Trực giác Grêricô bên triền sông Giuôc đanh ở Giooc đani là thành phố thần kỳ. Tác giả Quốc tế ca là Ơ-jen Pốt chi-ê người Pháp. Thuở hỗn mang là thời tối cổ. Câu chuyện Mỵ Châu và chàng Trọng Thuỷ, Vua An Dương vương còn đó chuyện nỏ thần… Chả là gì cái gặp Người trần mắt thịt, ai chả biết, cái tảng đá khát chồng tìm về vịnh Hạ Long đứng bên nhau để làm Hòn Trống mái. Chót vót đỉnh Tam thanh, nàng Tô Thị bồng con chờ chồng hoá đá. “Non bất bất cao, thuỷ bất thâm…” là Huế (1). Chú Cuội ngồi dưới gốc cây đa “gọi cha hời hời” từng nói dối ngàn năm. Nàng Êva chính là dẻ xương sườn của chàng Ađam đã rút ra, nặn thành dáng hình người yêu dấu. Ông Thích ca Mâu ni từng mang tên Tuyết Sơn, từng ăn hạt vừng bảy năm, từng ngồi tu dưới gốc Bồ đề… Cái gặp mới chỉ là cái thấy Cái tầng ngầm, cái sâu xa thế ấy Cái vì sao, là đá cũng khát tình? Tô Thị hoá đá rồi, nhưng đứa con tội tình chi cũng nghìn năm hoá đá? Êva tìm vồng ngực người yêu để nép mình mỗi lần lạnh giá. Hàng ngàn trang kinh Kim Cương, kinh Pháp Hoa, kinh Lăng Già… Đức Thích ca Mâu ni với hậu thế là gì, khi nườm nượp chúng sinh, hai ngàn năm trăm năm còn tìm về đất Phật? Trực giác mới chỉ là cái gặp Hệ trọng biết bao nhiêu là hàng vạn Mặt trời Hàng vạn bình minh Hạt hạt rạng ngời Trực giác?... mới chỉ là cái gặp! Đầu xuân, 2008 ------------------ [1] Nhận xét của nhà bác học Lê quý Đôn Hành ca Trời bừng ráng mây Cháy hồng như lửa Sông buổi triều cường, bụng mang dạ chửa Trăng non hé cửa Cuội lẻn thăm nhà Mây ôm chăn cưới, ru giấc Cuội Và... Mưa chạy à à Cá vật mình đẻ Kêu cha kêu mẹ, sóng dỡn nát bờ Đêm tân hôn gió, lá rụng bơ phờ Đầu thôn ếch ộp, động tình hát thơ KIM CHUÔNG (nguồn: TCSH số 231 - 05 - 2008) |
Tải mã QRCode
Ngàn Thương - Văn Công Hùng - Sơn Trần - Phùng Hiệu - Trường Thắng - Nguyễn Hữu Phú - Nguyễn Nguyên Phượng - Châu Thu Hà - Nguyễn Đạt
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan