Mở đầu cho số báo Chào Xuân 2020, Sông Hương giới thiệu bài viết “Nhà thơ Tố Hữu với địa danh Lao Bảo”, đây là niềm tri ân công lao người đã góp công lớn vào những mùa xuân cho thế hệ mai sau. Lao Bảo ngày xưa với Tố Hữu chỉ là hình ảnh ngục tù, nhưng đó cũng là trường học cách mạng thật sự quan trọng để hun đúc phẩm giá làm người. Tinh thần vì tự do cho mình và cho người đã khiến người tù trở thành chiến sĩ cách mạng, chiến thắng chính nỗi tham sân của mình để góp phần cho chiến thắng chung của cách mạng. Bài viết đã cho thấy rằng, cuộc chiến chống lại sự hà khắc của kẻ thù xâm lược đồng thời cũng là cuộc đấu tranh nội tâm rất dễ thương vong. Đây cũng là bài học quý đối với người lãnh đạo và cán bộ trong sự nghiệp làm cách mạng vì lợi ích chung của đất nước và của nhân dân.
Bìa Sông Hương số 371
Số báo Xuân sẽ là dòng ý niệm dung dị, nhẹ nhàng song vẫn hướng đến tính nghệ thuật. Đó là sự hội tụ sức xuân ở thơ và văn xuôi của các tác giả trên cả nước. Một cuộc gặp gỡ nhiều sức sống, nhiều điểm nhìn và điều này phần nào cho thấy tâm tư đời sống văn chương của giới trẻ giàu nội lực. Những bài thơ mang cảm thức xuân tươi mới. Đó là ước muốn trở về với làng quê tràn nắng, với con đò tĩnh lặng dưới mưa phùn với tuổi thơ trong veo, là cuộc tái sinh lấm lem những gam màu sặc sỡ vàng nhung hồng đỏ, mùa xuân tràn về như mộng; là khúc hát dành tặng mười hai tháng trôi về miền khác; là cơn gió lạ như thiên sứ bồng bềnh ban những điều ước; là lễ hội của ý tưởng hiến dâng và nguyện cho bình an trần thế như ngọn gió từ bi thoảng mát lành rồi phiêu du miên viễn; là tiếng chim vút lên giữa núi rừng yên tĩnh thức dậy tình yêu và lòng vị tha khiến vạn vật gần nhau hơn…
Truyện ngắn là những cuộc du hành trong trong thế giới tưởng tượng phong phú để mở thêm góc nhìn về bí ẩn thấp thoáng đâu đó trong đời sống thường tục này. “Ngài Yến và kẻ du hành”, như niềm mơ về sự hòa nhập giữa con người và huyền thoại và điều này khiến những hoài niệm trở nên đẹp lạ lùng. Hiện thực như là mơ và mơ như là hiện thực, ở không gian nào con người cũng tự tạo dựng lên đời sống và sắm vai trên hành trình đi tìm thêm những điều ẩn ngữ, những diệu âm.
Mùa xuân cũng là chuyến ngược nguồn đến với những thân thương bị bỏ quên bên đời. Mục văn học nước ngoài giới thiệu truyện dịch “Những đứa trẻ bị bỏ quên”. Câu chuyện về một gia đình không thể day dứt hơn dẫu thực tế từ góc độ người đọc, không thể khẳng định đây là hư cấu hay sự thật, mà đúng hơn là số phận đã hư cấu ra cuộc sống của họ như một dạng kiểu mẫu cho biến động tâm thức vô hình tạo nên những êm ả cùng bao khắc nghiệt hiện hữu trong đời. Truyện ngắn này không những mang lại cảm xúc nhân văn, sâu sắc về nghệ thuật xây dựng những nhân vật thật như nó vốn vậy, còn là cảm hứng mở ra trước mắt người đọc những chân trời chưa được khám phá đằng sau số phận của những nhân vật đang còn tiếp diễn.
Đầu xuân năm mới, Ban Biên tập kính chúc mọi người nhiều năng lượng, chúc bạn viết đầy cảm hứng và hướng ngòi bút về những những góc đời, những không gian còn mờ sáng mà đó có thể là nơi dung chứa điều màu nhiệm.
