Tình hoa

15:03 11/09/2008
NGUYỄN XUÂN HOÀNG(Rút từ tuyển tập Hồn mai – tuỳ bút – NXB Thuận Hoá và Công ty Văn hoá Phương Nam phối hợp thực hiện, năm 2008)

Sang Xuân, hoa nở nhất loạt như cùng nhau có một lời hẹn ước. Trên những lối đi vào khu vườn xưa, hoa mai vàng lả lơi mời gọi những hạt sương mai. Cúc đại đóa cũng vàng rười rượi, nở từng đóa lớn như bàn tay người mênh mang trước hiên nhà. Sau những ngày mưa lạnh, thược dược cổ đồng xòe những chiếc cánh mảnh hình trái tim, màu đồng cổ quý phái chợt vàng xanh dưới nắng. Hoa vạn thọ vàng tươi dung dị nhất trong các loài hoa cũng từ những chân ruộng đồng đất xa xôi về có mặt ở phiên chợ tết Đông Ba. Vàng tươi cùng với hoa cúc, những chùm huệ trắng tinh khôi tỏa một loài hương thơm thanh khiết, gợi nhớ những khoảng trời mênh mang nắng gió ở những khu vườn chùa ngày đầu xuân.
Đi chợ hoa Phú Văn Lâu những ngày giáp tết, tôi cơ hồ lạc vào cõi nào mơ hồ sương khói như một thiên thai ở giữa trần gian này. Trăm sắc hoa đẹp một vẻ lụa là. Nhìn từ xa xa trong sương mù loang nhẹ, màu hoa sống động như một cánh đồng lớn đang bập bềnh trước ngọn gió xuân thì. Đi chợ hoa Phu Văn Lâu không mua sắm gì cũng thấy vui. Trong mùi hương hoa lan nhẹ, lao xao tiếng người cười nói. Người đi lẫn trong bóng hoa, lạ mà quen. Thấp thoáng những gương mặt trái xoan dịu dàng mờ tỏ sau màu hoa cúc vàng tợ tri âm. Năm nay hoa đào phương Bắc đến “viếng” cố đô từ rất sớm. Dọc theo nhiều con phố Huế, hoa đứng thành từng bầy chúm chím sắc đỏ. Ngắm những cội hoa đào gốc xù xì, thân gầy khẳng khiu có vẻ nhiều tuổi, tôi chợt nhận ra một vẻ đẹp chưa từng được biết của hoa đào, thân hoa đen xạm chỉ là cái nền tôn màu hoa. Nếu giả định thân cây hoa đào có một màu gì khác thì sắc hoa đào không còn đẹp đến thẹn thùng như vậy làm nên màu hoa quyến rũ. Nuôi sắc hoa đẹp, thân cây hoa đào tự nhún mình làm một cái cớ thô lận để vinh danh sắc hoa. Đây chính là ý nghĩa minh triết mà tạo hóa đã hé mở cánh cửa thiên nhiên để con người nhận thức một cách đầy đủ bài học về sự hiến dâng và cái đẹp đích thực của cuộc đời.
Sẽ thế nào nếu giả định rằng mùa xuân mà không có hoa, không có những sắc màu diễm ảo như chiếc áo lụa chở che mặt đất này? Nếu vậy thì mùa xuân đã là một mùa nào khác lạ, không còn những mong đợi khắc khoải, không còn những say đắm yêu thương, và niềm hy vọng cũng sẽ tắt trước lúc đông tàn. Rất may là như một niềm xác tín riêng tư, mùa xuân ở Huế bắt đầu từ những loài cỏ dại ven sông, hoa đợi xuân về để nở trắng cả một triền sông lớn. Và từ đây bước chân xuân đi dọc các con đường nhỏ thâm u nội thành, mang theo muôn sắc hoa vàng đã từng phong kín một
Vĩ Dạ xưa. Tôi vẫn thường đi tha thẩn trên phố Huế những lúc đêm về, thử tìm một mối liên hệ thầm kín nào đó giữa cỏ hoa và con người. Những mối liên hệ thật xa xôi mà cũng thật gần gũi. Không thấy được nhưng có thể cảm giác bằng tất cả các nơron thần kinh. Rằng những đóa hoa dại rất nhỏ kia đã cùng với con người chờ đợi giây phút đầu tiên của mùa xuân. Trong giây phút kỳ diệu ấy, bóng tối nhạt dần, ánh lê minh của một ngày mới thắp bừng lên những ngọn lửa nhỏ ở cuối đường chân trời. Và mùa xuân từ góc trời xa xôi trở về trong màu áo ngàn hoa rực rỡ. Con người tri ngộ hoa xuân, những dự cảm tốt lành bất chợt tràn ngập tâm hồn... lòng muốn hát ngân nga câu ca về mùa xuân đầu tiên ngày nào của Văn Cao. Giai điệu thánh thót tươi xanh ấy như những giọt mật ngọt ngào rót líu lo vào tận miền sâu thẳm của tâm hồn.
Mùa xuân đã đến với những bước chân đầu tiên e ngại trên thềm cỏ xanh, đâu đó những loài hoa đồng loạt nở và cất lời ca thầm thì giữa mùa xuân. Tôi đi giữa ngàn hoa mà lòng muốn đến non cao, muốn về bể rộng, muốn quỳ xuống hôn lên loài hoa dại trắng vẫn thường nở thầm vụng dại khi mùa xuân về.
N.X.H

