Trang thơ Bạch Mã

10:18 10/07/2009
Trong không gian chừng như vô nhiễm của rừng thẳm xanh ôn đới Bạch Mã, những dòng thơ như tan chảy trong mưa, lẩn khuất trong sương mù, những giai điệu bay lên, va động cùng gió mây trên Vọng Hải Đài... Đó là một phần của Trại sáng tác “Ấn tượng Bạch Mã” do Vườn Quốc Gia Bạch Mã phối hợp với Hội LHVHNT TT Huế tổ chức vào dịp 30.4-1.5 vừa qua. Sông CHUAHương xin giới thiệu một số tác phẩm mới còn vương vấn làn mây và sương khói núi rừng trên bản thảo do các tác giả vừa gửi đến.

Núi rừng Bạch Mã

NGUYỄN THIỀN NGHI

Kí ức Bạch Mã

Khi người gọi chim trở về sau buổi diễn không thành
Sương mưa ủ dập bước chân ngồi lại trên vườn
Ngôi nhà có nét tròn tựa thành ly cà phê
Đậm đặc giọt nhìn qua ô cửa kính
Nhỏ hoang vu lõm con đường núi

Vượt lên nỗi buồn lá mục
Tiếng chim lạc đánh vỗng lời huyền sử
Bầy bướm đêm giã từ bức tường trú ngụ
Đập cánh tản mạn vào không gian đầy ánh sáng
Bỏ lại cái rét mặn nồng đỉnh nhớ

Chiếc điện thoại vút tung bờm sóng
Cuộc trò chuyện nối hơi ấm đồng bằng
Chở nụ cười về thắp màu xanh tuổi lá
Đắp dấu thần tiên đậm hương sắc Đỗ Quyên

Con nắng nhú lọc trong từng góc nhìn
Lột trần hoang sơ ngọn lửa đời mới nhóm
Xua bầy ngựa mây cuồng vó lên trời
Thả tôi lặng yên trên Vọng Hải Đài ẩm đục
Nhìn quanh không thấy đất thấy sông
Chỉ thấy chút bụi trần trầm xuống


NGUYÊN QUÂN
  
Giọng người gác núi

                                               
Tặng Trương Cảm
           
Sớm mai về  trên Vọng Hải đài
Bước chân chìm giữa vòm mây trắng
Triền dốc xa mùa hoa dần trổ
Dìu dịu hương trong gió đại ngàn

Sớm mai  tựa lưng bên vách đá
Nghe  người uốn lưỡi học tiếng chim
Từng âm thanh hoang vu  xa lạ
Mới hiểu cô đơn kẻ gác rừng

Sớm mai sương khoả thân khe lạnh
Thả vai trần con nước mơn man
               Rừng  nguyên sinh âm thầm mọc nhánh
Níu ta vào ảo giác liêu trai

Cất tiếng hát giữa tinh mơ núi cả
Con vượn vô tình thả giọng hoà âm
Người gác núi môi rung  chiếc lá
Gọi ta về như gọi cánh chim quen.


LÊ TẤN QUỲNH

Chiều trên đỉnh Bạch Mã

Những con kiến bò ngang cơn nhưng nhức của cái vẩy tay buổi chiều
Đang lơ lửng trong cái chao mình lảng vắng
Sự cong cớn làm hồi môn tĩnh lặng
Âm ỉ đùn lên nỗi hớ hênh…

Cơn mưa mềm giọt bướm
Lượn lờ trên mỏm đá non
Những bước chân ngả lên phía trước
Sỏi đá lăn nhau tan cuộc vỡ tròn

Nơi đỉnh sương mây không còn nữa
Mấp mô mưa lắng tiếng người đi
Những chiếc lá chở mùa chim về tổ
Buổi chiều qua mưa trắng mưa vu quy…


TRẦN TỊNH YÊN


Tiếng mùa Bạch Mã

Ở đây
trời thấp mây gần
Tiếng chim gọi núi
động vầng trăng non
Đá trôi
Khe lặng
Nước mòn
Đỗ Quyên chảy đỏ hoàng hôn
thác chiều
Chuông chùa rớt tiếng liêu xiêu
Màu chuông lẫn với
cô liêu màu trời
Thu mang lá mỏng đi rồi
Heo may đã cũ
còn rơi lá vàng


