiệt của mùa hè. Mây ôm lấy các con và cùng gió đưa chúng đi khắp bầu trời.

  • Bùi Sĩ Thành - Nguyễn Quỳnh Thi - Nguyên Hào

  • Nhạc: TỊNH MỸ Lời thơ: NGUYỄN LÃM THẮNG

  • Nguyễn Ngọc Phú - Nguyên Hào - Lê Thị Xuân

  • KHÁNH THƯ*

    Có một lần, người mẹ của tôi bị xe tông, lúc đó rất nguy kịch. Nhà tôi nghèo, không có tiền chữa trị, phải đi vay. May sao, có dì của tôi đã nộp cho bệnh viện. Nhưng tai nạn để lại cho mẹ của tôi một cái chứng mất trí.

  • TRƯƠNG LÊ QUANG HUY

    Trong màn đêm mịt mù bóng tối, tôi cùng tụi thằng Tin, Ken, Tí rủ nhau đi ngắm bình minh ở biển Quảng Ngạn quê tôi. Số là kì nghỉ hè này tôi được bố mẹ cho về quê ở lại chơi.


  • Chung Tiến Lực - Lê Thị Xuân - Nguyên Hào - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Lãm Thắng


  • Một số tranh được giải của các em trong cuộc thi vẽ hè 1993 - Hội VHNT và Nhà Văn hóa Thiếu nhi TT. Huế tổ chức

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO

    (Nhân tng kết cuộc thi sáng tác văn học thiếu nhi Thừa Thiên - Huế hè 1993)

  • DƯƠNG PHƯỚC QUÝ CHÂU 

    (15 tuổi- Trường Thủy Dương)

  • TRẦN LÊ BẢO ANH

    (11 tuổi trường Vĩnh Ninh)

  • L.T.S. Một trăm linh bảy em viết và một trăm bảy mươi em vẽ. Đó là những "thí sinh" dự cuộc thi sáng tác hè 1993, một hoạt động bổ ích nhưng không mấy dễ dàng cho các em, vì các em mà giờ đây đã thành một thông lệ đẹp của Hội Văn Nghệ, nhà Văn Hóa thiếu nhi, Sở Giáo dục và UB bảo vệ Thiếu nhi tỉnh TT Huế phối hợp tổ chức hàng năm.


  • Nguyên Hào - Trịnh Tuấn Khanh


  • TRƯƠNG ĐỨC VĨ NHẬT

                            (15 tuổi)