Văn phòng tình yêu

14:52 11/05/2009
VICTORIA CHIE (ÚC)Cảm giác xấu hổ như kẻ đang làm điều mờ ám, Anne Peterson đặt bút run run ghi tên mình vào phần trống trong bản tự giới thiệu của văn phòng môi giới hôn nhân. Chẳng lẽ lại đến nông nổi này sao? 49 tuổi, trông còn rất trẻ, duyên dáng, đầy sức sống, thành đạt, vật chất đầy đủ, đã ly dị, thế mà phải nhờ môi giới kiếm cho một tấm chồng. Mà anh ta là ai, cũng là một kẻ nào đấy tìm đến đây với những dòng tự giới thiệu cứng nhắc. Thôi, đành vậy chứ biết sao, chỉ vì quá yêu con gái Cindy mà Anne đã phải chịu đựng nỗi trống trải cô đơn ròng rã suốt bao năm trời.

Anne đưa tay lấy một lát bánh mì nướng, cố tập trung vào những lời Cindy. Con gái cô hình như đang kể về công việc mới của nó. Con bé thay đổi chỗ làm xoành xoạch như cóc nhảy, mà hình như nó có vẻ đang rất sung sướng thì phải.
"Tối nay con hẹn bạn, không ăn cơm nhà mẹ nhé."
"Tối nay mẹ cũng có việc phải ra ngoài một lát." Anne nói, di di mấy vụn đường rơi trên khăn trải bàn, phân vân không biết có nên giải thích lý do cho con bé hay không.
"Chà, có vấn đề rồi đây?!" Cindy nhìn mẹ cười vẻ ranh mãnh xen lẫn tò mò, miệng dẩu ra trông đến buồn cười.
Đúng là cái kiểu cười của Steve, cha nó. Anne nghĩ thầm. "A ...ừm... Cái văn phòng giới thiệu ấy mà, họ vừa mới xếp cho mẹ gặp một người, tên Charles. Mẹ không nghĩ đấy là tên thật. Mẹ cũng nói bà "Tình Yêu" lấy một tên giả cho mẹ. Ông ta giới thiệu là thích thể thao, nhà hát và ăn ngoài trời.
"Việc gì mẹ phải mắc cỡ thế. Cố gắng thư giãn một chút "bà già" của con ạ”. Cindy kiễng chân lấy túi xách, ngoái lại mi gió mẹ rồi nhót ra ngoài.

Hẹn Charles 6 giờ, Anne không sao ngồi yên ở phòng làm việc, cô cứ hết ra lại vào, chải vuốt mái tóc dợn sóng rất dày, một lúc lại rút gương ra soi, quệt lại chút phấn. Chợt thấy hồi hộp, xấu hổ khi nhận ra mình cứ mong ngóng đến giờ hẹn ăn tối và đi xem hát. Hình như đã khá lâu rồi cô không biết đến nhà hát. Có lẽ là từ cái buổi tối chết tiệt Steve mỉa mai rằng dạo này trông cô quá phì nộn. Còn cô cũng trả đũa lại bằng cách bảo anh ta trông vừa xấu, vừa già trước tuổi. Cuộc hôn nhân của họ cứ thế mà rạn nứt nhanh chóng và đến một ngày thì đổ vỡ tan tành.
Nghĩ đến đây Anne nhăn mày khó chịu. Sao mình lại nghĩ đến những thứ vớ vẩn ấy vào lúc này nhỉ. Thật không phải lúc. Cô lắc đầu cho những ý nghĩ buồn nản kia văng ra khỏi đầu.
Theo lời bà "Tình Yêu" thì Charles cao, có mái tóc hung đỏ rất ấn tượng.

Anne bước ra khỏi phòng đi về phía thang máy, vừa lúc ấy một người đàn ông cũng từ đó bước ra và tiến về phía cô, anh ra hất mặt hỏi "Em là cô nàng mà bọn giới thiệu gì đấy gửi tới cho anh phải không? Hey, mụ già ấy nói cũng đúng đấy chứ."
Anne co rúm người, cơn giận bùng lên cộng với nỗi kinh tởm làm Anne nghẹt thở. Thêm cái vẻ bên ngoài của hắn, cái áo, đôi giày, tất cả trông thật dung tục, bẩn thỉu. Anne cầu cho đừng có khách hàng nào của cô trông thấy cảnh này.
Hắn ta nhìn chòng chọc vào cô một cách trơ trẽn "Cô em trông khá hơn con nhỏ Geez kỳ trước đấy. Gọi anh là Chazza đi. Còn bây giờ, nhanh lên cho kịp xe bus". Anh ta chộp lấy vai cô cứ thế đẩy đi.
Sự độc đoán thô bạo làm Anne cứng đờ cả người, gần như chẳng còn nghe còn thấy gì nữa. Cô không biết xe đến lúc nào, cũng chẳng biết làm cách nào cô lại ở trên xe. Chazza lải nhải gì cô cũng chẳng nghe nốt.

Chazza mua 2 cái bánh hotdogs, đưa cô một cái: "Ăn đại đi, để anh coi còn món gì không."
Mặt Anne nhăn nhó thảm hại khi nước sốt cà cứ chảy nhoe nhoét đầy ra tay. Cô muốn vứt toẹt tất cả cho xong. "Bữa tối kiểu gì thế này, lại còn cái nhà hát chết tiệt nữa." Kẻ tán tỉnh cô trông thật nhâng nháo, cặp chân mày dầy như hai con sâu róm cư nhướn lên. "Giờ hai đứa mình đang chén bữa tối đấy nhé. Đúng ý cưng chứ gì Mà này, đừng đi nhà hát làm gì, đi xem đua ngựa đi, chắc chắn cô em sẽ phát cuồng lên cho mà xem. À, hay là xem phim Cuộc thảm sát trong núi hay ớn luôn. Anh xem đến sáu..."
Đến đây thì Anne hết chịu nổi. Cô ném toẹt hotdogs vào thùng rác và cố chạy thật nhanh càng xa Chazza càng tốt.

Bà "Tình Yêu" hắng giọng đưa đẩy: "Văn phòng tôi tác hợp rất thành công cho nhiều đôi. Cô cứ nhìn những bức hình đám cưới treo quanh phòng này mà xem, họ đều rất hạnh phúc." Bà ta rút ra một hồ sơ trong chồng hồ sơ mỉm cười tự hào. "Có đây rồi! Nigel. Cô hợp với anh ta lắm đây."
"Tôi muốn nhìn hình đã." An cầm tấm hình bà "Tình Yêu" đưa cho, nhìn chăm chú. Trong ảnh là bức chân dung của một người đàn ông khoảng 50 tuổi đang cười thật tươi. Anh ta có đôi mắt đẹp, Anne quyết định: Okay, gắng lần nữa xem sao."
Anne bước vào câu lạc bộ, cô đến hơi trễ một chút, Nigel không biết đang ở đâu nhỉ? Bây giờ cô sẽ tìm anh, người đàn ông có khuôn mặt phương phi và mái tóc muối tiêu. Một tiếng đằng hắng rụt rè phía sau cùng giọng nói thì thầm nhỏ nhẹ "Có phải cô từ chỗ bà "Tình Yêu" đến?"
Giật mình Anne quay lại. Người vừa nói thấp hơn cô phải đến 15 cm và ốm tong teo. Cô cố gắng để không nhìn vào trái táo Adam to tướng của anh ta cứ chạy lên chạy xuống, "Vâng, Anh là Nigel?"
"Tôi là Nigel."

