Trực giác Grêricô bên triền sông Giuôc đanh ở Giooc đani là thành phố thần kỳ. Tác giả Quốc tế ca là Ơ-jen Pốt chi-ê người Pháp. Thuở hỗn mang là thời tối cổ. Câu chuyện Mỵ Châu và chàng Trọng Thuỷ, Vua An Dương vương còn đó chuyện nỏ thần… Chả là gì cái gặp Người trần mắt thịt, ai chả biết, cái tảng đá khát chồng tìm về vịnh Hạ Long đứng bên nhau để làm Hòn Trống mái. Chót vót đỉnh Tam thanh, nàng Tô Thị bồng con chờ chồng hoá đá. “Non bất bất cao, thuỷ bất thâm…” là Huế (1). Chú Cuội ngồi dưới gốc cây đa “gọi cha hời hời” từng nói dối ngàn năm. Nàng Êva chính là dẻ xương sườn của chàng Ađam đã rút ra, nặn thành dáng hình người yêu dấu. Ông Thích ca Mâu ni từng mang tên Tuyết Sơn, từng ăn hạt vừng bảy năm, từng ngồi tu dưới gốc Bồ đề… Cái gặp mới chỉ là cái thấy Cái tầng ngầm, cái sâu xa thế ấy Cái vì sao, là đá cũng khát tình? Tô Thị hoá đá rồi, nhưng đứa con tội tình chi cũng nghìn năm hoá đá? Êva tìm vồng ngực người yêu để nép mình mỗi lần lạnh giá. Hàng ngàn trang kinh Kim Cương, kinh Pháp Hoa, kinh Lăng Già… Đức Thích ca Mâu ni với hậu thế là gì, khi nườm nượp chúng sinh, hai ngàn năm trăm năm còn tìm về đất Phật? Trực giác mới chỉ là cái gặp Hệ trọng biết bao nhiêu là hàng vạn Mặt trời Hàng vạn bình minh Hạt hạt rạng ngời Trực giác?... mới chỉ là cái gặp! Đầu xuân, 2008 ------------------ [1] Nhận xét của nhà bác học Lê quý Đôn Hành ca Trời bừng ráng mây Cháy hồng như lửa Sông buổi triều cường, bụng mang dạ chửa Trăng non hé cửa Cuội lẻn thăm nhà Mây ôm chăn cưới, ru giấc Cuội Và... Mưa chạy à à Cá vật mình đẻ Kêu cha kêu mẹ, sóng dỡn nát bờ Đêm tân hôn gió, lá rụng bơ phờ Đầu thôn ếch ộp, động tình hát thơ KIM CHUÔNG (nguồn: TCSH số 231 - 05 - 2008) |
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT