Nguyễn Văn Song - Phan Hoài Thương
Minh họa: Nhím
NGUYỄN VĂN SONG
Dáng cha
Con ngồi trút nhớ vào đêm
Sương rơi ướt một vạt thềm đầy trăng
Gió khua lá trở bâng khuâng
Ngỡ như nhè nhẹ bước chân cha về
Cha ngồi trên chõng đầu hè
Chén trà loang giọt trăng khuya dập dềnh
Điếu cày đụn khói bồng bềnh
Bóng cha ngả kín một thềm khói sương
Vẳng nghe giọng nói thân thương
Gọi con, rót chén trà hương đậm đà
Con ngồi lặng lẽ bên cha
Trầm tư cha kể đường xa nẻo gần
Tiếng người như gió thì thầm
Mà như thấu cả phong trần thế gian
Bỗng đâu gà gáy râm ran
Thềm trăng quạnh vắng bần thần hương cau
Chén trà in giọt trăng đau
Điếu cày như vẫn vương màu mây trôi
Nén hương con thắp lên trời
Khói loang vẽ một dáng ngồi mênh mông
PHAN HOÀI THƯƠNG
Ánh đèn của nội
Con về tựa vách nhớ cơn mưa
Ngày theo nội soi đồng thuở nhỏ
Con bù tọt râm ran, béo khỏe
Theo luống cày ngồi nuốt sợi mưa
Nội nhặt bỏ vào đời cơ cực
Thêm bữa cơm chống chế nhà quê
Con mắc cạn ánh đèn ơn huệ
Đêm lật đồng kiếm kế sinh nhai
Lặng nghe rõ khúc mưa nặng vai
Và tiếng ộp ọap đêm bắt cặp
Vệt sáng rọi nhọc nhằn chân thật
Soi vào đêm của nội vô cùng…
Ánh đèn leo loét cuộc hành trình
Con chưa khôn mà đèn lụn bấc
Nội bỏ tuổi thơ đi đâu mất
(TCSH354/08-2018)
Tải mã QRCode
MA VĂN KHÁNGỨ ừ, không đi học đâu!Ứ ừ, không đi học đâu!
DƯƠNG THỊ HIỀNMong mãi rồi cũng được về quê cũ. Nắng tháng 7 chói chang phả vào mặt ran rát. Hôm nay tôi lại đi giữa đường quê, gom nhặt những ký ức lấm lem thời thơ dại. Con đường này là nơi tôi đến trường, nơi những trưa hè tôi đầu trần chân đất chạy bắt chuồn chuồn cùng tụi bạn. Đường quê cát bụi lọt giữa hai hàng trinh nữ - loài hoa trắng hồng phơn phớt mà ngày xưa tôi thường ngắt cài lên đầu chơi trò cô dâu chú rể. Cô dâu là tôi - một con bé tóc khét lẹt mùi nắng, quần xắn tới đầu gối, hai tay còn ôm gùi lúa vừa đi mót về...
MAI PHƯƠNG - NGUYỄN QUỲNH THI - LY LY
HỒNG NHUTruyện ngắn Từ trong nguồn sâu, Suối Nhỏ cần cù len lỏi qua những gốc cây, những hòn đá.
PHAN TUẤN ANHTruyện ngắnCô bé vừa chuyển đến ở nơi vắng vẻ này. Thế là cô bé trở thành hàng xóm của hắn. Hắn biết ngay điều ấy, mặc dù, hắn là người ít để ý những gì nằm ngoài ngôi nhà của mình. Hoàn cảnh không cho phép hắn được biết nhiều.
LÂM THỊ MỸ DẠTruyện ngắn Chúng tôi có khoảng vài trăm triệu sinh mệnh sống trong một ngôi nhà xanh đã chục năm. Thỉnh thoảng ông chủ chúng tôi lại mở cửa nhìn chúng tôi âu yếm, vẻ mặt đượm buồn.
...Em thơ đọc sáchHoa sứ rụng đầyVừa thơm vừa rụngSao lìa được cây?...
Về quê thăm lại cánh đồngBờ ngang, kẹ dọc mênh mông là đường
Hoa phượng dập tắt lửa rồiLặng im chẳng thấy một lời ve kêu
Ở Trại sáng tác VHNT Thiếu nhi 2001 do Nhà Thiếu nhi Huế phối hợp với Hội Liên hiệp VHNT tổ chức cuối tháng bảy đầu tháng tám vừa qua, nhóm văn học có 24 em đã sáng tác được 16 bài thơ, 34 bài văn xuôi.