TRỊNH THỊ MAI THẢO
Người tôi sắp kể với bạn, là một người rất đỗi bình thường, với một cái tên bình thường, một khuôn mặt bình thường và một cuộc đời bất thường.
Minh họa: NHÍM
Có lẽ, chính cuộc đời bất thường của người đó đã cứu vớt lấy cuộc đời của tôi. Vì vậy, với tất cả lòng kính trọng và sự tiếc nuối dành cho con người này, tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện, câu chuyện về một cô bé đã cứu lấy cuộc đời của cô bé khác.
Năm lên lớp hai, tôi bị lạm dụng. Sự lạm dụng đó không phải chỉ do kẻ lạm dụng tôi, mà còn là hậu quả đằng sau những đổ vỡ của mẹ tôi, khi mẹ ly hôn và phải dồn hết sức để tạo ra đồng tiền lo cho tôi đi học. Vì vậy, như một đứa trẻ thời hiện đại, khi bố mẹ quá chăm lo cho công việc và vô tình “lạc mất” con mình, tôi bị lạm dụng. Mà một đứa trẻ thì làm được gì khi bị lạm dụng mà không có ai kề bên mình? Không làm được gì cả. Còn đáng sợ hơn, khi kẻ ấy lại là một thanh niên ở gần nhà mình. Vì vậy, mỗi lần thoáng thấy bóng hắn, tôi rụt cổ lại và tìm cách đi hướng khác. Đó là điều duy nhất mà một đứa trẻ cô độc làm được. Cảm giác một người lạ chạm vào mình, nỗi đau và nước mắt đẩy một cô bé như tôi đến tuyệt vọng, khi tôi nhìn một nhân vật trên ti vi treo cổ tự tử, và tôi tự hỏi nếu tôi làm như thế thì nỗi đau của tôi có dịu đi không?… Mẹ ơi, mẹ ở đâu?
Kết quả học tập của tôi sa sút dần, tôi cũng không làm bạn được với ai, suốt ngày lầm lì và thu mình lại. Mẹ tôi nhận ra điều đó, nhưng bà không làm được gì, vì bà quá bận rộn. Mọi chuyện đến hồi kết thúc khi mẹ tôi quyết định đăng kí cho tôi đi cùng lớp một chuyến xe lên vùng cao và thăm một trại trẻ mồ côi.
Tôi gặp Khánh Linh. Thực ra, Khánh Linh chưa bao giờ có tên, cô bé chỉ bập bẹ được cái tên dân tộc của mình, cái tên mà tôi sẽ không bao giờ hiểu được. Tuổi thơ của Khánh Linh là kí ức của những trận đòn roi, bởi những người trong gia đình và khi “gia đình” Linh tan đàn xẻ nghé, cô bé lưu lạc đến đây. Bất chấp quá khứ, Khánh Linh vẫn đẹp. Linh có mái tóc đen nhánh dài đến lưng nhưng xù lên vì chưa bao giờ chịu gội, đôi mắt hốc hác nhưng vẫn ánh lên cái trong trẻo, hai cái lúm đồng tiền nhỏ, một vết sẹo dài trên cổ, và hết. Bằng cách nào đó, tôi đã thu hút Khánh Linh và Khánh Linh đã thu hút tôi, thế là chúng tôi quen nhau. Bất chấp tuổi tác và khuôn mặt, nỗi đau làm Khánh Linh trở nên “trầm tính”, hay nói chính xác là trầm cảm…
Có buổi sáng sớm, Khánh Linh kéo tôi ra bìa rừng, đứng dưới tán cây đọng sương sớm, tôi hít một hơi, còn Khánh Linh chỉ xuống những ruộng bậc thang, nói: “Xuống dưới, xuống dưới! Trị bệnh, trị bệnh…”. Khánh Linh muốn làm bác sĩ. Cô bé nói, ở trên này, nghèo lắm, mọi người khổ lắm, mẹ Khánh Linh khổ lắm, Khánh Linh không muốn mọi người khổ, Khánh Linh không muốn mọi người ngã từ bìa rừng xuống giống mẹ Khánh Linh. Xong Khánh Linh im lặng, những giọt nước mắt từ từ chảy xuống gò má, nóng hổi. Tôi cũng im lặng, nhìn vực sâu ngay sát dưới chân mình, tự hỏi mình có nên nhảy không, rồi tôi hỏi Khánh Linh. Cô bé lấy tay chà lên mặt tôi rồi cười nhẹ, một nụ cười buồn: “Đừng nhảy nhé. Nhảy là gặp mẹ Khánh Linh. Nhảy… không được gặp Khánh Linh nữa…”. Rồi bàn tay ấm nồng của Khánh Linh nắm lấy bàn tay run lên vì lạnh của tôi, từ từ đan lại. Vậy là Khánh Linh cứu tôi, lần đầu tiên.
Lần thứ hai. Đêm khuya, vang lên tiếng hét giữa núi rừng tĩnh mịch. Các cô bảo mẫu trong trại ùa ra vì Khánh Linh tự tử… Phải khó khăn lắm, tôi mới chen vào được, và đợi đến khi lắng hẳn, tôi mới dám ngồi xuống bên cậu. Từng lớp băng quấn vội để cầm máu… Gục đầu vai tôi, cô bé khóc, nhưng không phải khóc òa lên, mà chỉ là những tiếng nấc nghẹn nhỏ như sợ đánh thức các cô dậy… Khánh Linh bảo Khánh Linh không giống người, không giống con Lẻng, không giống như thằng Chíu, Khánh Linh sợ, nên Khánh Linh đã lấy đá đập vào đầu để gặp mẹ Khánh Linh… Rồi đột nhiên, Khánh Linh giật ra khỏi vai tôi, đôi mắt vẫn còn sưng đỏ và nước mắt vẫn còn đọng lại trên gò má, nói rõ từng chữ và rành mạch như một cô bé được đi học đầy đủ: “Khánh Linh mà đi, ai lo cho T.? Không! Không, Khánh Linh không đi đâu hết!” Tôi giật mình, hít một hơi mạnh, mùi tanh nồng và mùi thuốc sát trùng xộc vào cùng với mùi khai của trại… Dù không nói gì, nhưng tôi tin Khánh Linh đã biết rõ tôi nghĩ gì: “Không! Tớ không đi đâu!”… Vậy là Khánh Linh cứu tôi lần thứ hai…
Ngày thứ năm, đoàn bác sĩ phẫu thuật tình nguyện cho trẻ sứt môi, hở hàm ếch lên thăm trại trẻ. Cả trại náo nhiệt hẳn lên, ai cũng tất bật phụ việc cho các bác sĩ. Những đứa trẻ hở hàm ếch, trong lúc đợi đến lượt mình, nở nụ cười tươi và chụp ảnh với các chị điều dưỡng, những nụ cười đẹp. Khánh Linh vui lắm, lăng xăng phụ việc chỗ này đến chỗ kia rồi kêu: “Khánh Linh! Khánh Linh! Con Lẻng!” Tôi hiểu ý cô bé, mỉm cười, cầm lấy bàn tay cô bé và nói nhỏ: “Mai Thảo nữa”. Khánh Linh trợn mắt, rồi từ từ, đuôi mắt nheo lại, cái lúm đồng tiền xuất hiện, cái miệng nhỏ cong vút lên. Khánh Linh cười. Khánh Linh đã thực sự cứu tôi…
Chúng tôi chia tay nhau, và những hoài bão, những dự định trong tôi trước kia vốn đã dập tắt giờ từ từ nhen nhóm lại, nhưng không phải là một nhà khoa học, một giáo viên, một luật sư, mà là một nhà điều trị tâm lý. Nỗi đau dần vơi đi, khi Khánh Linh cho tôi nhận ra giá trị sống, rằng cuộc sống này đẹp và đáng quý thế nào. Từ lúc đó, chưa một lúc nào tôi quên được Khánh Linh khi nhắc về dự định tương lai của tôi, bởi lẽ cô bé chính là người đã vun đắp nên giấc mơ đó, đã bắt lấy bàn tay tôi và kéo tôi ra từ vũng lầy của tuyệt vọng. Tôi ngưỡng mộ Khánh Linh.
Khánh Linh mất vào mùa đông cuối năm 2010, khi một trận mưa lớn làm đá đổ sập xuống trại trẻ. Nhưng Khánh Linh vĩnh viễn không chết, Khánh Linh vẫn sống, vẫn đang đeo đuổi ước mơ được mặc áo blouse trắng, cứu lấy những đứa trẻ. Khánh Linh là như thế, là người đã thay đổi cuộc đời tôi.
