LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Ảnh: internet
VÕ CÔNG LIÊM
Trăng thương bạc
Nhớ: bchỉ, tnsan, tvsao
Vườn thơm tình
đón lấy
hoa thơm hương
môi nhẹ dạ thắm hồng lên đọt nắng
sông chảy nghe thương về truông đầm đợi
ngọn lả lơi mưa. ứa cạn nhành khô
cánh buồm xuôi bãi về cho biển nhớ
em bên này ngong ngóng đợi rừng mai
chim tha phương đậu trên cành vịn xuống
bóng tà dương lúm khúm dưới chân ngà
màu nắng
vương thương
lóng lánh mắt sầu
người ngoái lại tình si như vỡ lở
một chân thân
trùng trùng
qua giữa ngọ
lệ buông chiều
nhuộm nắng
hong tóc em
người lầm lủi vẽ vời thêm dị dạng
thấm bờ môi mời gọi dáng em nằm
rừng thấp thỏi động cánh mỏi ngàn mây
trời dội nắng
đục mê
mưa tắm vội
Đêm lạnh về cánh hạc dãi dầu bay
Trăng Thương Bạc cuối ghềnh nghe tiếng hú.
Tựa cho một tình yêu
Em giận anh bởi anh không đưa em đi ăn nhà hàng
hôm nay
kỷ niệm sanh nhật
con bé mười sáu mười bảy
hôm nay
không còn là con chích chòe của anh thường gọi
không còn thời gian để anh nói yêu em
nhưng anh đã cho em
những phút giây hạnh phúc
những thói quen vẫn thường thấy
trên con người tầm thường của em
Em giận anh bởi anh là người đàn ông tẻ nhạt
không ru em ngủ trên đôi tay mà em tự cho
thần tượng của em
mặt trời mặt trăng của em
thời gian còn lại không đủ chăm một điếu thuốc
trên môi
trên đôi mắt sũng ướt
anh nhìn em vô vị lợi
dưới chuồng bồ câu ấm mái rơm khô
cơn giận dữ của em không làm anh nguôi ngoai
vẫn theo trình tự cũ
không chút phóng túng thêm
không chút mạo hiểm hơn
hôm nay
em ghen anh như muôn thú khác
để em được lãnh cảm mỗi khi yêu anh
bỏ ghét anh
không năn nỉ
Em giận anh bởi anh không đưa em đi xem hát
những ngày ở tuổi mười lăm
những ngày cuối tuần sau giờ làm việc
cụ thể nó như thế nào
em đếm số lượng từ anh sử dụng
gọi tên em
chào em buổi sáng
chúc em ngủ ngon
mỗi ngày em đếm hơn năm chục từ của anh cho em
mất tất cả
em hóa thân
người đàn bà chân thật của anh
cho một tuần rất ít gặp nhau
Em giận anh bởi anh quá phớt tỉnh
chỉ mấy mươi giây đồng hồ sau chuyện ái ân
anh thiếp như trẻ thơ
không mộng mơ
em đối thoại với căn phòng
một con người tẻ nhạt
một con người thói quen
và, thường ngồi một mình
không có em
Em giận anh bởi em không tìm ra giải pháp nào hơn
hôm nay
anh đã chăm điếu thuốc như mọi khi
hôm nay
em làm cho mình cái lồng
vứt các chìa khóa đi
để đóng vai người tình của anh.

(SDB17/06-15)
Tải mã QRCode
Ngô Xuân Hội - Nguyễn Đức Mậu - Nguyễn Thụy Kha - Dương Thành Vũ
Văn Công Hùng - Kai Hoàng - Trần Phương Kỳ - Vũ Dy - Nguyễn Man Kim - Đức Sơn - Pháp Hoan - Nguyễn Đạt - Khaly Chàm
LÊ THÀNH NGHỊ
P.N.THƯỜNG ĐOAN
TRỊNH CÔNG LỘC
Lê Văn Ngăn - Thanh Thảo - Vĩnh Nguyên - Hồ Hồng Trâm - Đăng Vũ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Đức Quang
Trần Thị Tường Vy - Nguyễn Nghĩa - Nguyễn Hoàng Thọ
Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Giúp - Nguyễn Thiền Nghi - Vĩnh Nguyên - Trần Thị Tường Vy - Từ Hoài Tấn - Lê Ngã Lễ - Ngàn Thương
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHAN HOÀNG
HẢI BẰNG
NGUYỄN VĂN DINH
VĂN LỢI
Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong
LGT: Khác với những cây bút trẻ cùng thời, Hoàng Thúy đi thẳng vào mạch cảm xúc không qua bước khởi động. Thơ như trạng thái tâm hồn dồn nén, đến thời thì xuất hiện. Điều này hiếm thấy ở một tác giả trẻ. Thơ Hoàng Thúy biểu hiện của vẻ đẹp tự nhiên sâu kín, không phải trau chuốt. Trong trường hợp này thơ chính là hiện tượng linh ứng của con người trước thế giới thiên nhiên và xã hội.
Hoàng Vũ Thuật (gt)
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Nhớ Phùng Quán
NGUYỄN THANH MỪNG
Ngô Minh - Hải Kỳ - Phan Bá Linh - Thế Hùng - Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Văn Phương
HOÀNG VŨ THUẬT
Nguyễn Lãm Thắng - Khaly Chàm - Nguyễn Loan - Huỳnh Minh Tâm - Kai Hoàng