Trang thơ Lê Trọng Nghĩa

14:25 08/07/2025
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.

Dưới “con mắt thơ” của anh - một họa sĩ, nhà điêu khắc, nhạc sĩ, ngôn từ cất cánh bằng việc được tỏ bày, được phác thảo những động cựa tràn đầy khao khát tìm kiếm hình hài từ những vết nứt, để chiêm nghiệm một cách triết lý rằng, Có những đốm sáng chỉ sinh ra/ khi bóng tối đủ dày.
Thơ không chỉ khởi phát từ trái tim mà còn là sự quan sát nhạy bén về thế giới nhân sinh bằng chiều sâu tâm tưởng. Chầm chậm khắc - họa từng giai điệu của thời gian, của những bông hoa, những cánh rừng trong hư ảo như mây mọc rễ dưới mặt đất, hay cả những vết sẹo từ
bông hoa anh hái đến những nhát đục lặng im trong lòng đá để rồi mò mẫm tìm kiếm bản thể chính mình dưới mỗi trăn trở của những ý tưởng trong công việc sáng tạo.
Ban Biên tập Tạp chí Sông Hương trân trọng giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ Lê Trọng Nghĩa, với cuộc chơi ngôn từ đầy thi vị trữ tình nhưng cũng không kém phần hiện sinh của nghệ thuật tạo hình.
                                                Ban Biên tập Tạp chí Sông Hương



LÊ TRỌNG NGHĨA

Dưới vết sẹo

Anh hái bông hoa từ vết sẹo
Nở trong giấc mơ chiều giá lạnh
Khoảng trống hư ảnh, màu da thời gian
Mảnh vỡ thủy tinh cắt vào ký ức.

Dưới vết sẹo là cánh rừng cuốn hút
Hơi thở phập phồng theo suối
Bóng tối phản chiếu vệt đỏ ướt
Cây vươn ngược vào thung sâu thẳm.

Những sợi chỉ tơ hoài niệm, dấu môi xưa
Mãi theo những ngày dài vô tận
Tiếng âm ư từ vực đêm
Không có gió, không nhịp đập.

Cánh hoa khép trong giấc ngủ quên
Bỏ lại âm thanh côn trùng mong manh
Vẽ những đường tơ đến miền yêu
Đánh thức bao tế bào cựa quậy.

Vết sẹo là không gian mơ hồ
Vườn hoa không người trồng
Thời gian không quay lại, sao bồi hồi, vội vã
Cánh hoa, không phải hoa, mà là vết thương anh nhớ.


Khi mây mọc rễ

Tôi đặt cọ lên toan
một đường xanh trượt qua hơi thở
như gió lướt qua bờ vai em
để lại vệt nắng dài trên sống lưng.

Em nói:
“Vẽ đi
vẽ những giấc mơ em đã gom lại
những đám mây chưa kịp trôi
những cơn mưa chưa kịp rơi
những điều chưa thành tên nhưng vẫn nở hoa
xốn xang trong lồng ngực.”

 tôi vẽ em
một dáng úp mặt vào mây
mây không bay mà mọc rễ
đâm xuyên vào hư vô
níu lấy nỗi buồn đã ngả màu năm tháng

Tôi vẽ mình
tan chảy trong màu lam xanh
như cơn sóng mộng mị ôm lấy bờ cát
khẽ chạm vào rồi tan.
Dường như tôi cũng mọc rễ
không phải vào đất
 vào giấc mơ em trao
nơi mây vẫn chờ
trổ lên một bài thơ chưa viết.

 tôi
chỉ còn là nét cọ
tan vào em…


Hình hài từ những vết nứt

 một bàn tay đã từng đặt lên phiến đá
một đường đục chưa khép
một ý niệm lơ lửng giữa thinh không.
Những vết nứt
nằm im, chờ được gọi tên.

 những pho tượng tưởng chừng chưa hoàn thành
nhưng chính sự dang dở mới là ngôn ngữ của nó.
Những đường gãy không phải dấu vết sai lầm
chúng là bản đồ dẫn về một hình hài khác
đang trỗi dậy từ hỗn mang.

Ta đi qua tháng năm như một bức tượng dở dang
những vết xước in sâu vào thân thể
những nhát đục lặng im trong lòng đá.
Rồi một ngày
ta cúi xuống nhặt lấy chính mình
từ những mảnh vỡ đã rơi.

 những đốm sáng chỉ sinh ra
khi bóng tối đủ dày
 những bản thể chỉ thành hình
từ những mảnh vụn vỡ.

Ta không cần nguyên vẹn
chỉ cần những đường gãy của mình
ôm trọn được ánh sáng.

(TCSH436/06-2025)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Tin nổi bật
  • Phạm Quyên Chi là một tác giả trẻ đang sống tại thành phố Quy Nhơn, mới đến lần đầu với Tạp chí Sông Hương. Trong những sáng tác đầu tay, Phạm Quyên Chi từng bộc bạch: “Tôi là một đứa con gái thích tưởng tượng. Dường như những tứ thơ của tôi đã hình thành nên trong những “khoảnh khắc của tưởng tượng” như thế. Tôi cũng không hiểu được chính mình, chỉ có thơ là hiểu tôi…”.

  • Nguyễn Thanh Lâm - Từ Quốc Hoài - Hoàng Ngọc Giang

  • LTS: Lữ Quỳnh là bút hiệu của Phan Ngô, sinh năm 1942 tại Thừa Thiên-Huế. Học sinh Quốc Học - Huế năm 1959 - 1962. Là nhóm bạn với Trịnh Công Sơn, Bửu Ý, Shiphani, Lê Văn Ngăn, Võ Chân Cửu...

  • ĐINH CƯỜNG

    Như tiếng thì thầm vĩnh biệt
                                               Khi hay tin Lê Văn Ngăn mất

  • (SHO) BẠN VỀ BÊN PHỐ XƯA MƯỜI BỐN NĂM RỒI SAO SƠN.

    CHIỀU NAY TÔI ĐI TRÊN PHỐ XƯA GEORGETOWN MÀ NHỚ BẠN

  • Nguyễn Thị Anh Đào - Lê Vi Thủy - Trần Tịnh Yên - Ngô Hà Phương - Trần Quốc Toàn - Bạch Diệp - Đinh Thị Như Thúy - Hạnh Ngộ - Hạc Thành Hoa


  • LÊ MINH CHÁNH

  • Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Văn Quang - Trần Hữu Dũng - Đỗ Hàn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Mai Văn Hoan - Nguyễn Man Kim - Nguyễn Thị Ngọc Hà - Lưu Ly - Vĩnh Nguyên - Cao Quảng Văn - Ngàn Thương - Nguyễn Đạt - Phan Đạo - Phương Việt - Châu Thu Hà - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Hồ Ngạn

  • Đông Hà - Phạm Trường Thi - Nguyễn Hoa - Đoàn Mạnh Phương - Văn Công Hùng - Trần Thị Ngọc Mai - Duy Mong - Xuân Thảo - Hồng Vinh - P.N. Thường Đoan - Hoàng Ngọc Châu - Triệu Nguyên Phong - Ngô Thái Dương

  • PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO

    Yếm Đào

  • PHÙNG TẤN ĐÔNG

    Em còn chờ ta ở đó không

  • TRẦN THỊ TƯỜNG VY

    Tháng Chạp bông hồng vàng

  • Đỗ Nam Cao - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Chấn Uy - Nguyễn Văn Chương - Phùng Tấn Đông - Trần Quang Đạo - Trần Lê Văn

  • Hương xuân - Bài ca mùa xuân 

  • Bạch Diệp - Nguyễn Hữu Minh Quân - Nguyên Tiêu - Nguyễn Thiền Nghi - Phan Lệ Dung - Lê Viết Xuân - Nguyễn Tấn Tuấn - Ngô Thiên Thu - Đinh Ngọc Diệp - Trịnh Bửu Hoài