Mở đầu cho số báo Chào Xuân 2020, Sông Hương giới thiệu bài viết “Nhà thơ Tố Hữu với địa danh Lao Bảo”, đây là niềm tri ân công lao người đã góp công lớn vào những mùa xuân cho thế hệ mai sau. Lao Bảo ngày xưa với Tố Hữu chỉ là hình ảnh ngục tù, nhưng đó cũng là trường học cách mạng thật sự quan trọng để hun đúc phẩm giá làm người. Tinh thần vì tự do cho mình và cho người đã khiến người tù trở thành chiến sĩ cách mạng, chiến thắng chính nỗi tham sân của mình để góp phần cho chiến thắng chung của cách mạng. Bài viết đã cho thấy rằng, cuộc chiến chống lại sự hà khắc của kẻ thù xâm lược đồng thời cũng là cuộc đấu tranh nội tâm rất dễ thương vong. Đây cũng là bài học quý đối với người lãnh đạo và cán bộ trong sự nghiệp làm cách mạng vì lợi ích chung của đất nước và của nhân dân.
Bìa Sông Hương số 371
Số báo Xuân sẽ là dòng ý niệm dung dị, nhẹ nhàng song vẫn hướng đến tính nghệ thuật. Đó là sự hội tụ sức xuân ở thơ và văn xuôi của các tác giả trên cả nước. Một cuộc gặp gỡ nhiều sức sống, nhiều điểm nhìn và điều này phần nào cho thấy tâm tư đời sống văn chương của giới trẻ giàu nội lực. Những bài thơ mang cảm thức xuân tươi mới. Đó là ước muốn trở về với làng quê tràn nắng, với con đò tĩnh lặng dưới mưa phùn với tuổi thơ trong veo, là cuộc tái sinh lấm lem những gam màu sặc sỡ vàng nhung hồng đỏ, mùa xuân tràn về như mộng; là khúc hát dành tặng mười hai tháng trôi về miền khác; là cơn gió lạ như thiên sứ bồng bềnh ban những điều ước; là lễ hội của ý tưởng hiến dâng và nguyện cho bình an trần thế như ngọn gió từ bi thoảng mát lành rồi phiêu du miên viễn; là tiếng chim vút lên giữa núi rừng yên tĩnh thức dậy tình yêu và lòng vị tha khiến vạn vật gần nhau hơn…
Truyện ngắn là những cuộc du hành trong trong thế giới tưởng tượng phong phú để mở thêm góc nhìn về bí ẩn thấp thoáng đâu đó trong đời sống thường tục này. “Ngài Yến và kẻ du hành”, như niềm mơ về sự hòa nhập giữa con người và huyền thoại và điều này khiến những hoài niệm trở nên đẹp lạ lùng. Hiện thực như là mơ và mơ như là hiện thực, ở không gian nào con người cũng tự tạo dựng lên đời sống và sắm vai trên hành trình đi tìm thêm những điều ẩn ngữ, những diệu âm.
Mùa xuân cũng là chuyến ngược nguồn đến với những thân thương bị bỏ quên bên đời. Mục văn học nước ngoài giới thiệu truyện dịch “Những đứa trẻ bị bỏ quên”. Câu chuyện về một gia đình không thể day dứt hơn dẫu thực tế từ góc độ người đọc, không thể khẳng định đây là hư cấu hay sự thật, mà đúng hơn là số phận đã hư cấu ra cuộc sống của họ như một dạng kiểu mẫu cho biến động tâm thức vô hình tạo nên những êm ả cùng bao khắc nghiệt hiện hữu trong đời. Truyện ngắn này không những mang lại cảm xúc nhân văn, sâu sắc về nghệ thuật xây dựng những nhân vật thật như nó vốn vậy, còn là cảm hứng mở ra trước mắt người đọc những chân trời chưa được khám phá đằng sau số phận của những nhân vật đang còn tiếp diễn.
Đầu xuân năm mới, Ban Biên tập kính chúc mọi người nhiều năng lượng, chúc bạn viết đầy cảm hứng và hướng ngòi bút về những những góc đời, những không gian còn mờ sáng mà đó có thể là nơi dung chứa điều màu nhiệm.
