NHẬT CHIÊU
Khỉ con ngồi trên cành lá, nhìn sao đầy trời mà tự hỏi: Có cách nào để gần được một vì sao?
Ảnh: internet
Một con đom đóm bay lại gần lấp lánh. Tưởng lầm, khỉ con reo lên:
- Có phải bạn từ trên trời xuống không? Bạn là một vì sao?
- Tôi ấy à? - Đom đóm lúng túng giây lát nhưng vốn có tính hiếu danh, nó cũng nhận bừa - ờ đúng, tôi là một vì sao.
Khỉ con thích thú hỏi tiếp:
- Nhưng tên bạn là gì?
Con đom đóm không biết khiêm tốn là gì, thản nhiên đáp:
- Mọi người gọi tôi Ià Sao Hôm.
Khỉ con đu mình vui sướng:
- Chúng ta kết bạn nhé, Sao Hôm? mỗi tối bạn đến chơi với tôi.
- Được. Nhưng đừng cho ai biết nhé.
Từ đó, nghĩ rằng mình có bạn là một vì sao sáng, Khỉ con đâm ra xem thường các bạn cũ. Nó chê vượn bạch, chán sóc nâu.
Vượn bạch rủ:
- Khỉ con ơi, ta lên núi hái trái đi.
Dẫu là bạn thân trước đây, khỉ con lạnh lùng đáp:
- Đừng có mà gọi tôi là khỉ con. Nếu mà anh biết...
- Biết gì cơ?
Khỉ con quay mặt đi.
Sóc nâu tới.
- Khỉ con ơi, đi xem múa với tớ đi. Đoàn ca múa "Con Công" từ rừng bên mới đến.
- Hay ho gì xem! - Khỉ con bĩu môi - Một vì sao từng được xem điệu múa nghê thường ở mặt trăng mà còn...
- Cậu nói gì tớ không hiểu.
- Bé đầu to đuôi thì hiểu gì!
Hươu sao gọi:
- Khỉ con ơi, mình chạy đua đi. Bạn trên cây, tôi dưới đất.
- Tôi không "chạy". Chuyền khác với chạy, hiểu chưa?
- Thôi, đừng bắt lỗi nữa. Mình đua đi.
- Tôi thích chạy đua với ánh sáng hơn. Ai gọi anh là "hươu sao" thế? đã là hươu thì nhất định không phải là sao rồi!
Khỉ con tin rằng sớm muộn gì mọi người cũng biết nó là bạn của một vì sao vĩ đại.
Nhưng "người bạn vĩ đại" của khỉ con chẳng hiểu vì sao không đến nữa. Có lẽ ánh sáng chấp chới của nó đã tắt mất trên đời? Hay là nó sợ lộ tung tích mà tự lánh đi?
Khỉ con chẳng còn ai là bạn nên rất buồn.
Nó đành tự an ủi rằng mình từng là bạn, lại là bạn rất thân của một vì sao!
N.C.
(SH25/6-87)
Tải mã QRCode
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh
TÔ DIỆU LAN
TÔ DIỆU LIÊN
(8 tuổi, lớp 2)
Su Su - Dương Thuấn - Phạm Thị Liên Minh - Vũ Năng Thi
Quyên Gavoye - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh
ĐOAN TRANG
Nhà tôi ở xóm Loài. Tôi chẳng hiểu tại sao người ta lại đặt tên nó như vậy, có lẽ đơn giản là để gọi và phân biệt giữa các xóm khác trong thôn.
NGUYỄN THỊ THANH TÚY
Sáng nay tôi thức dậy sớm. Đẩy nhẹ cánh cửa, tôi nghe một làn gió mát dịu phả vào mặt, vào cổ, vào sâu đến tận cõi lòng.
BÌNH NHIÊN
Chuột cố nội nằm trên ghế dựa hướng về ti vi màn hình, tay cầm điều khiển bấm xem hết kênh này đến kênh khác.
Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Thanh Hải
Truyện ngắn
TRẦN BẢO ĐỊNH
Phạm Đình Ân - Trần Quang Mới
NGUYỄN ĐÀO MAI KHÁNH
Olephia
Cha không thể trở về với con được nữa
Con không thể chạm vào cha được nữa
...
LÊ THANH VÂN
Chi một người chết đi, ông ấy nắm trong tay những gì đã cho đi khi còn sống”. Tôi vẫn còn nhớ mãi tấm lòng nhân hậu của một cô bé nghèo.
Nguyễn Thị Thùy Linh - Nguyễn Thu Vy
Nguyễn Ngọc Phú - Hà Ngọc Hoàng - Lê Đình Tiến
HỒ DUY
Con Ky thấy lão Mọi tiến vào nhà. Rõ rồi. Đây là cơ hội hiếm hoi, khi bố Út cưng ở đâu chưa về. Ky ghét lão Mọi đến tận... răng. Lão hay trộm vặt từ trong nhà cho tới ngoài vườn. Không ai thấy, chỉ mình Ky phát hiện. Nhưng mỗi lần Ky vồ thì lão Mọi hét lên; và bố Út cưng xách gậy lao ra. Đơn giản, Ky ăn đòn.
Bình Lộc - Nguyên Hào
Nguyễn Văn Song - Phan Hoài Thương
THANH NHƯ
1.
Bé Ty ré lên tầm nửa đêm. Bố chồm dậy và mẹ cũng thế.
Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Minh Khiêm