Bông hoa đầu tiên

09:34 23/02/2012

LÂM THỊ MỸ DẠ

Ngày xưa trái đất chưa có loài hoa. Bỗng một buổi sớm, tia nắng nhìn thấy một đốm đỏ tròn tựa như màu mặt trời. Đốm đỏ ấy xòe ra trên một cái cây bé nhỏ, lá mảnh mềm.

Ảnh: internet

Tia nắng bay đến tò mò hỏi:

- Cậu là ai?

- Tôi là bông hoa - vầng đỏ trả lời.

- Ồ, bông hoa, cậu sinh ra để làm gì?

- Tôi sinh ra để làm vui cho mặt đất.

- Mặt đất chỉ vui khi có tôi thôi.

Tia nắng nói rồi nó cười giễu cợt bông hoa, bay theo cơn gió vừa đi ngang qua.

Một con chó sói vừa đi đến, nó giương đôi mắt trắng dã nhìn hoa. Nó định dẫm lên hoa, nhưng bông hoa đã kịp kêu lên:

- Này ông sói ơi, đừng dẫm lên tôi chứ! Tôi là bông hoa đây mà.

- Hoa là cái gì? Đồ vô tích sự.

Sói nói rồi hằn học bỏ đi.

Bông hoa buồn rầu vô hạn. - Trời ơi, lẽ nào chẳng có ai biết mình? Lẽ nào họ lại tàn nhẫn như vậy?

Bông hoa than thở một mình. Bỗng có tiếng những bước chân nặng nề và mạnh mẽ, rồi hổ và cáo đi đến. Hổ chỉ bông hoa nói với cáo:

- Kìa anh cáo, cái gì lạ quá.

Cáo nhìn bông hoa quan sát rồi gật gù:

- Trông cũng hay hay đấy, có lẽ đó là một cái nấm đỏ. Hổ và cáo bước đến định ngắt bông hoa lên xem nhưng bông hoa hét lên:

- Đừng ngắt. Tôi chết mất. Tôi là bông hoa mà! Hổ và cáo tròn mắt ngơ ngác. Chúng kêu lên:

- Ồ bông hoa là cái gì nhỉ? Ta chưa nghe ai nói thế bao giờ. Cáo bước đến, vẻ xem xét, rồi nó dằn giọng: - Không, đó chỉ là một cái nấm màu đỏ thôi.

Hổ nhìn hoa lên giọng đàn anh:

- Thôi tha cho mày đấy, từ nay đừng có giở cái giọng ởm ờ ấy ra nữa. Hoa với chả hiếc:

Bông hoa sợ hãi nhìn cáo và hổ đi qua. Nó thất vọng, đầu cúi gục xuống.

Tại sao mình sinh ra đời làm gì. Có ai biết và hiểu được mình đâu. Bông hoa đau xót tột độ, những cánh hoa như lả đi muốn rụng xuống mặt đất. Chợt nó nghe một tiếng nói rất gần. Tiếng nói trong trẻo thân thiết đến nỗi làm bông hoa run bắn lên:

- Bông hoa ơi, bạn không nhận ra tôi ư? Tôi là giọt sương đây mà. Tôi đến với bạn thật lặng lẽ, phải không? Tôi hiểu bạn đang buồn khổ. Hãy cho tôi thấm kết nỗi buồn của bạn.

Bông hoa chợt ngẩng mặt lên. Nó nhận ra giọt sương đang thầm thì. Một niềm hạnh phúc dâng lên trong trái tim đầy hương thơm của nó.

- Cám ơn giọt sương, bạn đã cho tôi nhìn thấy cuộc đời thật tốt đẹp. Bông hoa nói rồi nó chợt hé cười.

- Chao, cậu thật đáng yêu làm sao! Giọt sương kêu lên, nó khẽ rung động. Rồi bất chợt giọt sương tan dần trên cánh hoa.

- Hỡi bông hoa bé nhỏ, tôi dâng hiến cả cuộc đời tôi cho em. Tôi mãi mãi là của em.

Giọt sương thầm thì, lời của nó được làn hương mang đi đến một miền nào xa lắm.

