Trang thơ Bạch Mã

10:18 10/07/2009
Trong không gian chừng như vô nhiễm của rừng thẳm xanh ôn đới Bạch Mã, những dòng thơ như tan chảy trong mưa, lẩn khuất trong sương mù, những giai điệu bay lên, va động cùng gió mây trên Vọng Hải Đài... Đó là một phần của Trại sáng tác “Ấn tượng Bạch Mã” do Vườn Quốc Gia Bạch Mã phối hợp với Hội LHVHNT TT Huế tổ chức vào dịp 30.4-1.5 vừa qua. Sông CHUAHương xin giới thiệu một số tác phẩm mới còn vương vấn làn mây và sương khói núi rừng trên bản thảo do các tác giả vừa gửi đến.

Núi rừng Bạch Mã

NGUYỄN THIỀN NGHI

Kí ức Bạch Mã

Khi người gọi chim trở về sau buổi diễn không thành
Sương mưa ủ dập bước chân ngồi lại trên vườn
Ngôi nhà có nét tròn tựa thành ly cà phê
Đậm đặc giọt nhìn qua ô cửa kính
Nhỏ hoang vu lõm con đường núi

Vượt lên nỗi buồn lá mục
Tiếng chim lạc đánh vỗng lời huyền sử
Bầy bướm đêm giã từ bức tường trú ngụ
Đập cánh tản mạn vào không gian đầy ánh sáng
Bỏ lại cái rét mặn nồng đỉnh nhớ

Chiếc điện thoại vút tung bờm sóng
Cuộc trò chuyện nối hơi ấm đồng bằng
Chở nụ cười về thắp màu xanh tuổi lá
Đắp dấu thần tiên đậm hương sắc Đỗ Quyên

Con nắng nhú lọc trong từng góc nhìn
Lột trần hoang sơ ngọn lửa đời mới nhóm
Xua bầy ngựa mây cuồng vó lên trời
Thả tôi lặng yên trên Vọng Hải Đài ẩm đục
Nhìn quanh không thấy đất thấy sông
Chỉ thấy chút bụi trần trầm xuống


NGUYÊN QUÂN
  
Giọng người gác núi

                                               
Tặng Trương Cảm
           
Sớm mai về  trên Vọng Hải đài
Bước chân chìm giữa vòm mây trắng
Triền dốc xa mùa hoa dần trổ
Dìu dịu hương trong gió đại ngàn

Sớm mai  tựa lưng bên vách đá
Nghe  người uốn lưỡi học tiếng chim
Từng âm thanh hoang vu  xa lạ
Mới hiểu cô đơn kẻ gác rừng

Sớm mai sương khoả thân khe lạnh
Thả vai trần con nước mơn man
               Rừng  nguyên sinh âm thầm mọc nhánh
Níu ta vào ảo giác liêu trai

Cất tiếng hát giữa tinh mơ núi cả
Con vượn vô tình thả giọng hoà âm
Người gác núi môi rung  chiếc lá
Gọi ta về như gọi cánh chim quen.


LÊ TẤN QUỲNH

Chiều trên đỉnh Bạch Mã

Những con kiến bò ngang cơn nhưng nhức của cái vẩy tay buổi chiều
Đang lơ lửng trong cái chao mình lảng vắng
Sự cong cớn làm hồi môn tĩnh lặng
Âm ỉ đùn lên nỗi hớ hênh…

Cơn mưa mềm giọt bướm
Lượn lờ trên mỏm đá non
Những bước chân ngả lên phía trước
Sỏi đá lăn nhau tan cuộc vỡ tròn

Nơi đỉnh sương mây không còn nữa
Mấp mô mưa lắng tiếng người đi
Những chiếc lá chở mùa chim về tổ
Buổi chiều qua mưa trắng mưa vu quy…


TRẦN TỊNH YÊN


Tiếng mùa Bạch Mã

Ở đây
trời thấp mây gần
Tiếng chim gọi núi
động vầng trăng non
Đá trôi
Khe lặng
Nước mòn
Đỗ Quyên chảy đỏ hoàng hôn
thác chiều
Chuông chùa rớt tiếng liêu xiêu
Màu chuông lẫn với
cô liêu màu trời
Thu mang lá mỏng đi rồi
Heo may đã cũ
còn rơi lá vàng


TƯỜNG THI

Vệt mưa

những vết chân ẩm mốc
những góc khuất bám đầy thân vắt
quanh co hụt hẫng núi đèo

rạn nứt chuỗi ngày
qua từng ngôi nhà suy sụp rêu xanh
uể oải thời gian bám bụi
những cơn mưa hun hút nước
chảy dọc trên bờ môi khô đầu hạ
lưng chừng đồi núi
quắt quay

có tiếng chim vút lên
nổi trôi theo ngọn thác ghềnh
bình minh trườn qua giọt nắng
con sói tỉnh thức
tiếng gào vỡ vụn chẳng thấy bóng mình
giữa lũ vắt bám đầy lưng núi
hồi sinh...

