Trang thơ Lê Trọng Nghĩa

14:25 08/07/2025
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.

Dưới “con mắt thơ” của anh - một họa sĩ, nhà điêu khắc, nhạc sĩ, ngôn từ cất cánh bằng việc được tỏ bày, được phác thảo những động cựa tràn đầy khao khát tìm kiếm hình hài từ những vết nứt, để chiêm nghiệm một cách triết lý rằng, Có những đốm sáng chỉ sinh ra/ khi bóng tối đủ dày.
Thơ không chỉ khởi phát từ trái tim mà còn là sự quan sát nhạy bén về thế giới nhân sinh bằng chiều sâu tâm tưởng. Chầm chậm khắc - họa từng giai điệu của thời gian, của những bông hoa, những cánh rừng trong hư ảo như mây mọc rễ dưới mặt đất, hay cả những vết sẹo từ
bông hoa anh hái đến những nhát đục lặng im trong lòng đá để rồi mò mẫm tìm kiếm bản thể chính mình dưới mỗi trăn trở của những ý tưởng trong công việc sáng tạo.
Ban Biên tập Tạp chí Sông Hương trân trọng giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ Lê Trọng Nghĩa, với cuộc chơi ngôn từ đầy thi vị trữ tình nhưng cũng không kém phần hiện sinh của nghệ thuật tạo hình.
                                                Ban Biên tập Tạp chí Sông Hương



LÊ TRỌNG NGHĨA

Dưới vết sẹo

Anh hái bông hoa từ vết sẹo
Nở trong giấc mơ chiều giá lạnh
Khoảng trống hư ảnh, màu da thời gian
Mảnh vỡ thủy tinh cắt vào ký ức.

Dưới vết sẹo là cánh rừng cuốn hút
Hơi thở phập phồng theo suối
Bóng tối phản chiếu vệt đỏ ướt
Cây vươn ngược vào thung sâu thẳm.

Những sợi chỉ tơ hoài niệm, dấu môi xưa
Mãi theo những ngày dài vô tận
Tiếng âm ư từ vực đêm
Không có gió, không nhịp đập.

Cánh hoa khép trong giấc ngủ quên
Bỏ lại âm thanh côn trùng mong manh
Vẽ những đường tơ đến miền yêu
Đánh thức bao tế bào cựa quậy.

Vết sẹo là không gian mơ hồ
Vườn hoa không người trồng
Thời gian không quay lại, sao bồi hồi, vội vã
Cánh hoa, không phải hoa, mà là vết thương anh nhớ.


Khi mây mọc rễ

Tôi đặt cọ lên toan
một đường xanh trượt qua hơi thở
như gió lướt qua bờ vai em
để lại vệt nắng dài trên sống lưng.

Em nói:
“Vẽ đi
vẽ những giấc mơ em đã gom lại
những đám mây chưa kịp trôi
những cơn mưa chưa kịp rơi
những điều chưa thành tên nhưng vẫn nở hoa
xốn xang trong lồng ngực.”

 tôi vẽ em
một dáng úp mặt vào mây
mây không bay mà mọc rễ
đâm xuyên vào hư vô
níu lấy nỗi buồn đã ngả màu năm tháng

Tôi vẽ mình
tan chảy trong màu lam xanh
như cơn sóng mộng mị ôm lấy bờ cát
khẽ chạm vào rồi tan.
Dường như tôi cũng mọc rễ
không phải vào đất
 vào giấc mơ em trao
nơi mây vẫn chờ
trổ lên một bài thơ chưa viết.

 tôi
chỉ còn là nét cọ
tan vào em…


Hình hài từ những vết nứt

 một bàn tay đã từng đặt lên phiến đá
một đường đục chưa khép
một ý niệm lơ lửng giữa thinh không.
Những vết nứt
nằm im, chờ được gọi tên.

 những pho tượng tưởng chừng chưa hoàn thành
nhưng chính sự dang dở mới là ngôn ngữ của nó.
Những đường gãy không phải dấu vết sai lầm
chúng là bản đồ dẫn về một hình hài khác
đang trỗi dậy từ hỗn mang.

Ta đi qua tháng năm như một bức tượng dở dang
những vết xước in sâu vào thân thể
những nhát đục lặng im trong lòng đá.
Rồi một ngày
ta cúi xuống nhặt lấy chính mình
từ những mảnh vỡ đã rơi.

 những đốm sáng chỉ sinh ra
khi bóng tối đủ dày
 những bản thể chỉ thành hình
từ những mảnh vụn vỡ.

