| Thơ Vân Phi đọc lên thấy những hình ảnh lung linh trong tâm trí, miên man nắng gió, phấp phỏm sóng xa bờ. Những chiếc lá tra trong tháng ba đỏ lửa một góc trời biển đảo; mảnh trăng trôi dạt về ngõ nhà người vẫn thao thức nhớ màu áo lính; ngôi nhà mộc vườn đầy mảnh gốm xưa, “hoa trang trổ giấc bao mùa”, v.v. Vân Phi viết những câu thơ nhẹ nhàng ngỡ như chỉ phủi lớp bụi thời gian trên bức tranh vẫn treo trong ký ức xưa nay. Đôi lúc tác giả cũng ngẫm ngợi nhấm nháp nỗi niềm của mình của đời, vói về người thân đã ngược chiều xa xôi, suy tư về “cặn tàn năm tháng”; cũng là khi tác giả vô tình trang hoàng không gian chữ nghĩa để ánh sáng rọi vào hiên thơ. |
Những ngày gió thả neo
Những cội mây già rủ nhau về đâu
đình làng ngõ xóm
hay phía gió khơi biển bạc mái đầu
những con thuyền đi tìm bóng mình
hình hài nào Âu Cơ
mẹ đưa con về biển
Ban mai
trên áo xanh người lính giữa muôn trùng
hải trình nào dọc miền đất nước
đã đau tháng ba lửa đỏ một khung trời
những chiếc lá tra thành chứng tích
người gửi hồn vào biển trùng khơi
Những ngày gió thả neo
chiều cứ vàng lên tóc
lần trang thư nghe biển bùi ngùi
gió đi qua bãi bờ lòng ai bến cảng
biển muôn đời bao dung
cưu mang những phận người bé mọn
em bao dung anh
xa cách kia con sóng vỗ về
Đêm đêm, ngọn đèn chong thức
đếm gì hải lý khơi xa
trăng của biển có ghé thăm nhà mình ngõ nhỏ
sưởi lòng em lúc anh xa nhà
Một sớm mai, ai đợi phía Chân Mây
ai đợi phía Cù Lao người trở về từ lòng biển
có một bông hoa nở trên cánh sóng
thắp lòng ai ấm những môi cười.
Trong ngôi nhà ký ức
Ba chỉ muốn ở lại với nhà xưa
với mảnh vườn đầy mảnh sành từ lò gốm cổ
có gốc me già, tuổi hơn tuổi ba
những chùm hoa vàng
những lá me xanh
những mùa thu tóc mẹ mùi bồ kết
Ba không muốn đi đâu
chỉ lụi hụi với vườn rau, luống cải
con gà, con chó quẩn quanh
gốc điệp bông vàng trước ngõ
hoa trang trổ giấc bao mùa
Ba muốn ở lại nhà xưa
đã quen rồi hơi ấm
của đất sành quánh quện phù sa
của vách tường táp lô hằn lên ngấn nước
của căn bếp quen bằng đôi viên gạch
của ngọn đèn xưa soi bóng mẹ chải đầu
của ấu thơ, ngày cũ còn nhau
lúc chúng con chưa kịp lớn…
Lũ chúng con về rồi đi
giấc mơ thị thành chưa hằn vết sẹo
ba vẫn chờ vẫn đón
bao nhiêu năm một nụ cười hiền
Trong căn nhà ký ức
mùa đông bén ngọn
làm sao giữ nắng cuối ngày…
Đêm
(Viết cho anh PVD)
Mưa chi mưa mãi
Gió trở
Đêm quạnh
Đắp lũy thành sầu
Khói thuốc đêm sâu
Mắt nhòa hư ảnh
Anh & đêm
Trói nhau tròng mắt
Giá như mưa
Vỡ
Những âm thầm
Giá như mưa
Xối nát ngày đông
Rũ quên lối hẹn
Đá sỏi lòng mình bãi hoang chẳng tường điểm đến
Chỉ dòng sông - đêm - ôm trọn hình hài
Những ngợi nghĩ là phù du
Khói trắng thiên thai
Đời như chiếc gạt tàn mẻ sành đựng cặn tàn năm tháng
Đôi khi lòng cằn cứa
Bục chỉ vết thương non
Anh & đêm
Chỉ còn những giọt phù du đắng lên bờ môi khô nẻ
Khoác chiếc áo cũ càng thấy lạnh một vòng ôm
Loài ấu trùng nào của lãng quên
Sao không mục ruỗng nỗi đau cứ để xác ngày phơi lên hoài niệm
Anh & đêm
Con đường gió vụn
Chẳng đi hết bóng mình
Cớ sao
Mòn lối hoang liêu?
(TCSH430/12-2024)
Tải mã QRCode
NGUYỄN NGỌC HẠNH
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
HUỲNH LÊ NHẬT TẤN
PHÙNG CUNG
VŨ THANH HOA
Ngô Liêm Khoan - Nguyên Hạnh - Trần Hương Giang - Hoàng Ngọc Giang - Dương Anh Đằng - Trịnh Minh Hiếu
Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Đông Nhật - Trần Thị Tường Vui - Đỗ Thượng Thế - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thanh Văn - Từ Nguyễn - Huỳnh Ngọc Phước
NGUYỄN HƯNG HẢI
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
PHẠM ÁNH
LTS: Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tăng Việt. Sinh ngày 20 tháng 2 năm 1922 tại làng Phúc Tằng, huyện Việt Yên (do đó mới có tên là Tăng Việt), Hà Bắc. Con một nhà nho không thành đạt, sống bằng nghề thầy thuốc. Hoàng Cầm (tên một vị thuốc rất đắng) là bút danh dùng từ năm 1939.
(Trích trong tập thơ sắp in: “Những vẻ đẹp khác”)
LTS: Nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ nổi tiếng "Màu tím hoa sim", tham gia cách mạng từ năm 1936 trong phong trào học sinh ở Thanh Hóa.
LTS: Trong 5 năm qua, trên những trang thơ, cùng với việc giới thiệu các tác giả có nhiều tìm tòi, có bút pháp riêng như Văn Cao, Thanh Thảo, Trần Vàng Sao, Phạm Tấn Hầu... Sông Hương đã chú ý đến những cây bút ở cơ sở - mà anh em trong tòa soạn gọi vui là "tác giả chân đất, như Phương Xích Lô, Nguyễn Thị Thái...
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh - Đỗ Hàn - Phan Văn Chương - Tháng Năm - Nguyễn Ngọc Hưng - Phạm Xuân Phụng - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong
Tên thật: Trương Nhật Tín, sinh năm 1991, quê quán thôn An Ngãi Tây, xã Hòa Sơn, Đà Nẵng. Hiện sống với gia đình tại thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Daklak; - bị khiếm thính nhẹ từ nhỏ. Từng có thời gian ở Hà Nội và sống nhiều lần ở Sài Gòn. Bắt đầu làm thơ, viết truyện, Văn Phẩm Ý (dạng tùy bút phác họa vô thực)… từ khoảng năm 2005, 2008.
ANH THƠ
PHAN HOÀNG
Nguyễn Hồng Hạnh - Phan Lệ Dung - Hoàng Long - Hoàng Vân Khánh - Nguyên Quân - Bùi Mỹ Hồng - Đỗ Tấn Đạt - Nguyễn Nghĩa - Từ Sâm
ĐÔNG TRIỀU