Không hiểu sao lúc đó Anne không kìm được thốt lên "Anh chẳng giống trong hình tí nào."
"Không giống, dĩ nhiên, đó là hình cậu tôi mà. Hy vọng cô sẽ bỏ qua cho tôi lỗi nhỏ này, bởi không dễ gì tôi có thể gặp được một phụ nữ xinh đẹp, trong khi cậu tôi lại rất đào hoa. Cô thấy thế nào nếu bây giờ chúng ta vào ngay nhà hàng đối diện kia, bên đấy đang có đợt giảm giá 30% cho bảy người đầu tiên."
Vài phút sau họ đã tìm được một chiếc bàn, rất chăm chú Nigel rút từ trong túi của anh ta ra một miếng khăn trắng nhỏ xíu và bắt đầu lau đi lau lại muỗng dao.
Anne co người lại trên chiếc ghế. "Nigel, sao phải làm thế?"
Anh ta ngừng tay, trên mặt hiện lên vẻ khó chịu. "Thói quen. Đó là cách rất tốt để diệt lũ vi trùng, đúng không?". Khi toàn bộ đám dao nĩa đã được lau chùi. Nigel bắt đầu thận trọng cắt bơ và bánh mì.
Khi bữa ăn bắt đầu, Anne ăn như máy, chật vật lắng tai nghe Nigel kể lể về việc anh ta đã bỏ ra ba ngày liền để tìm cho ra việc thất thoát 5 cents trong tài khoản của công ty. Steve ngày xưa cũng có một cách nói cứng ngắc như thế khi kể lể về cái đám máy đào, máy xúc của anh. Thật khốn khổ là cô chẳng bao giờ nuốt nổi mớ kiến thức kỹ thuật khô khan ấy, nếu không chúng hẳn sẽ giúp cô biết bao nhiêu trong những lúc khốn khổ thế này.

Một tháng đã trôi qua, thêm bốn lần giới thiệu. "Tôi gọi đến để báo cho bà biết là tôi không thiết gặp bất cứ người đàn ông nào nữa." Anne nói với bà "Tình Yêu"
"Nhưng cô đã trả tiền cho..."
"Tôi bất cần. Tôi dẹp hết."
Anne siết chặt ống nghe và gần như hét lên trong điện thoại. Cô cảm thấy quá sức chán nản và một cái gì đó như một nỗi đau đang bóp chặt lấy trái tim cô. Tự nhiên nước mắt cô cứ thế trào ra.
"Cô thật cầu kỳ phức tạp, đó là tất cả những gì tôi có thể nói." Trong giọng nói của Bà "Tình Yêu" có âm hưởng sắc nhọn mà chưa bao giờ Anne nghe thấy trước đó." Tôi và trợ lý của tôi đã phải bỏ ra hàng giờ để lùng sục, tìm kiếm trong đống hồ sơ, cố gắng hết sức mới tìm được cho cô ông Right Dan."
"Chẳng hy vọng gì đâu."
"Tôi không thể để danh tiếng của mình hư hại. Hạnh phúc lớn nhất của tôi là nhìn thấy người ta nên đôi lứa nên cô đừng có bỏ ngang như thế."
Sau gần một giờ được bà "Tình Yêu" dỗ dành ngon ngọt, Anne đồng ý gặp Dan. Lần này cô đến chỗ hẹn sớm và tìm cho mình một cái cột nấp vào phía sau. Anne đã định rồi, cô sẽ cứ ở đó nếu người đàn ông hôm nay không làm cho cô có cảm tình.

Thật không thể chịu nổi khi nghĩ rằng cô, Anne, lại phải lẩn tránh rình rập như một tên trộm thế này. Cô lùi sát vào phía lõm của chiếc cột, nơi chẳng dễ ai phát hiện được. Những ngày này cuộc sống của Anne bị đảo lộn lung tung. Cô làm lây nỗi khổ sở của mình sang cả con gái. Thậm chí cô không còn chú ý nổi xem Cindy đi về ra sao nữa.
Bắt đầu giờ cao điểm buổi tối. Người đi bộ qua lại rất đông, Anne quay ngang quay ngửa tìm kiếm nhưng người đàn ông mặc com-lê xanh sậm vẫn biệt vô âm tín.
Hơn 20 phút kể từ lúc cô đứng nấp sau chiếc cột này đã trôi qua. Những giọt nước mắt tủi hờn bắt đầu thi nhau rơi lã chã.

Anne bước ra khỏi cột, cùng lúc đó cô cũng nghe thấy có tiếng bước chân phía bên phải. Một người đàn ông trong bộ com-lê xanh đang bước ra từ phía sau một chiếc cột khác và có vẻ như đang lúng túng không biết phải làm gì tiếp theo.
Anne liếc nhìn phía sau anh ta. Một mớ tóc quăn nho nhỏ phía gáy hơi vểnh ra trông rất tức cười. "Steve?"
Người chồng cũ của cô giật mình, sau đó anh ta quay hẳn lại, trên mặt hiện lên nét ngạc nhiên. "Em làm gì ở đây?"
"Em chỉ... à em đang chờ một người bạn. Còn anh?"
"Cũng thế. Anh đang chờ..." Anh ta ngập ngừng bối rối. "Anh đăng ký tên cho một văn phòng môi giới và hôm nay họ gởi anh đến gặp một người. Những người lần trước họ giới thiệu thật kinh khủng. Anh nghĩ lần này anh phải đến sớm để nhìn thấy cô ta trước, nhưng chờ hoài không thấy." Anh nói trong khi đôi mắt như cầu xin cô "Đừng cười, Anne!"
"Em không cười". Đôi mắt anh hình như lúc nào cũng xanh biếc như thế sao Steve? "Anh không đến đây với cái tên Dan đấy chứ?" Anne hỏi.

Dễ đến vài giây liền cả hai cùng yên lặng với hàng đống những câu hỏi trong đầu. "Em là Cathy?". Anh nhìn cô kinh ngạc. "Tại sao trên đời này lại có một người phụ nữ xinh đẹp thế kia mà lại phải nhờ đến môi giới.?"
Cô cười vào mặt anh và nghe một nỗi đắng cay thấm vào tận trái tim. "Em cũng đang muốn hỏi anh xem tại sao một người đàn ông rực rỡ như anh lại tìm đến chốn này. Còn em, đó là cả một câu chuyện dài."
Họ bước xuống đường và cứ thế đi bên nhau chầm chậm xuôi theo con dốc thoai thoải. Cindy nép sát người vào góc tường ngôi nhà gần đấy quan sát cha mẹ cô đang bước bên nhau tay trong tay. Cô đã không khó khăn gì khi thuyết phục cha đăng ký vào cùng một chỗ với mẹ. Cô đã báo tin và dặn dò  bà "Tình Yêu" một cách tỉ mỉ và theo dõi cả hai người thật sát sao. Cả hai bên đã lên kế hoạch phối hợp hành động một cách ăn ý.

Steve đang nhìn Anne chăm chú rồi nói: "Anh không thể tin mình đã từng để em phải ra đi, người phụ nữ thân yêu nhất của cuộc đời anh. Bây giờ hai đứa mình nên gọi điện báo cho con tin tức mới của chúng mình đi."
"Thôi, khoan đã anh, em sẽ báo tin cho con ngày mai. Sự sum họp của mình coi chừng làm cho con bị sốc đấy." Cô nói trong vẻ e thẹn, như ngày xưa, khi lần đầu tiên anh nói với cô rằng anh yêu cô.
                                    
LÊ MINH NGUYỆT dịch
(Từ The Australian Women's Weekly)
(170/04-03)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • GABRIEL GARCIA MARQUEZ (COLUMBIA) Ngài nghị sĩ Onesimo Sanchez trước cái chết của ngài có sáu tháng và mười một ngày để đi khi ngài tìm thấy người phụ nữ của đời ngài.