Ta không cần nguyên vẹn
chỉ cần những đường gãy của mình
ôm trọn được ánh sáng.

(TCSH436/06-2025)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Tin nổi bật
  • Nguyễn Khoa Điềm - Thanh Thảo - Hoàng Vũ Thuật - Trần Quang Đoàn - Hải Bằng - Nguyễn Văn Dinh - Hải Kỳ - Nguyễn Khắc Thạch - Phạm Đức - Đỗ Văn Khoái - Quốc Minh - Ngô Xuân Hội

  • Mai Linh - Nguyễn Quang Lập - Tâm Hành - Mai Nam Thắng - Nguyễn Loan

  • Nguyễn Khoa Điềm - Tôn Nữ Hỷ Khương - Tiến Thảo - Hồ Đắc Thiếu Anh - Ngàn Thương - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Văn Quang - Tây Linh Phạm Xuân Phụng - Bảo Cường - Công Nam - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Dũng - Kiều Trung Phương - Phan Như - Nguyễn Sông Bồ - Nguyễn Tuất - Mai Nam Thắng

  • Lam Hạnh - Tôn Phong - Nguyễn Quang Hà - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Thiền Nghi - Từ Nguyễn - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Nguyễn Thị Anh Đào - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Thúy Kiều - Mai Văn Phấn - Kim Chuông - Tuệ Lam - Hồng Vinh - Nguyễn Minh Khiêm - Võ Mạnh Lập - Nguyễn Nguyên An - Cao Quảng Văn

  • Trần Xuân An - Nguyễn Đức Phú Thọ - Vũ Kim Liên - Đức Sơn

  • VĂN LỢIĐồng Hới trong anh

  • PHÙNG TẤN ĐÔNG Nghe đàn tranh ở Huế

  • TRẦN THỊ HUYỀN TRANGẢo ảnh

  • THANH THẢOHà Nội- nhìn về phía tôi

  • Nguyễn Hoa - Nguyễn Trọng Tạo - Hải Bằng - Minh Báo - Vũ Quần Phương - Lý Hoài Xuân

  • NGUYỄN KHẮC PHỤC    Viết cho năm MÙA THU hai mươi tuổi     Và câu chuyện tình dang dở lại bắt đầu

  • LTS: Hải Kỳ tên thật Trần Văn Hải. Sinh năm 1948 ở Đồng Hới. Thơ in từ năm 1969 trên các tập san, báo văn nghệ ở địa phương và Trung ương. Với tâm hồn say đắm, nhạy cảm thơ Hải Kỳ hướng tới những tìm tòi phát hiện chất liệu mới trong đời sống, với giọng thơ khỏe, tránh lặp lại mình.

  • XUÂN HOÀNGĐồng hới

  • Hoàng Vũ Thuật - Đông Triều - Đỗ Quyên - Đoàn Mạnh Phương - Đào Duy Anh - Nguyễn Thị Anh Đào - Nguyễn Văn Hùng - Phan Lệ Dung - Trần Phương Trà

  • PHAN TRUNG THÀNHLời tạ của hải cẩu Hải Dương

  • HOÀNG VŨ THUẬTBài hát trong bóng đêm

  • Nguyễn Khoa Điềm - Hoàng Phủ Ngọc Tường - Lâm Thị Mỹ Dạ - Trần Hạ Tháp - Lê Tấn Quỳnh - Nguyên Quân - Đức Sơn - Nguyễn Văn Quang - Lê Ngã Lễ - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Xuân Hoàng - Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Hạ Nguyên

  • Anh Ngọc - Lâm Thị Mỹ Dạ - Nguyễn Thị Hồng - Phạm Tấn Hầu - Phạm Đình Ân - Phạm Hồ Thu - Trần Hoàng Phố - Vĩnh Nguyên - Hải Vân - Trinh Đường - Hoàng Minh Nhân - Hoàng Nhuận Cầm - Trịnh Trang Quỳnh - Đỗ Hoàng - Lê Nguyên Hồng

  • Vĩnh Nguyên - Trần Thị Linh Chi - Lưu Ly - Triệu Nguyên Phong - Tây Linh Phạm Xuân Phụng - Ngàn Thương - Từ Nguyễn - Trần Tịnh Yên - Tuệ Lam - Lê Huỳnh Lâm