TƯỜNG THI

Vệt mưa

những vết chân ẩm mốc
những góc khuất bám đầy thân vắt
quanh co hụt hẫng núi đèo

rạn nứt chuỗi ngày
qua từng ngôi nhà suy sụp rêu xanh
uể oải thời gian bám bụi
những cơn mưa hun hút nước
chảy dọc trên bờ môi khô đầu hạ
lưng chừng đồi núi
quắt quay

có tiếng chim vút lên
nổi trôi theo ngọn thác ghềnh
bình minh trườn qua giọt nắng
con sói tỉnh thức
tiếng gào vỡ vụn chẳng thấy bóng mình
giữa lũ vắt bám đầy lưng núi
hồi sinh...

(244/06-09)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • ĐẶNG NHƯ PHỒNTôi đánh rơi khuôn mặt mìnhtrong chén rượuĐể khi mình tỉnhnhớ mình say

  • NGUYỄN LOAN...Không thể vớt bóng trăng chìm đáy giếngcũng không thể xâu nỗi buồn thành chuỗi ngọc làm tin...

  • TRIỆU NGUYÊN PHONGĐi gần hết một đời mới nhớQuê nhàMái lá phên treCỏ cây vô tình như dòng khe nhỏChảy dài đến hết cơn mê

  • DZẠ LỮ KIỀUĐi qua...trăm suối ngàn khevẫn chưa tìm được đường về cội duyên

  • NGUYỄN VĂN QUANGNgười cúng vong linh cúi đầu khấn lạyNgười đốt vàng mã cho quỷ nhảy múaTiếng cười tiếng khóc tranh giành ngọn lửaLòng tro như máu chuyển mặt đen bầm

  • TRẦN TỊNH YÊNĐi qua dòng sông phù sa bật khóc. Dưới chânnấm độc gỗ đá chiêm bao.Bước xuống nhân gian làm người trần thếNhặt nghìn giọt lệ thả qua kiếp người

  • LÊ VĨNH THÁI...tìm ảo ảnh hào quang của chiếc đèn dầuchân lý ẩm mốc trăng mờ tỏ cũng là trăng...

  • LGT: Những dòng thơ này có một điều khác những dòng thơ khác là chúng được viết giữa những bản tin thời sự, giữa những cảnh quay hay những phút bất chợt im lặng ở phần hậu kỳ truyền hình... Những dòng thơ lắng nghe mình dặn mình, nghe tim mình rung lên giữa những ngày chưa đến, chưa qua và những ngày đã cũ, một cái gì đó rất xa ở thế giới này... Tất cả, đó là một cái gì đó rất thật như cuộc đời này, như thơ của những người làm báo.

  • một ngón ma thuậtmột ngón im lặngmột ngón kiếp trướcmột ngón đốm lửamột ngón tàn tro

  • Người con gái đã quay lưng và bước điNơi ấy tôi ngồi trong bóng chiềuGẩy tình tang lên cây đàn cũ

  • Có thể anh quay đivà khóctrong ngày em trở về…

  • Tháng 5một đêm hè nóng bỏngmặt đất gập ghềnh mặt trăng như con thuyền treo ngượctôi nhận một cái hônrồi ngỗ nghịch cười vang 

  • Viết cho Khang

  • Bên thềm mưa khoan nhặtNhững hạt mưa trong vắtMà khơi lắm nỗi niềm!

  • Cung đàn xưalắng vào tim thầm lặngbên em bao lần giữa Huế rồi xacâu Lý mười thương nghe sao mà thương quá!đưa ai về Vỹ Dạ, Kim Long…

  • Mỗi mùa hè con trở về thăm mẹMẹ tuổi cao như trái chín trên cây

  • Đường vô “bỉ ngạn” xanh rìCái đêm hôm ấy đêm gì, em ơi!Vầng trăng Đại nội bên trờiNghiêng soi mờ tỏ mặt người đế vương…

  • 17 tháng 6 ngày của ChaCon viết bài thơĐề lên bia mộĐất đã khô mà tim conVẫn ướt!Tháng năm dài Cha ở nơi mô?!

  • Ta dìu em đi về giữa yêu thương.Thoang thoảng trong gió hương hoa đồng cỏ nội.

  • Hàng chục năm xa quêNay lại vềăn bát cơm quêcủa mẹ