(SH20/8-86)







 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • NGUYỄN TRỌNG ĐỒNG

    Con ốc đảo Lý Sơn

  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI
                                        Tản văn

    Bây giờ? Tôi sống như chiếc lá, cứ mỗi ngày qua đi là một không gian giấu vào khoảng lặng.

  • NHẬT CHIÊU

    Khỉ con ngồi trên cành lá, nhìn sao đầy trời mà tự hỏi: Có cách nào để gần được một vì sao?

  • VĂN LỢI

    Trích "Đi từ quả trứng" - Nhà xuất bản Thuận Hóa

  • ĐỒNG XUÂN LAN

    Trên đường chuyển về vườn thú, các con vật như Gấu, Nai, Vẹt, Họa mi cùng ngồi chung một chỗ trong toa xe lửa. Muốn được nhìn cảnh núi rừng lần cuối cùng và ngắm bầu trời, các con vật đề nghị nâng cửa kính toa xe lên một tí nữa.


  • LÊ KÝ THƯƠNG

  • ANH THƯ

    Nghé rất thích mèo. Chỉ cần được nhìn thấy con vật bé nhỏ ấy là Nghé đã mê tít rồi chứ chưa nói là chơi đùa với nó, sờ đuôi nó, vuốt bộ lông mềm mại của nó và áp sát nó vào người.

  • HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

    (Mạn đàm với nhà văn Quang Huy về Hội nghị quốc tế IBBY 86)

  • THÚY BẮC

    Cửa sổ gần bàn cu Và ngồi học, có một cây ớt mẹ trồng vào chậu đất để ngoài hiên. Cây ớt quả tím, hoa cũng màu tím, quà bác Tâm tặng mẹ. Không phải chỉ cu Và với mẹ thích cây ớt mà hàng xóm cạnh nhà ai cũng thích. Cây ớt quanh năm có hoa. Ăn hết lứa quả này, hoa lại kết lứa quả khác.

  • Đồng Thị Ngãi Lan - Đỗ Anh Tịnh

  • LGT: “Con thấy trong hồn con lững thững/ Một hành tinh không bóng người/.../ Ngồi ngủ gục bên khúc ca buồn vô vọng/ Ôi những ngọn gió đã giúp nến tỉnh ngộ”. Ấy là những câu thơ Nguyễn Trương Khánh Thi viết về Ba mình là cố nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (mất năm 2006).

  • VĂN LỢI Mèo già Xám Vằn dường như chán ngán cảnh vật chung quanh và chính cả ngôi nhà mình ở, vào đâm ra bần thần, nghĩ ngợi. Trong rừng chắc hẳn sẽ có nhiều con vật xứng đáng để mình kết bạn. Cần phải đi vào đó xem sao - Xám Vằn nghĩ thế và quyết định vào rừng tìm bạn.

  • CỬU THỌ Có một chú cá Thia lia choai choai mới lớn, mình có vẩy xanh biếc, ánh lên rất đẹp. Trên chỏm đầu chú lại mọc lên một cái kì vểnh cao màu đỏ lửa trông như cái sừng trên đầu rồng. Vì vậy, chú được các cậu bé đặt cho cái tên oai vệ: Thia lia Rồng.

  • Lê Ký Thương - Nguyễn Loan

  • THIẾU HOA Ngày ấy...

  • Vương Hiền - Hoàng Dạ Thi - Nguyễn Thanh Kim - Lê Ký Thương

  • VI-TÔ-TÁT PẾT-KÊ-VI-XI-UÝT(Văn chương Xô Viết, số đặc biệt Thiếu Nhi 1984)

  • VĂN LỢITheo mẹ đi kiếm ăn, trống Choai thấy được nhiều cái lạ và hiểu lắm điều hay. Nhưng có một điều khiến trống Choai thắc mắc hoài, ấy là vì sao người ta ít để ý đến trống Choai, dù trống Choai có cố chạy nhảy, hoặc đập đập đôi cánh tí xíu, để tạo ra tiếng rẹt, rẹt lạ tai cũng không gây được chú ý cho ai. Còn bác trống Cồ thì bước ra khỏi chuồng đã được người ta nhìn ngắm rồi.