NGÔ CANG
Ảnh: tư liệu
La bàn nampokou (1)
Đái quan định mệnh đêm mưa
Làm sao rửa sạch giấc mơ nhuốm màu
Nguyên trinh giọt nước trước sau
Khóc tình chớm nở nỗi đau sắc tài
Đỏ ngầu mắt để khóc ai
Với ba phân trắng điểm vài dấu son
Một lòng hẹn biển thề non
Mỹ nhân ánh mắt trăng tròn đáy thơ
Mắt người sắp chết xuống mồ
Mắt trên cái vạc dầu chờ báo oan
Hồi chuông vĩnh quyết tiếng đàn
Bão giông - thanh sạch - ngỡ ngàng - nghìn thu
Nampokou - Nampokou
Vỡ tan chén rượu Nguyễn Du biệt người
Văn chương tăng mệnh đạt đời
La bàn vạn cổ đất trời trở xoay...!
Huế, 1991
Chút tháng ba
Đường tảo mộ đã nở cành lê trắng
Anh gắng về cho kịp nắng xanh trong
Hoa làm chứng cho tình yêu rợp bóng
Tuổi thanh xuân dự phóng lướt qua hồn
Nguồn suối chảy ngọt ngào dòng lục bát
Để bây giờ em ngồi hát ru con
Trăng lãng mạn hương vườn thơm bát ngát
Rụng trâm cài như thả một chờ mong
Cây động lá rung rung cành định mệnh
Rót xuống đời nghe lạnh cõi âm âm
Tay gãy phím mà hồn chùng ý định
Tiếng đàn rơi tịch lặng giữa u thâm
Cắt chén nhỏ gọi mời nhau giễu cợt
Đêm hồ tàn mấy kẻ biết chơi hoa
Nhàu số phận cung đàn lường trước được
Mười lăm năm gió - bụi đoạn - trường - ca...!
Em nhắn gởi bao lần tin vẫn biệt
Anh gắng về cho kịp tiết thanh minh
Lời thơ cũ đong đưa hồn mải miết
Biết bao giờ trở lại tháng ba xanh...!
Huế, 1991
-------------------
(1) Nampokou (Thiền sư Nhật Bản, người đã tiếp kiến thi hào Nguyễn Du trong chuyến đi sứ ở Trung Quốc năm 1813, mồng mười tháng tám năm Giáp Tuất. Trong cuộc gặp này, thiền sư Nampokou đã tặng Nguyễn Du một chiếc la bàn.
(TCSH56/07&8-1993)
Tải mã QRCode
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường