Mở đầu cho số báo Chào Xuân 2020, Sông Hương giới thiệu bài viết “Nhà thơ Tố Hữu với địa danh Lao Bảo”, đây là niềm tri ân công lao người đã góp công lớn vào những mùa xuân cho thế hệ mai sau. Lao Bảo ngày xưa với Tố Hữu chỉ là hình ảnh ngục tù, nhưng đó cũng là trường học cách mạng thật sự quan trọng để hun đúc phẩm giá làm người. Tinh thần vì tự do cho mình và cho người đã khiến người tù trở thành chiến sĩ cách mạng, chiến thắng chính nỗi tham sân của mình để góp phần cho chiến thắng chung của cách mạng. Bài viết đã cho thấy rằng, cuộc chiến chống lại sự hà khắc của kẻ thù xâm lược đồng thời cũng là cuộc đấu tranh nội tâm rất dễ thương vong. Đây cũng là bài học quý đối với người lãnh đạo và cán bộ trong sự nghiệp làm cách mạng vì lợi ích chung của đất nước và của nhân dân.
Bìa Sông Hương số 371
Số báo Xuân sẽ là dòng ý niệm dung dị, nhẹ nhàng song vẫn hướng đến tính nghệ thuật. Đó là sự hội tụ sức xuân ở thơ và văn xuôi của các tác giả trên cả nước. Một cuộc gặp gỡ nhiều sức sống, nhiều điểm nhìn và điều này phần nào cho thấy tâm tư đời sống văn chương của giới trẻ giàu nội lực. Những bài thơ mang cảm thức xuân tươi mới. Đó là ước muốn trở về với làng quê tràn nắng, với con đò tĩnh lặng dưới mưa phùn với tuổi thơ trong veo, là cuộc tái sinh lấm lem những gam màu sặc sỡ vàng nhung hồng đỏ, mùa xuân tràn về như mộng; là khúc hát dành tặng mười hai tháng trôi về miền khác; là cơn gió lạ như thiên sứ bồng bềnh ban những điều ước; là lễ hội của ý tưởng hiến dâng và nguyện cho bình an trần thế như ngọn gió từ bi thoảng mát lành rồi phiêu du miên viễn; là tiếng chim vút lên giữa núi rừng yên tĩnh thức dậy tình yêu và lòng vị tha khiến vạn vật gần nhau hơn…
Truyện ngắn là những cuộc du hành trong trong thế giới tưởng tượng phong phú để mở thêm góc nhìn về bí ẩn thấp thoáng đâu đó trong đời sống thường tục này. “Ngài Yến và kẻ du hành”, như niềm mơ về sự hòa nhập giữa con người và huyền thoại và điều này khiến những hoài niệm trở nên đẹp lạ lùng. Hiện thực như là mơ và mơ như là hiện thực, ở không gian nào con người cũng tự tạo dựng lên đời sống và sắm vai trên hành trình đi tìm thêm những điều ẩn ngữ, những diệu âm.
Mùa xuân cũng là chuyến ngược nguồn đến với những thân thương bị bỏ quên bên đời. Mục văn học nước ngoài giới thiệu truyện dịch “Những đứa trẻ bị bỏ quên”. Câu chuyện về một gia đình không thể day dứt hơn dẫu thực tế từ góc độ người đọc, không thể khẳng định đây là hư cấu hay sự thật, mà đúng hơn là số phận đã hư cấu ra cuộc sống của họ như một dạng kiểu mẫu cho biến động tâm thức vô hình tạo nên những êm ả cùng bao khắc nghiệt hiện hữu trong đời. Truyện ngắn này không những mang lại cảm xúc nhân văn, sâu sắc về nghệ thuật xây dựng những nhân vật thật như nó vốn vậy, còn là cảm hứng mở ra trước mắt người đọc những chân trời chưa được khám phá đằng sau số phận của những nhân vật đang còn tiếp diễn.
Đầu xuân năm mới, Ban Biên tập kính chúc mọi người nhiều năng lượng, chúc bạn viết đầy cảm hứng và hướng ngòi bút về những những góc đời, những không gian còn mờ sáng mà đó có thể là nơi dung chứa điều màu nhiệm.
Dưới đây là mục lục:
- NHÀ THƠ TỐ HỮU VỚI ĐỊA DANH LAO BẢO - Phạm Xuân Dũng
THƠ:
- LÊ VI THỦY
+ Ngày tái sinh
+ Lấp lánh xuân
- NGUYỄN HỒNG VÂN
+ Khúc mười hai
- TRẦN QUỐC TOÀN
+ Những chiếc lá từ bi
+ Giấc mơ cây bông gòn
- TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
+ Lõm
+ Hát sen
+ Kính quê
- HUỲNH NGỌC PHƯỚC
+ Tuổi thơ - muốn được trở về
+ Câu thơ xuôi vàm kinh
- NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
+ Tuyệt ngữ
+ Thiên sứ
- TRẦN ĐỨC TÍN
+ Halloween
- PHAN TRUNG THÀNH
+ Viết lên chỗ không lưu
+ Buổi sáng. Xe rác và sự công bằng
- TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
+ Tiểu khúc cho những ngày tàn mộng
- VŨ THỊ TUYẾT NHUNG
+ Lá thư rừng núi
- ĐẶNG VĂN SỬ
+ Quảng Ngạn, phía triền têm
- HUỲNH THÚY KIỀU
+ Hoàng hôn màu lá úa
- LÊ THỊ ĐÁNG (giới thiệu chùm thơ)
+ Bên kia sông
+ Chị
VĂN
- Ngài Yến và kẻ du hành - PHẠM GIAI QUỲNH
- Nhất chi mai - ĐÀO QUỐC MINH
- Đỗ Quyên - NGÔ ĐÌNH HẢI
CỬA SỔ NHÌN RA VĂN HỌC THẾ GIỚI ĐƯƠNG ĐẠI
- Những đứa trẻ bị bỏ quên - CHITRA BANERJEE DIVAKARUNI - Trần Ngọc Hồ Trường dịch
- Thơ ODYSSSEUS ELYTIS (Thi sĩ Hy Lạp, Nobel Văn chương năm 1979) - TRẦN PHƯƠNG KỲ gới thiệu và dịch
THƠ:
- ĐỨC SƠN
+ Tiếng con chim hót trên vùng đầm phá
+ Đoản khúc ban mai
- PHAN ĐẠO
+ Huyền âm màu nhiệm
+ Sinh khúc
- MAI TUYẾT
+ Tháng giêng non
+ Mặt trời mọc trên nhánh xuân non
- NGUYỄN HƯNG HẢI
+ Đôi cánh mùa xuân
- NGUYỄN NGỌC HƯNG
+ Những mẩu xuân rời
- ĐÀO DUY ANH
+ Ngồi trong im lặng
+ Pho tượng
- HỒ MINH TÂM
+ “Cha cái thằng mùa đông”
+ Mùa Tam Đảo
- NGUYỄN VIỆT CHIẾN
+ Ta chưa gặp lại sâm cầm
- NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
+ Một mình trăng
+ Tĩnh mặc
+ Sông tĩnh
- MAI THÌN
+ Tràng hạt hạnh phúc
+ Khuôn mặt em một nửa
- NGUYỄN NHÃ TIÊN
+ Thuyền trăng
+ Những âm thanh bên bờ sông lấp
- NGUYEN SU TU
+ Cơn đêm gãy
NHẠC:
- Đồng hương - Nhạc: VÕ TÁ HÂN; Thơ: ĐỖ HỒNG NGỌC
- Để lại Huế mùa xuân - Nhạc và lời: HOÀNG HƯƠNG TRANG
HUẾ DÒNG CHẢY VĂN HÓA
- Thực hành tín ngưỡng thờ mẫu ở Huế - PHAN THUẬN THẢO
***
- Tranh bìa 1: Tác phẩm NẮNG XUÂN MAI HỊCH (Sơn dầu, 100cm x 100cm, 2018) của họa sĩ Đặng Tiến
- Bìa 2 & 3: Tặng thưởng tác phẩm xuất sắc năm 2019 - Trường Giang
- Minh họa: Họa sĩ Đặng Mậu Tựu, họa sĩ Phan Thanh Bình, họa sĩ Ngô Lan Hương, họa sĩ Nguyễn Thiện Đức, họa sĩ Tô Trần Bích Thúy
* Vinhet: Họa sĩ Tô Trần Bích Thúy
BAN BIÊN TẬP
Tải mã QRCode
Như một thói quen, một sự tò mò khó lý giải cứ vào những đêm trăng sáng, nhiều người lại đến khu phế tích Tháp Đôi Liễu Cốc (thị xã Hương Trà, Thừa Thiên - Huế) để xem vàng hiển linh.
Đây là một dinh thự 2 tầng được xây dựng theo kiến trúc hiện đại, khác với các tòa nhà mang phong cách truyền thống trong Tử Cấm Thành.
Đây không phải là sản phẩm gì quá xa hoa mà chỉ là một vật dụng rất quen thuộc của người Việt xưa...
Trước khi có sự biến mất hoàn toàn các dấu tích cuối cùng của cửa “quan ải An-nam” trên đỉnh đèo Hải Vân, địa điểm cao nhất của đường cái quan nối liền Huế với Đà Nẵng, tôi thiết nghĩ cần hồi phục các kỷ niệm của nó bằng cách đưa ra các bức ảnh cho thấy tình trạng hiện nay, cũng như đưa ra một số lời giải thích ngắn gọn liên quan đến cửa ải xưa chưa đầy một thế kỷ này; nhưng hiện nay hoàn toàn bị phế bỏ và đang lần hồi mai một do ảnh hưởng tác hại của mưa nắng, của các loài cây cỏ bám cứng.
Phạm Duy sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, hơn một phần ba cuộc đời ông sống ở Sài Gòn, hơn một phần ba sống ở ngoại quốc. Ông đi nhiều, yêu và được yêu cũng nhiều, kể cả người Pháp. Nhưng rồi qua trải nghiệm ông thấy người con gái Huế ông yêu là đẹp nhất, sâu sắc nhất...
Huyền Không Sơn Thượng hay còn gọi là chùa Huyền Không 2 cách cố đô Huế chừng 14 km về hướng Tây, thuộc thôn Đồng Chầm (Hòn Vượn), xã Hương Hồ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế.
Không chỉ cảnh quan thiên nhiên xinh đẹp, Huế trước đây còn là kinh đô của nhà Nguyễn hàng trăm năm, nên đã hội tụ văn hoá nhiều miền của đất nước, tạo nên một di sản văn hoá đồ sộ, trong đó có CA DAO.
Trải qua bao thăng trầm cùng lịch sử, xây rồi phá, phá rồi xây nhưng vẻ đẹp trong lối kiến trúc của nhà thờ chính tòa Phủ Cam vẫn luôn hiện hữu, thách thức với thời gian.
“Tứ thú” xưa gồm ăn trầu, uống trà, hút thuốc, uống rượu được các bậc cha ông chơi và đạt đến một trình độ đẳng cấp.
Trải dòng lịch sử bi tráng của nước Việt, Hải Vân không chỉ là cung đèo kỳ vĩ mà còn đẫm máu xương vệ quốc.
Tổng thể kiến trúc của lăng Thiệu Trị là sự kết hợp và chọn lọc từ mô thức kiến trúc của lăng Gia Long và lăng Minh Mạng. Trải qua thời gian với những biến cố lăng đã trở nên đổ nát.
Vua Hiệp Hòa (Nguyễn Phúc Hồng Dật, 1847 - 1883) là một trong những vị vua có số phận buồn nhất lịch sử Việt
Lễ bái ở lăng Minh Mạng, lính canh ở lăng Gia Long... là hình ảnh sinh động về con người ở kinh thành Huế xưa.
Bài viết liên quan:
Cách đây gần 100 năm nhiều công trình kiến trúc ở Huế vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị xuống cấp và đổ nát như bây giờ.
Nhiều hình ảnh quý giá về kinh thành Huế của nhà Nguyễn trong khoảng năm 1919-1926 đã được nhiếp ảnh gia Pháp ghi lại...
Trong khuôn viên lăng vua Minh Mạng ở Huế có một di tích độc đáo nhưng ít người biết đến, đó là Tả tùng phòng trên núi Tịnh Sơn. Điểm đặc biệt của công trình này là cánh cửa vòm cuốn đã bị một cây si cổ thụ "nuốt chửng". Đây là minh chứng cho sức mạnh tàn phá của thiên nhiên và thời gian đối với các công trình do con người xây dựng.
Một bà Hoàng con đại gia, vợ ông vua Nguyễn nổi tiếng, nhan sắc Việt
Người Huế vốn là người xứ kinh kỳ, nên lời ăn tiếng nói, cung cách ứng xử, đi lại cũng nhẹ nhàng, tri thức. Ẩm thực cung đình Huế cũng mang nhiều nét ảnh hưởng của cung cách hoàng gia: Ăn uống nhẹ nhàng, khoan thai, các món ăn ngoài khẩu vị ngon phải nhẹ và thanh, cách trình bày cũng phải đẹp, bắt mắt.
Ba giờ sáng, tại Đàn Nam Giao (Thừa Thiên Huế), không còn nghe tiếng hô đức vua xa giá, chỉ có âm thanh rì rầm dội vào rừng thông và những ánh mắt hướng về linh vị đặt trên bàn thờ. Những người dân đến Đàn Nam Giao để nguyện xin sự viên mãn, gia đình bình an.
Kinh thành ở cố đô Huế vốn là vùng đất thấp trũng. Người xưa đã làm những gì để chống ngập cũng là một bài học đáng tham khảo cho chúng ta hôm nay.