(244/06-09)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • vốc chút tàn tro trong lò gạch lạnhngọn lửa xa xăm bỏng rát giữa lòng tayngày bất chợt trổ ngọn gió âm uký âm điệu kèn Saranai trên tàn câygià hơn ngàn tuổi...

  • ...sông vẫn xanh màu xanh thuở ấykhác là bây giờ bên sông nhà chọc trời soi bóngô tô đan kín đại lộ lấp loáng nắng trưahình như gió xưa đang háthoa bằng lăng tím lối qua cầu...

  • LƯU LYTên thật: Trần Thị Vân Dung, sinh ngày 28.8.1978 tại Thanh Chương, Nghệ An.Thơ Lưu Ly là sự giãi bày nỗi niềm của một tâm hồn đa cảm mà đơn phương... Sự chân thành mộc mạc của tác giả sẽ mang lại cho người đọc chút “hương đồng gió nội” thật hiếm hoi trong dòng thơ hiện đại.

  • ...Có nơi nào như đất nước tôitiếng trống tràng thành cũng lung lay bóng nguyệtthiếu phụ tiễn chồng ra trậnđêm trở về nằm gối nửa vầng trăng...

  • Trà Mi vốn là bí danh có từ thời hoạt động nội thành của Nguyễn Xuân Hoa được anh “nối mạng” vào “thương hiệu” thơ khi cái đẹp bừng nở trong tuệ giác.Dù không lấy thơ làm cứu cánh nhưng nó vẫn là một hằng số tâm linh đối với bất cứ ai trong mỗi một chúng ta. Sự tung hứng giữa cảm xúc và trí tuệ, sự cộng hưởng giữa truyền thống và hiện đại, sự bức xạ giữa ý tưởng và ngôn ngữ được coi như một nguyên tắc đồng đẳng trong thi pháp thơ Nguyễn Xuân Hoa.Nguyễn Xuân Hoa sinh năm 1947 tại Quảng Điền, TTHuế. Hiện là tỉnh uỷ viên, giám đốc Sở Văn hoá Thông tin TTHuế.Sông Hương trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ mới của anh.

  • ...Em đã lấy những gìmà Chúa không cần nữaNgười đã ban tặng emMột tình yêu đau khổ...

  • Cách đây 700 năm, vào năm 1306, vua Trần Nhân Tông gả công chúa Huyền Trân cho vua Champa, bờ cõi Đại Việt được mở rộng. Hai châu Ô, Lý được vua Chế Mân cắt để làm sính lễ dâng vua Đại Việt. Sau đó, hai châu này được đổi thành châu Thuận và châu Hóa. Thuận Hóa được hình thành từ cơ sở đó.Những bài thơ chữ Hán viết về vùng đất này sớm nhất có thể kể đến như Hóa Châu tác (Làm ở Hóa Châu) vào khoảng năm 1354 của Trương Hán Siêu (?-1354); Hóa Thành thần chung (Chuông sớm ở Hóa Thành) của Nguyễn Phi Khanh (1355-1428); Tư Dung hải môn lữ thứ (Nghỉ chân ở cửa biển Tư Dung) của Lê Tư Thành (vua Lê Thánh Tông 1442 - 1497)... Nhân kỷ niệm 700 năm Thuận Hóa - Phú Xuân - Thừa Thiên Huế (1306 - 2006) TCSH trân trọng giới thiệu cùng độc giả ba bài thơ này.HẢI TRUNG giới thiệu

  • Đá Hạ Long đa tình hóm hỉnhNên mái cong đuôi trống xoè lôngTrời và nước hồng hoang kết dínhSóng nôn nao như tiếng vợ gọi chồng...

  • ...đêm bình yên linh hồn nương náusao ta một mình thao thứcsao ta một mình lay gọilối nào tới ban mai?...

  • ...khoảng vườn xanh xưatrồng toàn cây cẩm túnở một bông thôi cũng đủ nhớ thương người...

  • ...từng hàng cỏ mọc bon chencôn trùng nương náu cũng quen lâu rồi...

  • LTS: Nguyễn Xuân Hoàng viết nhiều, viết đủ các thể loại nhưng tác phẩm đã công bố phần lớn là truyện ngắn, bút ký, tản văn, tiểu luận v.v... còn thơ thì ít khi xuất hiện. Song, có lẽ thơ mới là “ngọc châu” trong văn nghiệp của anh. Những bài thơ gần đây được Hoàng viết ra như một sự dự phóng điềm gở của định mệnh.Khắc khoải yêu thương, khắc khoải đợi chờ là tâm trạng của Hoàng được “mã hoá” trong chùm thơ mà Sông Hương vừa tìm thấy trong di cảo của anh.

  • ...Xin hãy để ta mơ về Hợp NhấtLòng bản thể thẳm sâu hòa điệu giữa lòng ta...

  • LÊ HUỲNH LÂMSinh năm 1967, tại Phú Vang - Thừa Thiên Huế; Kỹ sư tin học (ĐH Bách Khoa Hà Nội). Tác phẩm đã in: Sông hoa (tùy bút)....ấy là một khuôn mặt trầm tư? U uất? Khuôn mặt với đầy đủ đặc tính của một “triết gia bi đát”. Bây giờ, những ngôn từ mà anh dày công nhào nặn đã ý thức hơn về vị thế của mình trong đoản - khúc - người, và chúng không còn cưỡng bức xác thân anh đi ngược chiều nhân loại nữa. Những ngôn từ  (bị dòng đời ám ảnh) đã tự sắp đặt thơ. Bây giờ, thơ trở thành tính từ của thân phận mỗi khi cõi lòng anh lên tiếng...Sông Hương xin chuyển tới bạn đọc ba “cột thơ” rút từ ngôi nhà của anh.

  • ...Không còn ở trong vòm cửa hẹpCả khoảng không bừng sáng quanh ta...

  • ...Tiếng aiTrong gióHú dài…

  • LGT: Như một chuyến hành hương về nguồn cội, với nghĩa cử cao đẹp, Công ty Văn hoá Trí tuệ Việt đã cho ra đời tập sách HUYỀN THOẠI TRƯỜNG SƠN, gồm nhiều thể loại như bút ký, hồi ký, thơ, nhạc,... Đặc biệt hơn hết là danh sách đầy đủ, chính xác của 10.263 anh hùng liệt sĩ yên nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn.
    Sông Hương xin trân trọng giới thiệu tới bạn đọc những dòng thơ được thắp lên từ HUYỀN THOẠI TRƯỜNG SƠN - như một nén nhang gọi hồn những người đã ngã xuống!

  • LGT: Trong cuộc đi tìm mình khắc khoải ở trời , Nguyên Quân mang theo những u uẩn của quá nửa phần đời để mỗi buồn ngồi gặm nhấm. Chắc hẳn cũng nhờ vậy, anh đã làm được một điều không dễ - ấy là gọi tên đúng nỗi buồn giữa mênh mang thi phú...Sông Hương xin giới thiệu chùm thơ của Nguyên Quân mà hai trong số đấy sẽ được tuyển vào 700 năm thơ Huế.

  • Hơn một năm trước, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ giương cao Lá cờ trắng. Nhưng dường như đấy chỉ là hình thức “trá hàng” của một nàng thơ giữa độ hồi xuân.Không hiểu tự bao giờ, loài cúc dại đã cắm rễ vào cõi hồn đa mang của chị hút đến cả nỗi đau dung dưỡng xác thân trong kiếp luân hồi đầy khổ nạn. Tập thơ mới nhất của chị, là sự bung nở của vô vàn cúc dại, để trí nhớ đất này thêm những phút thăng hoa...

  • HẠ NGUYÊN* Sinh năm 1966 tại Hương Cần - Hương Trà -  TT. Huế* Hội viên Hội Nhà báo Việt , Ủy viên BCH Hội Nhà báo Thừa Thiên Huế khóa IV (2007 - 2012).* Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế* Có nhiều tác phẩm in chung trong các tuyển tập: “20 truyện ngắn và ký 1975 - 1995”, “25 truyện ngắn và ký 1975 - 2000”, “Thời gian và nỗi nhớ”, “Trịnh Công Sơn - cát bụi lộng lẫy”, “Thừa Thiên Huế trong cơn đại hồng thủy (2000)” v.v.