Tiếp tục truyền thống vào mỗi đầu năm dương lịch mới, Sông Hương bao giờ cũng dành nhiều trang cho các cây bút trẻ. Năm nay cũng vậy, các sáng tác thơ, văn xuôi trong số này đa phần do các cây bút sinh sau 1980 góp sức. Thú vị hơn, một số người đã cùng Sông Hương làm nên một bàn tròn văn chương, với những tỏ bày ý kiến về nghề viết, về việc viết mà họ đã trót đam mê và dấn thân.
Thế giới đang ngày một toàn cầu hóa mạnh mẽ trên các lĩnh vực, văn chương nghệ thuật không hề là ngoại lệ. Bài viết “Văn học Việt Nam đối mặt với toàn cầu hóa” đăng trong số này đặt vấn đề: có nên hoảng hốt không? Câu trả lời đưa ra là “không”. Bởi một trong những vấn đề quan trọng cần được nhìn nhận là: “chúng ta phải lựa chọn những khả năng và mục tiêu của toàn cầu hóa. Văn học và văn hóa góp phần định hướng cho sự chọn lựa này, vì chủ quyền dân tộc và quyền con người, để phát huy phương diện nhân đạo của toàn cầu hóa và kiềm chế phương diện phi nhân của nó”… Trong bối cảnh toàn cầu hóa lúc này, việc nhìn nhận lại đội ngũ thế hệ nhà văn Việt Nam sau 1975 là hết sức cần thiết; bài viết “Một cái nhìn vào “Thế hệ nhà văn sau 75”, phân tích thấu đáo, đưa ra cái nhìn lịch đại, đồng đại về những tính chất hệ hình và những đóng góp, những hạn chế mà thế hệ này đã xuất hiện và hoạt động, hình thành và phát triển.
Tiếp tục truyền thống vào mỗi đầu năm dương lịch mới, Sông Hương bao giờ cũng dành nhiều trang cho các cây bút trẻ. Năm nay cũng vậy, các sáng tác thơ, văn xuôi trong số này đa phần do các cây bút sinh sau 1980 góp sức. Thú vị hơn, một số người đã cùng Sông Hương làm nên một bàn tròn văn chương, với những tỏ bày ý kiến về nghề viết, về việc viết mà họ đã trót đam mê và dấn thân.
Cũng thấm thoát, vậy là đã tròn một năm người thầy giáo, họa sĩ, thi nhân tài năng và đức độ Đinh Cường ra đi. Những lưu dấu của ông, những sáng tạo của ông vẫn còn nằm trong tâm trí mỗi một người yêu văn học nghệ thuật; như một câu trong những bài viết kỷ niệm đã nhận định về ông: “Và nghệ thuật hiện ra như một sự cứu rỗi, đưa đôi cánh tâm hồn chàng bay lên tận những vòm sao xa tít…”.
Nghệ thuật không bao giờ chết, và nghệ thuật vẫn sẽ cứu rỗi thế giới, như mùa xuân đến, cây cỏ trên khắp hành tinh này lại xanh tươi và đâm chồi nở hoa. Trước mùa xuân nhiều hương vị của đất trời xứ Huế, xin kính chúc quý bạn đọc một năm mới thành công và hạnh phúc.
BAN BIÊN TẬP
Xin giới thiệu mục lục Sông Hương số Xuân, tháng 1/2017
VĂN:
- NGUYỆN CỦA CÂY - Đinh Phương
- MÁU ĐANG LỌC BỞI SỰ LẶNG YÊN - Nhụy Nguyên
BÀN TRÒN VĂN CHƯƠNG TRẺ ĐẦU XUÂN:
- KHAI PHÓNG CHIÊM BAO - Hạo Nguyên
- VĂN CHƯƠNG NHƯ CUỘC THỂ NGHIỆM VỚI NGÔN TỪ, NHỮNG THỨ NHỨC NHỐI MÀ CUỐN HÚT - Trần Băng Khuê
- VIẾT, ĐỪNG GIỚI HẠN - Tru Sa
- NHÀ VĂN: “NGƯỜI NẶN TÒ HE” TRONG VĂN CHƯƠNG - Nguyễn Hoàng Anh Thư
- CUỘC VƯỢT THOÁT CỦA NHỮNG NGƯỜI TRẺ - Lê Vũ Trường Giang
- VIẾT, LÀ TÔI ĐANG ĐÀO BỚI, ĐỤC KHOÉT CHÍNH TÔI - Văn Thành Lê
THƠ:
ĐÀM THÙY DƯƠNG - NHƯ QUỲNH DE PRELLE - TRẦN THỊ HUÊ
HOÀNG THÚY - TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG - HÀO THIỆN CHÂN - PHƯƠNG UY
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG - PHAN DUY - VŨ THIÊN KIỀU
CHÂU THU HÀ - TRẦN THỊ BÍCH HUYỀN
NHẠC:
CỬA SỔ NHÌN RA VĂN HỌC THẾ GIỚI ĐƯƠNG ĐẠI:
- DẤU CHỈ CỦA THỜI GIAN - Tuệ Đan
TÁC GIẢ - TÁC PHẨM & DƯ LUẬN:
- “HUẾ NGÀY ẤY”, MỘT TIỂU THUYẾT CHÂN THỰC & SINH ĐỘNG - Nguyễn Khắc Phê
Kỷ niệm 1 năm ngày mất của họa sĩ Đinh Cường:
- NHẮM MẮT MƯỜNG TƯỢNG MỘT THẾ GIỚI NGHỆ THUẬT CỦA ĐINH CƯỜNG - Bửu Nam
- NHÂN NGÀY GIỖ ĐẦU CỦA ĐINH CƯỜNG, NHỚ ĐỖ LONG VÂN VÀ CÁT BỤI QUÊ NHÀ - Chu Sơn
Thơ: PHẠM TẤN HẦU - TRẦN THỊ TƯỜNG VY - HỒ ĐĂNG THANH NGỌC
NGHIÊN CỨU & BÌNH LUẬN:
- MỘT CÁI NHÌN VÀO “THẾ HỆ NHÀ VĂN SAU 75” - Đỗ Lai Thúy
- VĂN HỌC VIỆT NAM ĐỐI MẶT VỚI TOÀN CẦU HÓA - Huỳnh Như Phương
Bìa 1: Tác phẩm “HUẾ” (Sơn dầu) của họa sĩ Đinh Cường
Phụ bản bìa 2: VIỄN HÀNH CÙNG KHÔNG GIAN- Khả Hân
Minh họa: Đặng Mậu Tựu, Nhím
T.Giang (tổng hợp)
Tải mã QRCode
Bộ sử bằng thơ này được các ông hoàng nhà Nguyễn khởi viết từ khoảng 1907-1916, kéo dài đến khoảng 1926. Ban đầu được lưu trữ ở thư viện gia đình Lục Khanh, sau được cất giữ ở chùa Từ Quang (Thừa Thiên - Huế). Vốn là tài liệu độc bản, viết tay bằng chữ Nôm, gồm 1.884 câu lục bát.
Huế có thể trở thành đô thị sinh thái thiên nhiên và sinh thái nhân văn, đô thị sang về Dĩ vãng và giàu về Hiện tại, nếu ta nhận thức rõ và ra sức bênh vực cái cơ ngơi mà nó sở hữu.
SHO - Chiều ngày 21/4, Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế tổ chức lễ Tổng kết trại sáng tác văn học nghệ thuật“ về đề tài "Con người và thiên nhiên quê hương Thừa Thiên Huế” tại văn phòng Liên hiệp hội, 26 Lê Lợi, thành phố Huế. Hơn 50 tác phẩm thuộc các chuyên ngành gồm: văn học, âm nhạc, nhiếp ảnh, hội họa... đã được sáng tác trong đợt này. Trại sáng tác khai mạc vào ngày 10/4 tại khách sạn Phong Lan, vườn quốc gia Bạch Mã, kéo dài trong 10 ngày bao gồm 4 ngày thực địa và 6 ngày hoàn thành tác phẩm tại nhà.
Xe chạy tầm 45 phút thi tới đỉnh điểm đậu xe gần Vọng Hải Đài, xuống xe bắt đầu đi bộ ra. Vọng Hải Đài là điểm cao nhất Bạch Mã, từ đây có thể nhìn được vịnh Lăng Cô, Hồ Truồi…
Từng viếng thăm nhiều ngôi chùa nhưng khi đến Đông Thiền, tôi thật sự thích không gian xanh mát tĩnh lặng nơi đây, cảm giác như được sống trong một thế giới khác.
SHO - Chiều ngày 10/4, Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế đã tổ chức Khai mạc Trại sáng tác văn học nghệ thuật “Con người và thiên nhiên quê hương Thừa Thiên Huế” tại vườn Quốc gia Bạch Mã, Phú Lộc, Thừa Thiên Huế.
SHO - Sáng ngày 4/4, hàng trăm cựu chiến binh(CBB) của hai tiểu đoàn 804 - 810 (K4 - K10) đã có buổi họp mặt kỷ niệm 40 năm giải phóng Thừa Thiên Huế tại Ban chỉ huy Quân sự Thành phố, 25A Trần Cao Vân, Tp Huế.
Quốc tự Thánh Duyên toạ lạc ở Tuý Vân sơn, ngày trước thuộc phường Đông Am, tổng Diêm Trường, huyện Phú Lộc, phủ Thừa Thiên; nay là làng Hiền An, xã Vinh Hiền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế. Cùng với Linh Mụ và Diệu Đế, Thánh Duyên là một trong ba ngôi quốc tự của xứ Thần kinh còn tồn tại cho đến ngày nay.
Không phải đền đài, lăng tẩm uy nghi mà chính những điều bình dị như góc phố yên bình hay giọng nói ngọt ngào đã để lại nỗi nhớ khôn nguôi trong lòng du khách.
Nhắc đến cố đô Huế, người ta không thể không kể tới các nhà vườn, bởi kiến trúc của nhà vườn Huế cũng có một lịch sử lâu đời trên 200 năm kể từ khi nhà Nguyễn xây dựng kinh đô.
SHO - Tối 26/3, tỉnh Thừa Thiên Huế đã tổ chức bắn pháo hoa tầm cao để chào mừng kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng hoàn toàn Thừa Thiên Huế (26/3/1975-26/3/2015).
SHO - Hòa chung trong không khí tiến tới kỷ niệm thống nhất đất nước, sáng ngày 26/3 tỉnh Thừa Thiên Huế trang trọng tổ chức Lễ mitting kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng Thừa Thiên Huế (26/3/1975- 26/3/2015) tại Sân vận động Tự Do, Thành phố Huế.
SHO - Chào mừng kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng quê hương Thừa Thiên Huế (26/3/1975- 26/3/2015), Liên hiệp các hội VHNT tỉnh Thừa Thiên Huế phối hợp với Hội Nhiếp ảnh Thừa Thiên Huế tổ chức khai mạc triển lãm ảnh thời sự nghệ thuật với chủ đề: “Thừa Thiên Huế- 40 năm xây dựng và phát triển” vào chiều ngày 25/3, tại Bảo tàng Văn hóa Huế - số 25 Lê Lợi - Thành phố Huế.
Tiếp bước hành trình khám phá những ngôi chùa Huế, ta sẽ đến với một ngôi chùa – một tổ đình – nơi thể hiện tấm lòng bao dung của nhà Phật với những con người không toàn vẹn – Từ Hiếu. Chùa nằm ở thôn Dương Xuân Thượng III, xã Thủy Xuân, thành phố Huế.
Khi bàn về Nhã nhạc người ta thường chú trọng nhiều đến thành phần, biên chế các loại dàn nhạc và bộ phận nhạc không lời do các nhạc cụ diễn tấu, mà ít đề cập đến một bộ phận quan trọng của Nhã nhạc là thể loại nhạc có lời.
Trong kiến trúc cung đình Nguyễn tại Huế, hình thức nhà tạ có mặt ở khắp nơi: Hoàng cung, Hành cung, Biệt cung và ở cả các lăng tẩm đế vương.
Để nhã nhạc cung đình Huế “sống lại” như ngày hôm nay, có công rất lớn của cụ Lữ Hữu Thi- nhạc công cuối cùng của triều Nguyễn. Cụ đã âm thầm, kiên trì vượt qua khó khăn trước những thăng trầm của lịch sử để giữ gìn và trao truyền ngọn lửa nhã nhạc, đưa nhã nhạc từ chỗ bị lãng quên trở thành di sản của nhân loại.
Nhà văn Nguyễn Tuân đã tinh tế nhận xét: “Người Huế ăn bằng mắt trước khi ăn bằng miệng”.
Ngài thủy tổ họ Hồ Đắc làng An Truyển, xã Phú An, huyện Phú Vang tỉnh Thừa Thiên Huế vốn là gốc từ ngoài bắc vào lập nghiệp thường được dân làng gọi là Hồ Quản Lãnh.
Nói thiệt thì o Huế của tôi cũng có uy lắm đấy, đừng tưởng là o hiền. Đôi lúc vui miệng tôi hỏi o: “Vậy chớ Kho Rèn ngoài nớ nó rèn cái giống gì vậy?”, thì o không trả lời mà trừng mắt nhìn tôi!!!