LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Ảnh: internet
VÕ CÔNG LIÊM
Trăng thương bạc
Nhớ: bchỉ, tnsan, tvsao
Vườn thơm tình
đón lấy
hoa thơm hương
môi nhẹ dạ thắm hồng lên đọt nắng
sông chảy nghe thương về truông đầm đợi
ngọn lả lơi mưa. ứa cạn nhành khô
cánh buồm xuôi bãi về cho biển nhớ
em bên này ngong ngóng đợi rừng mai
chim tha phương đậu trên cành vịn xuống
bóng tà dương lúm khúm dưới chân ngà
màu nắng
vương thương
lóng lánh mắt sầu
người ngoái lại tình si như vỡ lở
một chân thân
trùng trùng
qua giữa ngọ
lệ buông chiều
nhuộm nắng
hong tóc em
người lầm lủi vẽ vời thêm dị dạng
thấm bờ môi mời gọi dáng em nằm
rừng thấp thỏi động cánh mỏi ngàn mây
trời dội nắng
đục mê
mưa tắm vội
Đêm lạnh về cánh hạc dãi dầu bay
Trăng Thương Bạc cuối ghềnh nghe tiếng hú.
Tựa cho một tình yêu
Em giận anh bởi anh không đưa em đi ăn nhà hàng
hôm nay
kỷ niệm sanh nhật
con bé mười sáu mười bảy
hôm nay
không còn là con chích chòe của anh thường gọi
không còn thời gian để anh nói yêu em
nhưng anh đã cho em
những phút giây hạnh phúc
những thói quen vẫn thường thấy
trên con người tầm thường của em
Em giận anh bởi anh là người đàn ông tẻ nhạt
không ru em ngủ trên đôi tay mà em tự cho
thần tượng của em
mặt trời mặt trăng của em
thời gian còn lại không đủ chăm một điếu thuốc
trên môi
trên đôi mắt sũng ướt
anh nhìn em vô vị lợi
dưới chuồng bồ câu ấm mái rơm khô
cơn giận dữ của em không làm anh nguôi ngoai
vẫn theo trình tự cũ
không chút phóng túng thêm
không chút mạo hiểm hơn
hôm nay
em ghen anh như muôn thú khác
để em được lãnh cảm mỗi khi yêu anh
bỏ ghét anh
không năn nỉ
Em giận anh bởi anh không đưa em đi xem hát
những ngày ở tuổi mười lăm
những ngày cuối tuần sau giờ làm việc
cụ thể nó như thế nào
em đếm số lượng từ anh sử dụng
gọi tên em
chào em buổi sáng
chúc em ngủ ngon
mỗi ngày em đếm hơn năm chục từ của anh cho em
mất tất cả
em hóa thân
người đàn bà chân thật của anh
cho một tuần rất ít gặp nhau
Em giận anh bởi anh quá phớt tỉnh
chỉ mấy mươi giây đồng hồ sau chuyện ái ân
anh thiếp như trẻ thơ
không mộng mơ
em đối thoại với căn phòng
một con người tẻ nhạt
một con người thói quen
và, thường ngồi một mình
không có em
Em giận anh bởi em không tìm ra giải pháp nào hơn
hôm nay
anh đã chăm điếu thuốc như mọi khi
hôm nay
em làm cho mình cái lồng
vứt các chìa khóa đi
để đóng vai người tình của anh.

(SDB17/06-15)
Tải mã QRCode
NGUYỄN NGỌC HẠNH
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
HUỲNH LÊ NHẬT TẤN
PHÙNG CUNG
VŨ THANH HOA
Ngô Liêm Khoan - Nguyên Hạnh - Trần Hương Giang - Hoàng Ngọc Giang - Dương Anh Đằng - Trịnh Minh Hiếu
Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Đông Nhật - Trần Thị Tường Vui - Đỗ Thượng Thế - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thanh Văn - Từ Nguyễn - Huỳnh Ngọc Phước
NGUYỄN HƯNG HẢI
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
PHẠM ÁNH
LTS: Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tăng Việt. Sinh ngày 20 tháng 2 năm 1922 tại làng Phúc Tằng, huyện Việt Yên (do đó mới có tên là Tăng Việt), Hà Bắc. Con một nhà nho không thành đạt, sống bằng nghề thầy thuốc. Hoàng Cầm (tên một vị thuốc rất đắng) là bút danh dùng từ năm 1939.
(Trích trong tập thơ sắp in: “Những vẻ đẹp khác”)
LTS: Nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ nổi tiếng "Màu tím hoa sim", tham gia cách mạng từ năm 1936 trong phong trào học sinh ở Thanh Hóa.
LTS: Trong 5 năm qua, trên những trang thơ, cùng với việc giới thiệu các tác giả có nhiều tìm tòi, có bút pháp riêng như Văn Cao, Thanh Thảo, Trần Vàng Sao, Phạm Tấn Hầu... Sông Hương đã chú ý đến những cây bút ở cơ sở - mà anh em trong tòa soạn gọi vui là "tác giả chân đất, như Phương Xích Lô, Nguyễn Thị Thái...
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh - Đỗ Hàn - Phan Văn Chương - Tháng Năm - Nguyễn Ngọc Hưng - Phạm Xuân Phụng - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong
Tên thật: Trương Nhật Tín, sinh năm 1991, quê quán thôn An Ngãi Tây, xã Hòa Sơn, Đà Nẵng. Hiện sống với gia đình tại thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Daklak; - bị khiếm thính nhẹ từ nhỏ. Từng có thời gian ở Hà Nội và sống nhiều lần ở Sài Gòn. Bắt đầu làm thơ, viết truyện, Văn Phẩm Ý (dạng tùy bút phác họa vô thực)… từ khoảng năm 2005, 2008.
ANH THƠ
PHAN HOÀNG
Nguyễn Hồng Hạnh - Phan Lệ Dung - Hoàng Long - Hoàng Vân Khánh - Nguyên Quân - Bùi Mỹ Hồng - Đỗ Tấn Đạt - Nguyễn Nghĩa - Từ Sâm
ĐÔNG TRIỀU