T.T.M.T
(Học sinh Trường THCS Nguyễn Tri Phương, Huế)
(TCSH46SDB/09-2022)
Tải mã QRCode
NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI
Tản văn
Bây giờ? Tôi sống như chiếc lá, cứ mỗi ngày qua đi là một không gian giấu vào khoảng lặng.
NGUYỄN VĂN THANH
Su Su - Thanh Mai
NHẬT CHIÊU
Khỉ con ngồi trên cành lá, nhìn sao đầy trời mà tự hỏi: Có cách nào để gần được một vì sao?
VĂN LỢI
Trích "Đi từ quả trứng" - Nhà xuất bản Thuận Hóa
ĐỒNG XUÂN LAN
Trên đường chuyển về vườn thú, các con vật như Gấu, Nai, Vẹt, Họa mi cùng ngồi chung một chỗ trong toa xe lửa. Muốn được nhìn cảnh núi rừng lần cuối cùng và ngắm bầu trời, các con vật đề nghị nâng cửa kính toa xe lên một tí nữa.
LÊ KÝ THƯƠNG
ANH THƯ
Nghé rất thích mèo. Chỉ cần được nhìn thấy con vật bé nhỏ ấy là Nghé đã mê tít rồi chứ chưa nói là chơi đùa với nó, sờ đuôi nó, vuốt bộ lông mềm mại của nó và áp sát nó vào người.
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG
(Mạn đàm với nhà văn Quang Huy về Hội nghị quốc tế IBBY 86)
LÂM THỊ MỸ DẠ
Ngày xưa trái đất chưa có loài hoa. Bỗng một buổi sớm, tia nắng nhìn thấy một đốm đỏ tròn tựa như màu mặt trời. Đốm đỏ ấy xòe ra trên một cái cây bé nhỏ, lá mảnh mềm.
THÚY BẮC
Cửa sổ gần bàn cu Và ngồi học, có một cây ớt mẹ trồng vào chậu đất để ngoài hiên. Cây ớt quả tím, hoa cũng màu tím, quà bác Tâm tặng mẹ. Không phải chỉ cu Và với mẹ thích cây ớt mà hàng xóm cạnh nhà ai cũng thích. Cây ớt quanh năm có hoa. Ăn hết lứa quả này, hoa lại kết lứa quả khác.
Đồng Thị Ngãi Lan - Đỗ Anh Tịnh
LGT: “Con thấy trong hồn con lững thững/ Một hành tinh không bóng người/.../ Ngồi ngủ gục bên khúc ca buồn vô vọng/ Ôi những ngọn gió đã giúp nến tỉnh ngộ”. Ấy là những câu thơ Nguyễn Trương Khánh Thi viết về Ba mình là cố nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (mất năm 2006).
VĂN LỢI Mèo già Xám Vằn dường như chán ngán cảnh vật chung quanh và chính cả ngôi nhà mình ở, vào đâm ra bần thần, nghĩ ngợi. Trong rừng chắc hẳn sẽ có nhiều con vật xứng đáng để mình kết bạn. Cần phải đi vào đó xem sao - Xám Vằn nghĩ thế và quyết định vào rừng tìm bạn.
CỬU THỌ Có một chú cá Thia lia choai choai mới lớn, mình có vẩy xanh biếc, ánh lên rất đẹp. Trên chỏm đầu chú lại mọc lên một cái kì vểnh cao màu đỏ lửa trông như cái sừng trên đầu rồng. Vì vậy, chú được các cậu bé đặt cho cái tên oai vệ: Thia lia Rồng.
Lê Ký Thương - Nguyễn Loan
THIẾU HOA Ngày ấy...
Vương Hiền - Hoàng Dạ Thi - Nguyễn Thanh Kim - Lê Ký Thương
VI-TÔ-TÁT PẾT-KÊ-VI-XI-UÝT(Văn chương Xô Viết, số đặc biệt Thiếu Nhi 1984)
VĂN LỢITheo mẹ đi kiếm ăn, trống Choai thấy được nhiều cái lạ và hiểu lắm điều hay. Nhưng có một điều khiến trống Choai thắc mắc hoài, ấy là vì sao người ta ít để ý đến trống Choai, dù trống Choai có cố chạy nhảy, hoặc đập đập đôi cánh tí xíu, để tạo ra tiếng rẹt, rẹt lạ tai cũng không gây được chú ý cho ai. Còn bác trống Cồ thì bước ra khỏi chuồng đã được người ta nhìn ngắm rồi.