Dưới “con mắt thơ” của anh - một họa sĩ, nhà điêu khắc, nhạc sĩ, ngôn từ cất cánh bằng việc được tỏ bày, được phác thảo những động cựa tràn đầy khao khát tìm kiếm hình hài từ những vết nứt, để chiêm nghiệm một cách triết lý rằng, Có những đốm sáng chỉ sinh ra/ khi bóng tối đủ dày.
Thơ không chỉ khởi phát từ trái tim mà còn là sự quan sát nhạy bén về thế giới nhân sinh bằng chiều sâu tâm tưởng. Chầm chậm khắc - họa từng giai điệu của thời gian, của những bông hoa, những cánh rừng trong hư ảo như mây mọc rễ dưới mặt đất, hay cả những vết sẹo từ bông hoa anh hái đến những nhát đục lặng im trong lòng đá để rồi mò mẫm tìm kiếm bản thể chính mình dưới mỗi trăn trở của những ý tưởng trong công việc sáng tạo.
Ban Biên tập Tạp chí Sông Hương trân trọng giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ Lê Trọng Nghĩa, với cuộc chơi ngôn từ đầy thi vị trữ tình nhưng cũng không kém phần hiện sinh của nghệ thuật tạo hình.
Ban Biên tập Tạp chí Sông Hương
LÊ TRỌNG NGHĨA
Dưới vết sẹo
Anh hái bông hoa từ vết sẹo
Nở trong giấc mơ chiều giá lạnh
Khoảng trống hư ảnh, màu da thời gian
Mảnh vỡ thủy tinh cắt vào ký ức.
Dưới vết sẹo là cánh rừng cuốn hút
Hơi thở phập phồng theo suối
Bóng tối phản chiếu vệt đỏ ướt
Cây vươn ngược vào thung sâu thẳm.
Những sợi chỉ tơ hoài niệm, dấu môi xưa
Mãi theo những ngày dài vô tận
Tiếng âm ư từ vực đêm
Không có gió, không nhịp đập.
Cánh hoa khép trong giấc ngủ quên
Bỏ lại âm thanh côn trùng mong manh
Vẽ những đường tơ đến miền yêu
Đánh thức bao tế bào cựa quậy.
Vết sẹo là không gian mơ hồ
Vườn hoa không người trồng
Thời gian không quay lại, sao bồi hồi, vội vã
Cánh hoa, không phải hoa, mà là vết thương anh nhớ.
Khi mây mọc rễ
Tôi đặt cọ lên toan
một đường xanh trượt qua hơi thở
như gió lướt qua bờ vai em
để lại vệt nắng dài trên sống lưng.
Em nói:
“Vẽ đi
vẽ những giấc mơ em đã gom lại
những đám mây chưa kịp trôi
những cơn mưa chưa kịp rơi
những điều chưa thành tên nhưng vẫn nở hoa
xốn xang trong lồng ngực.”
Và tôi vẽ em
một dáng úp mặt vào mây
mây không bay mà mọc rễ
đâm xuyên vào hư vô
níu lấy nỗi buồn đã ngả màu năm tháng
Tôi vẽ mình
tan chảy trong màu lam xanh
như cơn sóng mộng mị ôm lấy bờ cát
khẽ chạm vào rồi tan.
Dường như tôi cũng mọc rễ
không phải vào đất
mà vào giấc mơ em trao
nơi mây vẫn chờ
trổ lên một bài thơ chưa viết.
Và tôi
chỉ còn là nét cọ
tan vào em…
Hình hài từ những vết nứt
Có một bàn tay đã từng đặt lên phiến đá
một đường đục chưa khép
một ý niệm lơ lửng giữa thinh không.
Những vết nứt
nằm im, chờ được gọi tên.
Có những pho tượng tưởng chừng chưa hoàn thành
nhưng chính sự dang dở mới là ngôn ngữ của nó.
Những đường gãy không phải dấu vết sai lầm
chúng là bản đồ dẫn về một hình hài khác
đang trỗi dậy từ hỗn mang.
Ta đi qua tháng năm như một bức tượng dở dang
những vết xước in sâu vào thân thể
những nhát đục lặng im trong lòng đá.
Rồi một ngày
ta cúi xuống nhặt lấy chính mình
từ những mảnh vỡ đã rơi.
Có những đốm sáng chỉ sinh ra
khi bóng tối đủ dày
có những bản thể chỉ thành hình
từ những mảnh vụn vỡ.
Ta không cần nguyên vẹn
chỉ cần những đường gãy của mình
ôm trọn được ánh sáng.
(TCSH436/06-2025)
Tải mã QRCode
Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?
Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm
I. Đôi khi nhơ nhớ trong đời... Điều gì không rõ đã rời vuột điRồi buồn chẳng hiểu buồn chiCứ ngơ ngẩn tựa phân ly - một người...
Mong manh đi qua những tiết mùaHương từ lụa trắng của nghìn xưa
Và cuối cùng y đã đến ngồi vào vị trí của mình, xếp đặt lại đồ đạc trong căn phòng.Y đã tìm thấy một chúc thư.
Đốt một nén hương trầm bên mâm ngũ quảMơ hồ nghe gà gáy trên môi ngườiTiếng gà le te gọi tôi đi chợ Tết
Anh cứ nghĩ ấy là hạnh phúcQua dốc Đồng Lào mưa như trútBần bật hoa mưa bần bật oàMột trời hoa vây kín hai ta
Mắt xưa có là chiếc láVỗ vào mưa ru dáng ngườiChắc ta có lần dối tráMôi đau rét tím nụ cười
...Trong khốn cùng cô đơnhạnh phúc lại trở về...
Bầu trờiBắt đầu nhiễm lạnhNgoài đồngThưa thót tiếng chim...Rơm rạ... có mùi ẩm mốcCon chó buồn, ngáp vặt ngoài hiên?
Lúc nào cũng chỉ một mìnhCho dù được sống bên anh - cuối đời
Tặng VânKhi em là dòng sông ám ảnh khôn nguôi đang trôi trên đôi bờ thácloạn thì những câu thơ rã rời, những mảng màu u tối bất lực, những tháng ngày tả tơi đang quất vào anh như một ngọn roi bởi vì em vừa gần gũi, vừa mãi mãi xa xôi như một tinh cầu.
Một lần em vô ý đánh rơiTôi nhặt vội nụ cười bên giếng nướcChợt bắt gặp lòng mình hồi hộpPhút lặng người giấu kín vào trong
...Ai khao khát ngủ trên đỉnh Vinh QuangXin chớ vong ân quên lãng mọi điều...
LTS: Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Trưởng ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Thanh Niên. Đã viết và in nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút.Nếu dựa vào đó để xưng tụng” thì có lẽ với Nguyễn Viện, thơ chỉ là “tay trái”. Song tay trái mà rất “gân guốc”, đáng nể lắm. Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ mới của Nguyễn Viện để bạn đọc cùng “ngự lãm” có đúng vậy không. SH.
Sinh năm 1965 tại HuếLà giáo viên THPT ở Krông Pắc, tỉnh Đắc Lắc.
I. Rồi quẩn quanh những tường mưa loang lổtự làm đầy mình bằng im lặng bằng nghe ngóng sự chuyển động của những câu thơ khúc ca xưa trên lửng lơ bìa sách cũ
Bạn đã đi qua cây cầu đó, và đã bình thản quay nhìn, những mảnhvỡ những ván đinh dây thừng, những vằn xoắn bứt tung rớt tả tơixuống vực sâu, nơi sóng nước đang ầm ào cuộn xoáy
...Trong vại chượp mắm phơi ngấu những linh hồn cáChảy rân rân trong da thịt con ngườiMáu ta nóng hay là nước mắm...
Những thiếu phụ vừa đi vừa vấn lại giấc mơ ngái ngủTrăng non ngậm sương, bầu vú họ ngậm trăng