  • Paul William Gallico (1897-1976) là một nhà văn, phóng viên thể thao nổi tiếng của Mỹ. Nhiều tác phẩm của ông đã được chuyển thể thành phim truyện, phim truyền hình, có tác phẩm đã đạt giải Oscar. Cha ông người Ý, mẹ người Áo, bản thân ông đã nhiều năm sống ở châu Âu. Là người đa tài và viết khỏe, ông có hàng chục đầu sách: tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch bản phim truyền hình, thể thao. Những tác phẩm nổi tiếng của Gallico là: Ngỗng tuyết, Tình yêu của bảy con búp bê, Cuộc phiên lưu Poseidon.

  • ANTONIO TABUCCHIAntonio Tabucchi (sinh năm 1945) là một trong những nhà văn được đọc nhiều nhất và dịch nhiều nhất hiện nay của Italia, bậc thầy nổi tiếng về truyện ngắn tâm lý.

  • IVAN BUNHINLúc ông ta đội mũ, đi trên phố hay đứng trong toa tàu điện ngầm không thấy rõ mái tóc cắt ngắn hung hung đỏ có những sợi lóng lánh, qua vẻ tươi tỉnh của gương mặt gầy, nhẵn nhụi, thân hình cao xương xương cứng đơ trong chiếc pan- tô không thấm, có thể đoán ông không quá 40. Chỉ cặp mắt xám nhạt luôn chứa một nỗi buồn khô khốc nói lên rằng ông là một người đã nếm trải nhiều trong cuộc đời.

  • LTS: Anatoli Kudraves là một nhà văn Beloruxia tài năng. Phần lớn các tác phẩm của ông thể hiện cuộc sống của những người nông dân, người chủ chân chính, giàu bản sắc riêng và chân thành của chính quê hương mình. Tác giả đã dẫn dắt nhân vật của mình trải qua công việc tập thể hóa nông nghiệp, trải qua những năm tháng khốc liệt của cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại và cả thời kỳ kinh tế đổ nát sau chiến tranh cho đến ngày hôm nay.

  • BỒ TÙNG LINHLang Mỗ quê ở Bành Thành, con nhà học thức. Ngày nhỏ đã được nghe cha nói đến các sách quý và các sách khác trong nước, lại thường được nghe cha luận bàn với các bạn bè của ông về các loại sách và các nhà thơ cổ đại.

  • AZIt NêxinNgày xưa, nhà vua ở một nước nọ có một kho bạc. Nghe đồn rằng trong kho bạc của nhà vua cất giữ một báu vật vô giá duy nhất của nước đó. Mọi người đều tự hào về báu vật mà tổ tiên đã để lại cho họ. “Mặc dầu chúng ta chẳng có gì cả, nhưng tổ tiên đã để cho chúng ta giữ một vật quý”, họ thường tự hào như vậy mà quên đi cảnh túng thiếu của mình.

  • AZIT NÊXIN (1915 - 1995)Một con chó chạy xồng xộc vào tòa báo "Tin tức đô thành”.

  • Nhà văn Mỹ Carson Mc Cullers sinh 1917. Các tác phẩm chính của bà là: Trái tim là kẻ đi săn cô độc (1940), Thành viên của đám cưới (1946), Khúc ballad của quán cà phê buồn (1951), Ngọt như dưa chua và sạch như heo (1954)…

  • Kamala Das tên thật là Kamala Suraiyya, sinh ngày 31.3.1934 tại Punnayurkulam, quận Thrissur, thành phố Kerala, vùng tây nam Ấn Độ. Bà là nhà văn nữ nổi tiếng của Ấn Độ. Bà sáng tác truyện ngắn bằng tiếng Malayalam. Bà sáng tác thơ và tiểu thuyết ngắn bằng tiếng Anh. Bà chủ yếu nổi tiếng trong thể loại truyện ngắn. Trong sự nghiệp sáng tác, bà đã có nhiều giải thưởng văn học, trong số đó là: Asian Poetry Prize, Kent Award for English Writing from Asian Countries, Asan World Prize, Ezhuthachan Award và một số giải thưởng khác nữa. Ngày 31 tháng Năm, 2009, bà mất tại bệnh viện thành phố Pune, Ấn Độ, thọ 75 tuổi.

