LÂM THỊ MỸ DẠ
Ngày xưa trái đất chưa có loài hoa. Bỗng một buổi sớm, tia nắng nhìn thấy một đốm đỏ tròn tựa như màu mặt trời. Đốm đỏ ấy xòe ra trên một cái cây bé nhỏ, lá mảnh mềm.
Ảnh: internet
Tia nắng bay đến tò mò hỏi:
- Cậu là ai?
- Tôi là bông hoa - vầng đỏ trả lời.
- Ồ, bông hoa, cậu sinh ra để làm gì?
- Tôi sinh ra để làm vui cho mặt đất.
- Mặt đất chỉ vui khi có tôi thôi.
Tia nắng nói rồi nó cười giễu cợt bông hoa, bay theo cơn gió vừa đi ngang qua.
Một con chó sói vừa đi đến, nó giương đôi mắt trắng dã nhìn hoa. Nó định dẫm lên hoa, nhưng bông hoa đã kịp kêu lên:
- Này ông sói ơi, đừng dẫm lên tôi chứ! Tôi là bông hoa đây mà.
- Hoa là cái gì? Đồ vô tích sự.
Sói nói rồi hằn học bỏ đi.
Bông hoa buồn rầu vô hạn. - Trời ơi, lẽ nào chẳng có ai biết mình? Lẽ nào họ lại tàn nhẫn như vậy?
Bông hoa than thở một mình. Bỗng có tiếng những bước chân nặng nề và mạnh mẽ, rồi hổ và cáo đi đến. Hổ chỉ bông hoa nói với cáo:
- Kìa anh cáo, cái gì lạ quá.
Cáo nhìn bông hoa quan sát rồi gật gù:
- Trông cũng hay hay đấy, có lẽ đó là một cái nấm đỏ. Hổ và cáo bước đến định ngắt bông hoa lên xem nhưng bông hoa hét lên:
- Đừng ngắt. Tôi chết mất. Tôi là bông hoa mà! Hổ và cáo tròn mắt ngơ ngác. Chúng kêu lên:
- Ồ bông hoa là cái gì nhỉ? Ta chưa nghe ai nói thế bao giờ. Cáo bước đến, vẻ xem xét, rồi nó dằn giọng: - Không, đó chỉ là một cái nấm màu đỏ thôi.
Hổ nhìn hoa lên giọng đàn anh:
- Thôi tha cho mày đấy, từ nay đừng có giở cái giọng ởm ờ ấy ra nữa. Hoa với chả hiếc:
Bông hoa sợ hãi nhìn cáo và hổ đi qua. Nó thất vọng, đầu cúi gục xuống.
Tại sao mình sinh ra đời làm gì. Có ai biết và hiểu được mình đâu. Bông hoa đau xót tột độ, những cánh hoa như lả đi muốn rụng xuống mặt đất. Chợt nó nghe một tiếng nói rất gần. Tiếng nói trong trẻo thân thiết đến nỗi làm bông hoa run bắn lên:
- Bông hoa ơi, bạn không nhận ra tôi ư? Tôi là giọt sương đây mà. Tôi đến với bạn thật lặng lẽ, phải không? Tôi hiểu bạn đang buồn khổ. Hãy cho tôi thấm kết nỗi buồn của bạn.
Bông hoa chợt ngẩng mặt lên. Nó nhận ra giọt sương đang thầm thì. Một niềm hạnh phúc dâng lên trong trái tim đầy hương thơm của nó.
- Cám ơn giọt sương, bạn đã cho tôi nhìn thấy cuộc đời thật tốt đẹp. Bông hoa nói rồi nó chợt hé cười.
- Chao, cậu thật đáng yêu làm sao! Giọt sương kêu lên, nó khẽ rung động. Rồi bất chợt giọt sương tan dần trên cánh hoa.
- Hỡi bông hoa bé nhỏ, tôi dâng hiến cả cuộc đời tôi cho em. Tôi mãi mãi là của em.
Giọt sương thầm thì, lời của nó được làn hương mang đi đến một miền nào xa lắm.
(SH20/8-86)
Tải mã QRCode
VŨ LÊ THẢO CHI
(12 tuổi)
Nguyệt sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Bố mẹ Nguyệt đều là cán bộ Ngân hàng. Thằng Sơn em trai Nguyệt đã lên mười. Nhà Nguyệt ở trong một căn hộ nhỏ. Cuộc sống gia đình Nguyệt không giàu có nhưng vui vẻ đầm ấm.
Nguyễn Thị Hương Ly - Nguyễn Trọng Tuất - Ngô Minh
Khánh Thư sinh ngày 11/2/2013. Khoảng đầu năm 2020, lúc bé 7 tuổi lên lớp 1, mới học chữ và học viết, đã tự viết những câu chuyện mình nghĩ ra. Đọc và viết chưa thạo, chưa biết nhiều về cách ngắt câu, xuống dòng, dấu chấm, dấu phẩy, nên dễ hiểu là những thứ bé viết người lớn đọc thì sẽ thấy mơ hồ ngây ngô. Thế nhưng, gạt các điều đó ra, những gì bé tự viết ra quả thật là lấp lánh và đẹp đẽ.
Nguyễn Ngọc Hưng - Lê Thị Xuân - Nguyễn Ngọc Phú - Trịnh Tuấn Khanh - Trầm Thiên Thu
THẢO NGUYÊN
Nhắc đến nồi bánh tết của ngoại thì đó là những lần mùa xuân về ngang qua còn đọng lại trong tôi với bao ký ức ngọt ngào sâu lắng.
HỒ TRẦN ANH THI
Mùa đông về kéo theo cái khí hậu lạnh giá và rét buốt. Đông đến cùng những cơn mưa dai dẳng, mưa dầm đề, mưa sướt mướt.
TRỊNH THỊ MAI THẢO
Người tôi sắp kể với bạn, là một người rất đỗi bình thường, với một cái tên bình thường, một khuôn mặt bình thường và một cuộc đời bất thường.
Nguyễn Hữu Phú - Ngàn Thương - Lê Thị Xuân
Trần Văn Thiên - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Minh Ngọc Hà - Lê Thị Xuân
NGUYỄN KHẮC PHÊ
Cuộc thi viết văn cho tuổi thiếu nhi hè 94 của tỉnh ta do điều kiện tổ chức có hạn, chỉ tập hợp được các em ở địa bàn thành phố Huế. Tuy vậy, cuộc thi đã đạt được những thành quả đáng mừng, đã khẳng định và phát hiện thêm một số em có năng khiếu sáng tác văn học.
LÂM THỊ MỸ DẠ
TRƯƠNG ĐỨC VỸ NHẬT
(15 tuổi)
Nguyễn Thành Thi - Tô Diệu Lan - Trần Xuân Kỳ - Dương Huy - Nguyễn Thị Quý Trân - Nguyễn Thị Thanh Nhật
DIỆU HIỀN (13 tuổi)
Bình minh. Biển trải dài mút mắt. Nước biển xanh như ngọc bích. Những con sóng liên tiếp vỗ bờ mang theo bao nhiêu là bọt biển.
NGUYỄN NGỌC THẮNG
Cô bé bị tật từ thuở mới lọt lòng, chín tuổi rồi mà cô chỉ phát được những âm thanh méo mó. Bố mẹ không cho cô đến trường nữa, sau nửa năm đầu tiên đi học.
HOÀNG DẠ THI (14 tuổi)
Trung thu đến bao giờ cũng gợi lên trong lòng tôi một nỗi buồn nhớ. "Trung thu năm trước" ư? Cái "năm trước" ấy đã trôi xa, rất xa; kể từ khi em tôi còn sống. Trung Thu với những kỷ niệm êm đềm, chẳng bao giờ quay trở lại của hai chị em mình...
Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyên Hào - Trịnh Tuấn Khanh
Lê Thị Xuân - Hoàng Vân - Trịnh Tuấn Khanh
TRUNG SƠN
Chủ nhật 5-7-1992, trong nắng sớm rực rỡ, công viên Phu Văn Lâu bỗng như xuất hiện một vườn hoa đủ màu sắc và thật sinh động. Đó là 118 em thiếu nhi tham dự cuộc thi vẽ trong sinh hoạt hè với chủ đề "Uống nước nhớ nguồn" của Nhà văn hóa thiếu nhi Huế.
TRƯƠNG ĐẶNG THÙY ANH
Nơi góc phố tấp nập với hàng bằng lăng tím trải dài con đường phía trước, ngôi nhà màu vàng nho nhỏ với tấm rèm cửa trắng, lấp ló cô bé xinh xắn đang đọc sách chăm chú.