| Thơ Vân Phi đọc lên thấy những hình ảnh lung linh trong tâm trí, miên man nắng gió, phấp phỏm sóng xa bờ. Những chiếc lá tra trong tháng ba đỏ lửa một góc trời biển đảo; mảnh trăng trôi dạt về ngõ nhà người vẫn thao thức nhớ màu áo lính; ngôi nhà mộc vườn đầy mảnh gốm xưa, “hoa trang trổ giấc bao mùa”, v.v. Vân Phi viết những câu thơ nhẹ nhàng ngỡ như chỉ phủi lớp bụi thời gian trên bức tranh vẫn treo trong ký ức xưa nay. Đôi lúc tác giả cũng ngẫm ngợi nhấm nháp nỗi niềm của mình của đời, vói về người thân đã ngược chiều xa xôi, suy tư về “cặn tàn năm tháng”; cũng là khi tác giả vô tình trang hoàng không gian chữ nghĩa để ánh sáng rọi vào hiên thơ. |
Những ngày gió thả neo
Những cội mây già rủ nhau về đâu
đình làng ngõ xóm
hay phía gió khơi biển bạc mái đầu
những con thuyền đi tìm bóng mình
hình hài nào Âu Cơ
mẹ đưa con về biển
Ban mai
trên áo xanh người lính giữa muôn trùng
hải trình nào dọc miền đất nước
đã đau tháng ba lửa đỏ một khung trời
những chiếc lá tra thành chứng tích
người gửi hồn vào biển trùng khơi
Những ngày gió thả neo
chiều cứ vàng lên tóc
lần trang thư nghe biển bùi ngùi
gió đi qua bãi bờ lòng ai bến cảng
biển muôn đời bao dung
cưu mang những phận người bé mọn
em bao dung anh
xa cách kia con sóng vỗ về
Đêm đêm, ngọn đèn chong thức
đếm gì hải lý khơi xa
trăng của biển có ghé thăm nhà mình ngõ nhỏ
sưởi lòng em lúc anh xa nhà
Một sớm mai, ai đợi phía Chân Mây
ai đợi phía Cù Lao người trở về từ lòng biển
có một bông hoa nở trên cánh sóng
thắp lòng ai ấm những môi cười.
Trong ngôi nhà ký ức
Ba chỉ muốn ở lại với nhà xưa
với mảnh vườn đầy mảnh sành từ lò gốm cổ
có gốc me già, tuổi hơn tuổi ba
những chùm hoa vàng
những lá me xanh
những mùa thu tóc mẹ mùi bồ kết
Ba không muốn đi đâu
chỉ lụi hụi với vườn rau, luống cải
con gà, con chó quẩn quanh
gốc điệp bông vàng trước ngõ
hoa trang trổ giấc bao mùa
Ba muốn ở lại nhà xưa
đã quen rồi hơi ấm
của đất sành quánh quện phù sa
của vách tường táp lô hằn lên ngấn nước
của căn bếp quen bằng đôi viên gạch
của ngọn đèn xưa soi bóng mẹ chải đầu
của ấu thơ, ngày cũ còn nhau
lúc chúng con chưa kịp lớn…
Lũ chúng con về rồi đi
giấc mơ thị thành chưa hằn vết sẹo
ba vẫn chờ vẫn đón
bao nhiêu năm một nụ cười hiền
Trong căn nhà ký ức
mùa đông bén ngọn
làm sao giữ nắng cuối ngày…
Đêm
(Viết cho anh PVD)
Mưa chi mưa mãi
Gió trở
Đêm quạnh
Đắp lũy thành sầu
Khói thuốc đêm sâu
Mắt nhòa hư ảnh
Anh & đêm
Trói nhau tròng mắt
Giá như mưa
Vỡ
Những âm thầm
Giá như mưa
Xối nát ngày đông
Rũ quên lối hẹn
Đá sỏi lòng mình bãi hoang chẳng tường điểm đến
Chỉ dòng sông - đêm - ôm trọn hình hài
Những ngợi nghĩ là phù du
Khói trắng thiên thai
Đời như chiếc gạt tàn mẻ sành đựng cặn tàn năm tháng
Đôi khi lòng cằn cứa
Bục chỉ vết thương non
Anh & đêm
Chỉ còn những giọt phù du đắng lên bờ môi khô nẻ
Khoác chiếc áo cũ càng thấy lạnh một vòng ôm
Loài ấu trùng nào của lãng quên
Sao không mục ruỗng nỗi đau cứ để xác ngày phơi lên hoài niệm
Anh & đêm
Con đường gió vụn
Chẳng đi hết bóng mình
Cớ sao
Mòn lối hoang liêu?
(TCSH430/12-2024)
Tải mã QRCode
Văn Công Hùng - Kai Hoàng - Trần Phương Kỳ - Vũ Dy - Nguyễn Man Kim - Đức Sơn - Pháp Hoan - Nguyễn Đạt - Khaly Chàm
LÊ THÀNH NGHỊ
P.N.THƯỜNG ĐOAN
TRỊNH CÔNG LỘC
Lê Văn Ngăn - Thanh Thảo - Vĩnh Nguyên - Hồ Hồng Trâm - Đăng Vũ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Đức Quang
Trần Thị Tường Vy - Nguyễn Nghĩa - Nguyễn Hoàng Thọ
LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Giúp - Nguyễn Thiền Nghi - Vĩnh Nguyên - Trần Thị Tường Vy - Từ Hoài Tấn - Lê Ngã Lễ - Ngàn Thương
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHAN HOÀNG
HẢI BẰNG
NGUYỄN VĂN DINH
VĂN LỢI
Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong
LGT: Khác với những cây bút trẻ cùng thời, Hoàng Thúy đi thẳng vào mạch cảm xúc không qua bước khởi động. Thơ như trạng thái tâm hồn dồn nén, đến thời thì xuất hiện. Điều này hiếm thấy ở một tác giả trẻ. Thơ Hoàng Thúy biểu hiện của vẻ đẹp tự nhiên sâu kín, không phải trau chuốt. Trong trường hợp này thơ chính là hiện tượng linh ứng của con người trước thế giới thiên nhiên và xã hội.
Hoàng Vũ Thuật (gt)
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Nhớ Phùng Quán
NGUYỄN THANH MỪNG
Ngô Minh - Hải Kỳ - Phan Bá Linh - Thế Hùng - Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Văn Phương
HOÀNG VŨ THUẬT
Nguyễn Lãm Thắng - Khaly Chàm - Nguyễn Loan - Huỳnh Minh Tâm - Kai Hoàng