NHẬT CHIÊU
Khỉ con ngồi trên cành lá, nhìn sao đầy trời mà tự hỏi: Có cách nào để gần được một vì sao?
Ảnh: internet
Một con đom đóm bay lại gần lấp lánh. Tưởng lầm, khỉ con reo lên:
- Có phải bạn từ trên trời xuống không? Bạn là một vì sao?
- Tôi ấy à? - Đom đóm lúng túng giây lát nhưng vốn có tính hiếu danh, nó cũng nhận bừa - ờ đúng, tôi là một vì sao.
Khỉ con thích thú hỏi tiếp:
- Nhưng tên bạn là gì?
Con đom đóm không biết khiêm tốn là gì, thản nhiên đáp:
- Mọi người gọi tôi Ià Sao Hôm.
Khỉ con đu mình vui sướng:
- Chúng ta kết bạn nhé, Sao Hôm? mỗi tối bạn đến chơi với tôi.
- Được. Nhưng đừng cho ai biết nhé.
Từ đó, nghĩ rằng mình có bạn là một vì sao sáng, Khỉ con đâm ra xem thường các bạn cũ. Nó chê vượn bạch, chán sóc nâu.
Vượn bạch rủ:
- Khỉ con ơi, ta lên núi hái trái đi.
Dẫu là bạn thân trước đây, khỉ con lạnh lùng đáp:
- Đừng có mà gọi tôi là khỉ con. Nếu mà anh biết...
- Biết gì cơ?
Khỉ con quay mặt đi.
Sóc nâu tới.
- Khỉ con ơi, đi xem múa với tớ đi. Đoàn ca múa "Con Công" từ rừng bên mới đến.
- Hay ho gì xem! - Khỉ con bĩu môi - Một vì sao từng được xem điệu múa nghê thường ở mặt trăng mà còn...
- Cậu nói gì tớ không hiểu.
- Bé đầu to đuôi thì hiểu gì!
Hươu sao gọi:
- Khỉ con ơi, mình chạy đua đi. Bạn trên cây, tôi dưới đất.
- Tôi không "chạy". Chuyền khác với chạy, hiểu chưa?
- Thôi, đừng bắt lỗi nữa. Mình đua đi.
- Tôi thích chạy đua với ánh sáng hơn. Ai gọi anh là "hươu sao" thế? đã là hươu thì nhất định không phải là sao rồi!
Khỉ con tin rằng sớm muộn gì mọi người cũng biết nó là bạn của một vì sao vĩ đại.
Nhưng "người bạn vĩ đại" của khỉ con chẳng hiểu vì sao không đến nữa. Có lẽ ánh sáng chấp chới của nó đã tắt mất trên đời? Hay là nó sợ lộ tung tích mà tự lánh đi?
Khỉ con chẳng còn ai là bạn nên rất buồn.
Nó đành tự an ủi rằng mình từng là bạn, lại là bạn rất thân của một vì sao!
N.C.
(SH25/6-87)
Tải mã QRCode
VŨ LÊ THẢO CHI
(12 tuổi)
Nguyệt sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Bố mẹ Nguyệt đều là cán bộ Ngân hàng. Thằng Sơn em trai Nguyệt đã lên mười. Nhà Nguyệt ở trong một căn hộ nhỏ. Cuộc sống gia đình Nguyệt không giàu có nhưng vui vẻ đầm ấm.
Nguyễn Thị Hương Ly - Nguyễn Trọng Tuất - Ngô Minh
Khánh Thư sinh ngày 11/2/2013. Khoảng đầu năm 2020, lúc bé 7 tuổi lên lớp 1, mới học chữ và học viết, đã tự viết những câu chuyện mình nghĩ ra. Đọc và viết chưa thạo, chưa biết nhiều về cách ngắt câu, xuống dòng, dấu chấm, dấu phẩy, nên dễ hiểu là những thứ bé viết người lớn đọc thì sẽ thấy mơ hồ ngây ngô. Thế nhưng, gạt các điều đó ra, những gì bé tự viết ra quả thật là lấp lánh và đẹp đẽ.
Nguyễn Ngọc Hưng - Lê Thị Xuân - Nguyễn Ngọc Phú - Trịnh Tuấn Khanh - Trầm Thiên Thu
THẢO NGUYÊN
Nhắc đến nồi bánh tết của ngoại thì đó là những lần mùa xuân về ngang qua còn đọng lại trong tôi với bao ký ức ngọt ngào sâu lắng.
HỒ TRẦN ANH THI
Mùa đông về kéo theo cái khí hậu lạnh giá và rét buốt. Đông đến cùng những cơn mưa dai dẳng, mưa dầm đề, mưa sướt mướt.
TRỊNH THỊ MAI THẢO
Người tôi sắp kể với bạn, là một người rất đỗi bình thường, với một cái tên bình thường, một khuôn mặt bình thường và một cuộc đời bất thường.
Nguyễn Hữu Phú - Ngàn Thương - Lê Thị Xuân
Trần Văn Thiên - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Minh Ngọc Hà - Lê Thị Xuân
NGUYỄN KHẮC PHÊ
Cuộc thi viết văn cho tuổi thiếu nhi hè 94 của tỉnh ta do điều kiện tổ chức có hạn, chỉ tập hợp được các em ở địa bàn thành phố Huế. Tuy vậy, cuộc thi đã đạt được những thành quả đáng mừng, đã khẳng định và phát hiện thêm một số em có năng khiếu sáng tác văn học.
LÂM THỊ MỸ DẠ
TRƯƠNG ĐỨC VỸ NHẬT
(15 tuổi)
Nguyễn Thành Thi - Tô Diệu Lan - Trần Xuân Kỳ - Dương Huy - Nguyễn Thị Quý Trân - Nguyễn Thị Thanh Nhật
DIỆU HIỀN (13 tuổi)
Bình minh. Biển trải dài mút mắt. Nước biển xanh như ngọc bích. Những con sóng liên tiếp vỗ bờ mang theo bao nhiêu là bọt biển.
NGUYỄN NGỌC THẮNG
Cô bé bị tật từ thuở mới lọt lòng, chín tuổi rồi mà cô chỉ phát được những âm thanh méo mó. Bố mẹ không cho cô đến trường nữa, sau nửa năm đầu tiên đi học.
HOÀNG DẠ THI (14 tuổi)
Trung thu đến bao giờ cũng gợi lên trong lòng tôi một nỗi buồn nhớ. "Trung thu năm trước" ư? Cái "năm trước" ấy đã trôi xa, rất xa; kể từ khi em tôi còn sống. Trung Thu với những kỷ niệm êm đềm, chẳng bao giờ quay trở lại của hai chị em mình...
Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyên Hào - Trịnh Tuấn Khanh
Lê Thị Xuân - Hoàng Vân - Trịnh Tuấn Khanh
TRUNG SƠN
Chủ nhật 5-7-1992, trong nắng sớm rực rỡ, công viên Phu Văn Lâu bỗng như xuất hiện một vườn hoa đủ màu sắc và thật sinh động. Đó là 118 em thiếu nhi tham dự cuộc thi vẽ trong sinh hoạt hè với chủ đề "Uống nước nhớ nguồn" của Nhà văn hóa thiếu nhi Huế.
TRƯƠNG ĐẶNG THÙY ANH
Nơi góc phố tấp nập với hàng bằng lăng tím trải dài con đường phía trước, ngôi nhà màu vàng nho nhỏ với tấm rèm cửa trắng, lấp ló cô bé xinh xắn đang đọc sách chăm chú.