  • HERTA MULLERHerta Mueller vừa được trao giải Nobel văn học 2009 vì đã mô tả cảnh tượng mất quyền sở hữu bằng một lối thơ cô đọng và một lối văn thẳng thắn. Truyện ngắn này rút từ tập truyện Nadirs (1982) là tác phẩm đầu tay của bà.

  • SHERMAN ALEXIENgay sau khi mất việc ở văn phòng giao dịch của người Anh điêng, Victor mới biết cha anh đã qua đời vì một cơn đau tim ở Phoenix, Arizoan. Đã mấy năm nay Victor không gặp cha, anh chỉ nói chuyện với ông qua điện thoại một hay hai lần gì đó, nhưng đó là một căn bệnh di truyền, có thực và xảy ra đột ngột như xương bị gãy vậy.

  • KOMATSU SAKYOKomatsu Sakyo sinh tại Osaka (Nhật Bản) (28/1/1931). Nhà văn chuyên viết  truyện khoa học giả tưởng nổi tiếng của Nhật Bản. Tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Kyoto, chuyên ngành Văn học Italia. Từ năm 1957 là phóng viên đài phát thanh Osaka và viết cho một số báo. Năm 1961 chiến thắng trong cuộc thi truyện ngắn giả tưởng xuất sắc do tạp chí “SF Magasines” tổ chức. Tác phẩm của Komatsu đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng trên thế giới. Có bốn tiểu thuyết đã được dựng thành phim.

  • FRANK R- STOCKTONCách đây năm năm, một sự kiện kì lạ đã xảy đến với tôi. Cái biến cố này làm thay đổi cả cuộc đời tôi, cho nên tôi quyết định viết lại nó. mong rằng nó sẽ là bài học bổ ích cho những người lâm vào tình cảnh giống tôi.

  • MIKHAIN SÔLÔKHỐP                Truyện ngắn Mùa xuân thanh bình đầu tiên đã về lại trên sông Đông sau những năm tháng chiến tranh. Vào cuối tháng Ba, những cơn gió ấm áp cũng đã thổi đến, và chỉ sau hai ngày tuyết cũng đã bắt đầu tan trên đôi bờ sông Đông. Khắp mọi ngả đường việc đi lại cũng vô cùng khó khăn.

  • KAHLIL GIBRANNguồn: A Treasury of Kahlil Gibran (Một kho tàng của Kahlil Gibran), Anthony Rizcallah Ferrris dịch từ tiếng Arập, Martin L. Wolf biên tập, Nxb Citadel Press, New York, HK, 1951.

  • ROBERT ZACKS (ANH)Nhân ngày quốc tế phụ nữ, tôi và anh tôi bàn nhau mua quà tặng mẹ. Đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi thực hiện điều này.

  • GUY DE MAUPASSANTÔng Marrande, người nổi tiếng và lỗi lạc nhất trong các bác sĩ tâm thần, đã mời ba đồng nghiệp cùng bốn nhà bác học nghiên cứu khoa học tự nhiên đến thăm và chứng kiến, trong vòng một giờ đồng hồ, một trong những bệnh nhân tại nhà điều trị do ông lãnh đạo.

  • GUY DE MAUPASSANTGia đình Creightons rất tự hào về cậu con trai của họ, Frank. Khi Frank học đại học xa nhà, họ rất nhớ anh ấy. Nhưng rồi anh ấy gửi thư về, và rồi cuối tuần họ lại được gặp nhau.

  • JAMAICA KINCAIDNhà văn hậu hiện đại Anh J. Kincaid sinh năm 1949. Mười sáu tuổi, bà đến New York làm quản gia và giữ trẻ. Bà tự học là chính. Tuyển tập truyện ngắn đầu tiên của bà: “Giữa dòng sông” (1984) nhận được giải thưởng của viện hàn lâm Văn chương và Nghệ thuật Mỹ; còn các tiểu thuyết “Annie” (1985), “Lucky” (1990) được đánh giá cao.