Dưới đây là mục lục:
- NHÀ THƠ TỐ HỮU VỚI ĐỊA DANH LAO BẢO - Phạm Xuân Dũng
THƠ:
- LÊ VI THỦY
+ Ngày tái sinh
+ Lấp lánh xuân
- NGUYỄN HỒNG VÂN
+ Khúc mười hai
- TRẦN QUỐC TOÀN
+ Những chiếc lá từ bi
+ Giấc mơ cây bông gòn
- TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
+ Lõm
+ Hát sen
+ Kính quê
- HUỲNH NGỌC PHƯỚC
+ Tuổi thơ - muốn được trở về
+ Câu thơ xuôi vàm kinh
- NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
+ Tuyệt ngữ
+ Thiên sứ
- TRẦN ĐỨC TÍN
+ Halloween
- PHAN TRUNG THÀNH
+ Viết lên chỗ không lưu
+ Buổi sáng. Xe rác và sự công bằng
- TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
+ Tiểu khúc cho những ngày tàn mộng
- VŨ THỊ TUYẾT NHUNG
+ Lá thư rừng núi
- ĐẶNG VĂN SỬ
+ Quảng Ngạn, phía triền têm
- HUỲNH THÚY KIỀU
+ Hoàng hôn màu lá úa
- LÊ THỊ ĐÁNG (giới thiệu chùm thơ)
+ Bên kia sông
+ Chị
VĂN
- Ngài Yến và kẻ du hành - PHẠM GIAI QUỲNH
- Nhất chi mai - ĐÀO QUỐC MINH
- Đỗ Quyên - NGÔ ĐÌNH HẢI
CỬA SỔ NHÌN RA VĂN HỌC THẾ GIỚI ĐƯƠNG ĐẠI
- Những đứa trẻ bị bỏ quên - CHITRA BANERJEE DIVAKARUNI - Trần Ngọc Hồ Trường dịch
- Thơ ODYSSSEUS ELYTIS (Thi sĩ Hy Lạp, Nobel Văn chương năm 1979) - TRẦN PHƯƠNG KỲ gới thiệu và dịch
THƠ:
- ĐỨC SƠN
+ Tiếng con chim hót trên vùng đầm phá
+ Đoản khúc ban mai
- PHAN ĐẠO
+ Huyền âm màu nhiệm
+ Sinh khúc
- MAI TUYẾT
+ Tháng giêng non
+ Mặt trời mọc trên nhánh xuân non
- NGUYỄN HƯNG HẢI
+ Đôi cánh mùa xuân
- NGUYỄN NGỌC HƯNG
+ Những mẩu xuân rời
- ĐÀO DUY ANH
+ Ngồi trong im lặng
+ Pho tượng
- HỒ MINH TÂM
+ “Cha cái thằng mùa đông”
+ Mùa Tam Đảo
- NGUYỄN VIỆT CHIẾN
+ Ta chưa gặp lại sâm cầm
- NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
+ Một mình trăng
+ Tĩnh mặc
+ Sông tĩnh
- MAI THÌN
+ Tràng hạt hạnh phúc
+ Khuôn mặt em một nửa
- NGUYỄN NHÃ TIÊN
+ Thuyền trăng
+ Những âm thanh bên bờ sông lấp
- NGUYEN SU TU
+ Cơn đêm gãy
NHẠC:
- Đồng hương - Nhạc: VÕ TÁ HÂN; Thơ: ĐỖ HỒNG NGỌC
- Để lại Huế mùa xuân - Nhạc và lời: HOÀNG HƯƠNG TRANG
HUẾ DÒNG CHẢY VĂN HÓA
- Thực hành tín ngưỡng thờ mẫu ở Huế - PHAN THUẬN THẢO
***
- Tranh bìa 1: Tác phẩm NẮNG XUÂN MAI HỊCH (Sơn dầu, 100cm x 100cm, 2018) của họa sĩ Đặng Tiến
- Bìa 2 & 3: Tặng thưởng tác phẩm xuất sắc năm 2019 - Trường Giang
- Minh họa: Họa sĩ Đặng Mậu Tựu, họa sĩ Phan Thanh Bình, họa sĩ Ngô Lan Hương, họa sĩ Nguyễn Thiện Đức, họa sĩ Tô Trần Bích Thúy
* Vinhet: Họa sĩ Tô Trần Bích Thúy
BAN BIÊN TẬP
Tải mã QRCode
Số báo này xuất bản cũng nhằm vào những ngày Liên hiệp Hội tổ chức chuỗi hoạt động kỷ niệm 70 năm thành lập. Bài “70 năm, một dòng chảy văn học nghệ thuật nối tiếp văn mạch của vùng đất Thuận Hóa - Phú Xuân - Huế” của nhà nghiên cứu Nguyễn Xuân Hoa sẽ điểm lại diễn trình 70 năm đáng tự hào của văn nghệ xứ Huế.
Hiếm có làng nào lại quy định rõ ràng về việc dọn thức ăn trong ma chay như làng Mỹ Phú (xã Phong Chương, H.Phong Điền, Thừa Thiên-Huế).
Ở không ít làng quê xứ Huế ngày nay, lệ làng vẫn tồn tại với nhiều quy định khắt khe, chặt chẽ.
Tháng 8 năm này, kỷ niệm 95 năm ngày sinh của điêu khắc gia Điềm Phùng Thị (18/8/1920). Một bài viết trong số này, đã nhắc lại “cuộc hóa thân của đất đá” trong sự nghiệp lừng lẫy của bà. Các truyện ngắn được chọn đăng, vừa có những thử nghiệm bút pháp mới, vừa sâu thẳm tính nhân văn; và một lần nữa, trách nhiệm cụ thể của nhà văn được khơi mở: Làm sao vừa có những sáng tạo đầy bứt phá về nghệ thuật, vừa có thể gắn chặt với thực tại? Làm sao để những biến ảo kỳ diệu của tâm thức đời sống, của tiềm thức con người, của “cái bóng” đa nhân cách cuộc đời không dễ nắm bắt… có thể đi vào văn học nghệ thuật? Tất cả lại là những vấn đề muôn thuở của văn học
Chùa Từ Hiếu hay còn gọi là chùa “Thái giám” nằm trên ngọn núi Dương Xuân thuộc phường Thuỷ Xuân (TP.Huế). Đây là địa điểm du lịch tâm linh nổi tiếng của Huế, nhưng ít người biết được nguồn gốc đầy nước mắt của ngôi cổ tự này. Nơi đây có một nghĩa trang của những con người mang thân phận không phải đàn ông mà cũng chẳng phải đàn bà...
Ngọ Môn là cổng chính phía nam của Hoàng Thành – Kinh Thành Huế, cũng được coi là bộ mặt của Hoàng Thành và vương triều phong kiến.
Hệ thống thơ văn trên di tích Huế có một phần rất lớn là Ngự chế thi của vua Minh Mạng, trong đó, đặc biệt tại Hiếu Lăng (lăng vua Minh Mạng) là nơi có nhiều thơ của nhà vua được chạm khắc, trang trí để lưu truyền cho hậu thế.
Từ ngày 17 đến 23 tháng 7 năm 2015, trại sáng tác văn học Phong Điền năm 2015 đã diễn ra tại vùng Ngũ Điền do Hội nhà văn Thừa Thiên Huế phối hợp với UBND huyện Phong Điền tổ chức.
Câu chuyện này lại có liên quan đến một sự kiện diễn ra cách nay đúng một 150 năm, đó là câu chuyện sứ đoàn đầu tiên của nước ta sang Pháp (1863 - 1864)...
Trên các đền đài, lăng tẩm, cung điện triều Nguyễn tại cố đô Huế xuất hiện hàng ngàn bài thơ, văn, câu đối bằng chữ Hán. Hệ thống di sản tư liệu độc đáo này vừa được giải mã để đề nghị UNESCO công nhận là di sản tư liệu thuộc Chương trình ký ức thế giới.
Chỉ cần nhìn làn da bất chấp tuổi tác của những người phụ nữ trong gia đình này, bạn sẽ thấy bí quyết làm đẹp từ hoàng cung mà họ được truyền lại qua mấy đời thực sự diệu kỳ đến thế nào. Đó là bí mật để làm ra những viên phấn nụ, dưới công thức của các ngự y triều Nguyễn, chỉ dành cho những giai nhân ở chốn cấm cung.
Nét khác biệt của lăng Hoàng Cô gắn liền với câu chuyện cảm động về cuộc đời tiết hạnh của Công chúa Long Thành - người chị ruột của vua Gia Long.
Cung đường hình chữ S dẫn du khách lên Bạch Mã, chơi vơi gió, chơi vơi mây và chơi vơi tất cả mọi xúc giác…
Huế vốn là đất kinh kỳ, có rất nhiều thú vui tao nhã. Những thú vui đó đã tạo cho Huế một bản sắc riêng mà "chẳng nơi nào có được". Ngủ đò trên dòng sông Hương là một trong những thú vui như thế.
Uỷ ban nhân dân huyện A Lưới vừa ban hành kế hoạch tổ chức bình chọn sản phẩm công nghiệp nông thôn tiêu biểu huyện A Lưới năm 2015.
Vào cung là đến với cuộc sống giàu sang nhung lụa nhưng với phần lớn cung nữ, Tử Cấm thành lại là nơi chôn vùi tuổi xuân của họ.
Ngôi chùa hàng trăm năm được đánh giá có kiến trúc và khung cảnh đẹp nhất xứ Huế.
Trên địa bàn làng Cư Chánh, xã Thủy Bằng, TP Huế có một khu lăng mộ đồ sộ được gọi là lăng Cơ Thánh. Đây chính là lăng của ông Nguyễn Phúc Luân (1733 - 1765) - cha đẻ của Gia Long, vị hoàng đế đầu tiên của nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam. Lăng mộ của đấng thân sinh vua Gia Long còn được dân gian gọi là lăng Sọ, vì dưới mộ chỉ chôn cất hộp sọ của người quá cố.
Những nốt xăm trên trán, mí mắt của người dân tộc Ka Tu thuộc huyện miền núi Nam Đông (Thừa Thiên- Huế) đã hình thành từ lâu đời. Nó là biểu tượng cho sức mạnh, uy lực của dân tộc và trở thành nét giá trị văn hóa mang đậm bản sắc cộng đồng dân tộc. Mới đây, chúng tôi đã có chuyến thực tế, để hiểu hơn về tính độc đáo xung quanh tục xăm hình đầy bí ẩn của đồng bào Ka Tu.
Địa danh Thanh Hà thuộc xã Hương Vinh, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế ngày nay. Nằm phía bờ tả ngạn sông Hương, cách kinh thành Huế 4 km, cách cửa biển Thuận An khoảng 10km. Với vị trí trên bến, dưới thuyền, cư dân có truyền thống buôn bán, ở Thanh Hà sớm xuất hiện chợ làng, nơi hội tụ hàng hóa của cư dân các vùng lân cận.