Trôi dạt dưới bầu trời mùa thu
Trong chiếc tổ rơm vàng óng
Nắng vớt tôi bên rìa những ngọn đồi
Như hơi thở tình nhân dưới vòm cây
Như bức phác họa gạt bớt những hình tượng
Cho niềm âu yếm của mùi hương những ngọn gió
Tôi trôi qua đồng xanh tiếng chim cúc cu
Khói lam gọi bữa cơm chiều
Đứa bé nấp sau gốc cây chơi trò cút bắt
Những người đàn bà tôi gặp
Cho tôi biết nhiều hơn về sự chịu đựng và niềm trắc ẩn
Cuộn trong những chiếc kén vàng
Nở ra sợi nước mắt lấp lánh
Tôi dạt vào con ngõ với những bức tường rêu
Đã dừng lại bên xa lộ vun vút ánh đèn
Một chiếc vali nặng trĩu bồn chồn
Chúng ta chẳng thể nào biết trước
Điều gì đó bất ngờ như một cơn dông
Một cuộc hẹn
Đường ray kể những câu chuyện những hành trình
Tôi đã cười như sóng đuổi nhau qua bờ cát
Biển chiều là một bài thơ
Đã khóc khi người đàn ông cuối cùng nâng phím vĩ cầm
Với những sợi dây không thể nối
Trên bầu trời mùa thu
Những đám mây hoang vu trôi dạt
Đôi khi tôi nhớ mình
Từng reo vui nơi đó
Như một cái cây!
Phố nhà anh
Lần đầu qua đây
Em tóc bím trên đường tìm đến quán kem
Phố như chiếc bánh nếp dưới mặt trời
Bên kia đường là Bưu Điện Trung tâm và những ngôi biệt thự màu sương
Một cây hồng trái chín nghiêng nghiêng
Có cậu trẻ chơi đàn guitar trên ghế đá trong vườn
Mười năm sau theo lối này
Phố vẫn trắng sương mù trên những ngọn cây đoác
Mùi cà phê thơm vỉa hè đá lát
Và những bông hồng vươn khỏi bờ rào
Qua khúc cua dưới những vòm xanh Tạp chí Sông Hương
Nơi em gửi những bài thơ đầu tiên
Ngại ngùng như mưa Huế
Em dừng lại nơi này
Hay số phận chọn đặt chúng ta vào nơi chốn mình cầu nguyện
Trong sương mù những ngôi biệt thự trắng như vịnh Saint-Malo xa xôi
Sông Hương ngoài đó
Ngàn năm ngơ ngác một dòng trôi...
Em dọn bữa sáng trên chiếc bàn gỗ mộc khăn ren
Trong căn bếp ba mươi năm trước mẹ chồng từng dọn món
Những bài thơ viết trên sân thượng
Ngang tầm mắt là tháp chuông nhà thờ
Có con sóc nhỏ và một chiếc ghế tựa
Ba thường ngồi đó sớm mai
Nghe nhịp đàn tinh nghịch những đứa bé trai
Vọng qua bờ rào xanh biếc
Khi em gõ những chữ cái tên con đường
Một bầu trời tràn ngập Xuân Hạ Thu Đông
Bài hát đầu tiên anh đệm đàn
Tiếng dạ mẹ trong buổi chiều đầu tiên
Buổi sáng đầu tiên đứa bé chào đời
Một chiều cuối đông xa xôi vọng tiếng còi tàu
Phố đón nàng dâu nhỏ
Rồi những đứa trẻ của chúng ta sẽ mang con phố này
theo Google Maps trong mỗi chuyến đi xa
Phố vẫn xanh lên mỗi mùa
Những ngôi nhà luôn mở cửa
Các con sẽ đánh dấu hình trái tim lên hàng tên phố
Như chùm quả bên hàng rào chín đỏ
Tặng riêng mặt trời nho nhỏ
Cho những cuộc lữ hành cô đơn
(TCSH437/07-2025)
Tải mã QRCode
Phạm Bá Thịnh - Trịnh Bửu Hoài - Nguyễn Đạt - Phùng Hiệu - Lê Hồ Ngạn - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Miên Thảo - Lê Viết Xuân - Duy Mong - Xuân Thảo
TRẦN LAN VINH
Trần Thị Tường Vy - Thảo Nguyên - Lê Ngã Lễ - Tuyết Lộc - Trần Vạn Giã - Phạm Quyên Chi - Khaly Chàm - Nguyễn An - Vũ Trọng Quang - Đỗ Văn Khoái - Triệu Nguyên Phong - Nguyên Quân
LÊ THÀNH NGHỊ
ĐỖ TRỌNG KHƠI
CÁT DU
CÁT DU
NGUYEN SU TU
Đinh Cường - Tân Dân - Thảo Nguyên - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Ngọc Hạnh - Bành Thanh Bần - Tôn Nữ Đông Hương - Văn Nhân - Phùng Sơn - Phùng Tấn Đông
HỒ KIM UYÊN
ĐỖ QUYÊN
(Trích trường ca)
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Thiền Nghi - Công Nam - Tiến Thảo
ĐẶNG BÁ TIẾN
LÊ VI THỦY
LTS: Những nhịp đi cổ điển, những thi ảnh cũng như nhuốm màu cổ điển, nhưng gần như lại không bước ra từ cổ tích, mà từ cuộc sống bộn bề. Ba người đàn bà trong những bài thơ dưới đây, từ ba câu chuyện khác nhau, với những không gian khác nhau, nhưng họ chung một nỗi rất đàn bà: yêu, chờ đợi, và hy vọng trong cô đơn…
HOÀNG VŨ THUẬT
Vũ Dy - Nhất Lâm - Nguyễn Nhã Tiên - Trần Thị Tường Vy - Châu Thu Hà - Nguyễn Miên Thượng - Nguyễn Hàn Chung - Phan Lệ Dung - Vương Kiều
Anh Nguyễn Hữu Đống là bạn của nhiều lớp văn nghệ sĩ, nhất là ở Huế. Từ Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đắc Xuân, Trần Viết Ngạc, Đặng Tiến, Trụ Vũ… đến nhiều người thuộc lứa sau như Nguyễn Chí Trí, Vĩnh Ba, Nguyễn Thượng Hải, Hồ Đăng Thanh Ngọc, Lê Huỳnh Lâm, Bạch Lê Quang, Phạm Tấn Hầu…