Nguyễn Văn Song - Phan Hoài Thương
Minh họa: Nhím
NGUYỄN VĂN SONG
Dáng cha
Con ngồi trút nhớ vào đêm
Sương rơi ướt một vạt thềm đầy trăng
Gió khua lá trở bâng khuâng
Ngỡ như nhè nhẹ bước chân cha về
Cha ngồi trên chõng đầu hè
Chén trà loang giọt trăng khuya dập dềnh
Điếu cày đụn khói bồng bềnh
Bóng cha ngả kín một thềm khói sương
Vẳng nghe giọng nói thân thương
Gọi con, rót chén trà hương đậm đà
Con ngồi lặng lẽ bên cha
Trầm tư cha kể đường xa nẻo gần
Tiếng người như gió thì thầm
Mà như thấu cả phong trần thế gian
Bỗng đâu gà gáy râm ran
Thềm trăng quạnh vắng bần thần hương cau
Chén trà in giọt trăng đau
Điếu cày như vẫn vương màu mây trôi
Nén hương con thắp lên trời
Khói loang vẽ một dáng ngồi mênh mông
PHAN HOÀI THƯƠNG
Ánh đèn của nội
Con về tựa vách nhớ cơn mưa
Ngày theo nội soi đồng thuở nhỏ
Con bù tọt râm ran, béo khỏe
Theo luống cày ngồi nuốt sợi mưa
Nội nhặt bỏ vào đời cơ cực
Thêm bữa cơm chống chế nhà quê
Con mắc cạn ánh đèn ơn huệ
Đêm lật đồng kiếm kế sinh nhai
Lặng nghe rõ khúc mưa nặng vai
Và tiếng ộp ọap đêm bắt cặp
Vệt sáng rọi nhọc nhằn chân thật
Soi vào đêm của nội vô cùng…
Ánh đèn leo loét cuộc hành trình
Con chưa khôn mà đèn lụn bấc
Nội bỏ tuổi thơ đi đâu mất
(TCSH354/08-2018)
Tải mã QRCode
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh
TÔ DIỆU LAN
TÔ DIỆU LIÊN
(8 tuổi, lớp 2)
Su Su - Dương Thuấn - Phạm Thị Liên Minh - Vũ Năng Thi
Quyên Gavoye - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh
ĐOAN TRANG
Nhà tôi ở xóm Loài. Tôi chẳng hiểu tại sao người ta lại đặt tên nó như vậy, có lẽ đơn giản là để gọi và phân biệt giữa các xóm khác trong thôn.
NGUYỄN THỊ THANH TÚY
Sáng nay tôi thức dậy sớm. Đẩy nhẹ cánh cửa, tôi nghe một làn gió mát dịu phả vào mặt, vào cổ, vào sâu đến tận cõi lòng.
BÌNH NHIÊN
Chuột cố nội nằm trên ghế dựa hướng về ti vi màn hình, tay cầm điều khiển bấm xem hết kênh này đến kênh khác.
Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Thanh Hải
Truyện ngắn
TRẦN BẢO ĐỊNH
Phạm Đình Ân - Trần Quang Mới
NGUYỄN ĐÀO MAI KHÁNH
Olephia
Cha không thể trở về với con được nữa
Con không thể chạm vào cha được nữa
...
LÊ THANH VÂN
Chi một người chết đi, ông ấy nắm trong tay những gì đã cho đi khi còn sống”. Tôi vẫn còn nhớ mãi tấm lòng nhân hậu của một cô bé nghèo.
Nguyễn Thị Thùy Linh - Nguyễn Thu Vy
Nguyễn Ngọc Phú - Hà Ngọc Hoàng - Lê Đình Tiến
HỒ DUY
Con Ky thấy lão Mọi tiến vào nhà. Rõ rồi. Đây là cơ hội hiếm hoi, khi bố Út cưng ở đâu chưa về. Ky ghét lão Mọi đến tận... răng. Lão hay trộm vặt từ trong nhà cho tới ngoài vườn. Không ai thấy, chỉ mình Ky phát hiện. Nhưng mỗi lần Ky vồ thì lão Mọi hét lên; và bố Út cưng xách gậy lao ra. Đơn giản, Ky ăn đòn.
Bình Lộc - Nguyên Hào
THANH NHƯ
1.
Bé Ty ré lên tầm nửa đêm. Bố chồm dậy và mẹ cũng thế.
Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Minh Khiêm
CÂY BÚT TUỔI HỒNG
Cuộc sống hôm nay, người ta đi tìm những giá trị thực dụng, thì chúng tôi lại đi tìm những mầm non văn chương, hòng kiếm ra những chiếc lá, nhành cây, nụ hoa tâm hồn bé bỏng giữa cuộc đời. Với mong muốn sẽ gầy dựng được một vườn hoa mát lành giữ lại cho cuộc sống một khoảng xanh râm mát. Để lỡ khi ai đó có những vấp váp trong đời mình, sẽ ghé lại ngồi nghỉ ngơi.