Dưới đây là mục lục:
- NHÀ THƠ TỐ HỮU VỚI ĐỊA DANH LAO BẢO - Phạm Xuân Dũng
THƠ:
- LÊ VI THỦY
+ Ngày tái sinh
+ Lấp lánh xuân
- NGUYỄN HỒNG VÂN
+ Khúc mười hai
- TRẦN QUỐC TOÀN
+ Những chiếc lá từ bi
+ Giấc mơ cây bông gòn
- TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
+ Lõm
+ Hát sen
+ Kính quê
- HUỲNH NGỌC PHƯỚC
+ Tuổi thơ - muốn được trở về
+ Câu thơ xuôi vàm kinh
- NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
+ Tuyệt ngữ
+ Thiên sứ
- TRẦN ĐỨC TÍN
+ Halloween
- PHAN TRUNG THÀNH
+ Viết lên chỗ không lưu
+ Buổi sáng. Xe rác và sự công bằng
- TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
+ Tiểu khúc cho những ngày tàn mộng
- VŨ THỊ TUYẾT NHUNG
+ Lá thư rừng núi
- ĐẶNG VĂN SỬ
+ Quảng Ngạn, phía triền têm
- HUỲNH THÚY KIỀU
+ Hoàng hôn màu lá úa
- LÊ THỊ ĐÁNG (giới thiệu chùm thơ)
+ Bên kia sông
+ Chị
VĂN
- Ngài Yến và kẻ du hành - PHẠM GIAI QUỲNH
- Nhất chi mai - ĐÀO QUỐC MINH
- Đỗ Quyên - NGÔ ĐÌNH HẢI
CỬA SỔ NHÌN RA VĂN HỌC THẾ GIỚI ĐƯƠNG ĐẠI
- Những đứa trẻ bị bỏ quên - CHITRA BANERJEE DIVAKARUNI - Trần Ngọc Hồ Trường dịch
- Thơ ODYSSSEUS ELYTIS (Thi sĩ Hy Lạp, Nobel Văn chương năm 1979) - TRẦN PHƯƠNG KỲ gới thiệu và dịch
THƠ:
- ĐỨC SƠN
+ Tiếng con chim hót trên vùng đầm phá
+ Đoản khúc ban mai
- PHAN ĐẠO
+ Huyền âm màu nhiệm
+ Sinh khúc
- MAI TUYẾT
+ Tháng giêng non
+ Mặt trời mọc trên nhánh xuân non
- NGUYỄN HƯNG HẢI
+ Đôi cánh mùa xuân
- NGUYỄN NGỌC HƯNG
+ Những mẩu xuân rời
- ĐÀO DUY ANH
+ Ngồi trong im lặng
+ Pho tượng
- HỒ MINH TÂM
+ “Cha cái thằng mùa đông”
+ Mùa Tam Đảo
- NGUYỄN VIỆT CHIẾN
+ Ta chưa gặp lại sâm cầm
- NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
+ Một mình trăng
+ Tĩnh mặc
+ Sông tĩnh
- MAI THÌN
+ Tràng hạt hạnh phúc
+ Khuôn mặt em một nửa
- NGUYỄN NHÃ TIÊN
+ Thuyền trăng
+ Những âm thanh bên bờ sông lấp
- NGUYEN SU TU
+ Cơn đêm gãy
NHẠC:
- Đồng hương - Nhạc: VÕ TÁ HÂN; Thơ: ĐỖ HỒNG NGỌC
- Để lại Huế mùa xuân - Nhạc và lời: HOÀNG HƯƠNG TRANG
HUẾ DÒNG CHẢY VĂN HÓA
- Thực hành tín ngưỡng thờ mẫu ở Huế - PHAN THUẬN THẢO
***
- Tranh bìa 1: Tác phẩm NẮNG XUÂN MAI HỊCH (Sơn dầu, 100cm x 100cm, 2018) của họa sĩ Đặng Tiến
- Bìa 2 & 3: Tặng thưởng tác phẩm xuất sắc năm 2019 - Trường Giang
- Minh họa: Họa sĩ Đặng Mậu Tựu, họa sĩ Phan Thanh Bình, họa sĩ Ngô Lan Hương, họa sĩ Nguyễn Thiện Đức, họa sĩ Tô Trần Bích Thúy
* Vinhet: Họa sĩ Tô Trần Bích Thúy
BAN BIÊN TẬP
Tải mã QRCode
SHO - Sáng ngày 21/2 (14 Tháng Giêng năm Bính Thân), Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế đã tổ chức chuyến đi Viếng mộ thi nhân tại các nghĩa trang trên địa bàn thành phố Huế tưởng nhớ các văn nghệ sĩ đã khuất . Đây là năm thứ tám văn nghệ sĩ Cố đô Huế tổ chức đi viếng mộ thi nhân vào dịp Tết Nguyên tiêu.
Không biết có tự bao giờ mà hoa tre là lễ vật không thể thiếu trong lễ "cúng bổn mạng" đầu năm của mỗi gia đình xứ Huế. Nội tôi kể rằng: Thuở xưa khi chưa có "ông tổ" khai sinh ra loại hoa tre thì người ta "cúng bổn mạng" bằng hoa thọ. Hoa thọ mang ý nghĩa trường tồn, cầu mong được sống lâu để sum vầy cùng con cháu.
Là kinh đô xưa cổ còn được lưu giữ gần như toàn vẹn nhất cho đến bây giờ, Tết ở Huế tượng trưng cho sợi dây liên kết giữa quá khứ và hiện tại.
Cặp rắn này chỉ xuất hiện tại chùa vào các ngày sóc vọng (các ngày 1, 15, 30 hàng tháng) và trú lại qua đêm trong hang cây da cổ thụ rồi lặng lẽ bỏ đi. Thấy chuyện lạ, một số người cho rằng đây là đôi rắn “có chân tu” nên mới về chùa để “nghe giảng giải kinh Phật”...
Bấy lâu nay, nhiều người dân, du khách vẫn thường nhắc đến con rùa khổng lồ thi thoảng xuất hiện trên dòng sông Hương, đoạn trước mặt điện Hòn Chén (thuộc thôn Ngọc Hồ, phường Hương Hồ, thị xã Hương Trà, Thừa Thiên – Huế). Người dân địa phương gọi đó là “rùa thần”.
Có thể nói, trong số hàng trăm sản phẩm bằng tre của các nghệ nhân làng Bao La (xã Quảng Phú, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế) tạo nên, chúng tôi ấn tượng nhất là đèn lồng các loại. Từ đèn ú, đèn lục giác, bát giác… Tuy khác nhau về mẫu mã, hình dáng nhưng tất cả đều chan chứa tâm tình, gửi gắm “cái hồn” của làng nghề nơi đây.
Bên cạnh lớp nghệ nhân "vàng", lớp những nghệ sỹ "măng non" - nghệ sỹ trẻ là thế hệ mới sẽ đồng hành cùng nghệ thuật Ca Huế trên con đường phát huy giá trị di sản này ra cộng đồng, tiến tới hội nhập di sản quốc tế. Do đó, việc làm sao để truyền lại vẹn nguyên bản sắc, đúng cái "chất" của Ca Huế cho lớp nghệ sỹ trẻ kế tục cũng đang là vấn đề được các ban, ngành quan tâm.
Chuyên đề trọng điểm của số báo này, dành nhiều trang về Hoàng Phủ Ngọc Tường - nhà văn, nhà văn hóa Huế. Những trang văn của ông, như chiếc đũa thần, thức dậy những vỉa tầng văn hóa Huế. Một điều khác, ông cùng bạn bè thuở ấy, với một hệ mỹ cảm khác biệt, đã tạc vào văn nghệ Huế, Việt Nam những giá trị trường cửu.
Với những giá trị mà cổ vật cung đình Huế vốn có, và với “quê hương” nó được sinh ra, cố đô Huế xứng đáng đón nhận lại những cổ vật quan trọng một thời của cha ông.
Với những giá trị mà cổ vật cung đình Huế vốn có, và với “quê hương” nó được sinh ra, cố đô Huế xứng đáng đón nhận lại những cổ vật quan trọng một thời của cha ông.
Tại Huế, toàn bộ các ấn quý bằng vàng, bạc, ngọc hay còn gọi là Kim Ngọc Bảo Tỷ đến nay không còn một chiếc nào. Có lẽ thật sự đây là điều đáng tiếc nhất khi xuất xứ những chiếc ấn quý đó đều từ Huế mà ra.
Những biến cố của lịch sử đã khiến cho một lượng cổ vật lớn và quý hiếm đã “biến mất” khỏi cố đô Huế. Hãy cùng lật lại những điểm mốc ấy.
Triều đại phong kiến vua Nguyễn cuối cùng tại Huế đã trải qua với bao biến cố lịch sử. Hàng vạn cổ vật quý hiếm đi cùng triều đại này hiện đã mất mát quá nhiều, không còn “ở lại” được trên mảnh đất nó đã từng tồn tại.
Hai đồng tiền cổ quý hiếm là loại tiền dùng để ban thưởng chứ không dùng để trao đổi, mua bán có tên là “Gia Long thông bảo” và “Minh Mạng thông bảo” với kích thước rất lớn vừa được một người dân ở Quảng Bình lần đầu phát hiện.
Với một di sản văn hoá vật thể và tinh thần mang ý nghĩa quốc hồn quốc tuý của dân tộc, Huế là một hiện tượng văn hoá độc đáo của Việt Nam và thế giới.
Huế từ lâu đã là một trung tâm văn hóa, du lịch của cả nước. Festival văn hóa nghệ thuật kết hợp với du lịch đã tạo cú hích cho thế mạnh đặc thù của quần thể di tích cố đô Huế - được công nhận là di sản thế giới vào năm 1993, từ đó tạo diện mạo cho Huế có sự phát triển mới, mạnh mẽ hơn.
Lọng là sản phẩm độc đáo được dùng để tôn vinh sự trang trọng, quý phái trong các nghi lễ của triều đình xưa, cũng như trong các lễ nghi cúng tế mang đậm tín ngưỡng dân gian. Từ đám rước thần linh, đám tang, lễ cưới, hỏi… đều có sự hiện diện của chiếc lọng.
Trong kiến trúc xưa, có lẽ không nơi nào có nhiều bức bình phong như ở Huế. Khắp các cung đình, phủ đệ, đến các đền chùa, am miếu, đình làng, nhà thờ họ và nhà thường dân…đều hiện hữu những bức bình phong.
Võ tướng Nguyễn Tri Phương đã dành cả đời ông trong công cuộc giữ yên bờ cõi và chống ngoại xâm trải qua ba đời vua Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức. Khi Hà thành thất thủ vào tay quân Pháp, ông đã nhịn đói cho đến chết.
Gần đây có một bộ tranh chân dung của các vua triều Nguyễn được vẽ mới và phổ biến, thu hút được nhiều sự chú ý của người xem. Nếu chỉ thưởng thức các bức vẽ này như những ảnh vui mắt, đầy mầu sắc thì được.