(nguồn: TCSH số 228 - 02 - 2008)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • TRẦN BẢO ĐỊNH

    Một
    Sông Bảo Định có nhiều chi lưu, một trong những chi lưu đó là rạch Bà Tàu. Thủy lộ con rạch lớn ròng tùy thuộc con nước rong kém và nó chảy cũng chẳng thẳng thớm gì cho lắm, có đoạn ngoằn ngoèo cong xoắn.

  • NGUYỄN ĐÌNH MINH KHUÊ
                            Tạp bút

  • NGUYÊN SỸ
           Bút ký  

    Sẽ không mấy người tin những ngọn đồi xanh thẳm, những triền đê dài với dòng kênh miên man hoa nắng mỗi chiều và những khoảnh ruộng đứt quãng nối cùng bãi cỏ thênh thang, mỗi chiều đàn trâu vẫn thong dong gặm cỏ dưới trong vắt mây trời, trước kia là một góc chiến trường ngút lửa và nay di chứng vẫn còn nằm dưới lòng đất sâu.

  • HOÀNG LONG
           Tùy bút

    Nhắc đến Nhật Bản là người ta nhớ ngay đến một đất nước vô cùng độc đáo về văn hóa và sáng tạo, dung hòa được những điều mâu thuẫn cùng cực và tư phản nhau.

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG
                    Bút ký  

    Trong những giấc mơ buổi giao mùa, tôi bồng bềnh trôi trên những đám mây trắng bay qua con đèo quanh co, khúc khuỷu. Một bên là núi rừng xanh thẫm, một bên đại dương mênh mông không bến bờ.

  • Kỷ niệm ngày Thương binh Liệt sĩ 27 - 7  

    DO YÊN

  • NGUYÊN HƯƠNG
                Tạp bút

    Bóng đêm như một ẩn dụ về tri kỷ. Chỉ cần im lặng thấu hiểu mà không đòi hỏi được nghe lời thề thốt thanh minh.

  • BỬU Ý

    Suốt trên ba mươi năm hiện diện, Tạp chí Sông Hương hiển nhiên xác lập được sự trưởng thành của mình bên cạnh những tập san, tạp chí uy tín nhất của cả nước.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ
                Tản văn  

    Hà Nội bây giờ, chẳng ai dám quả quyết là đã quan sát, tìm hiểu và có thể bình phẩm một cách đầy đủ. Đơn giản, chỉ vì Thủ đô hôm nay quá… mênh mông.

  • NGUYỄN VĂN TOAN
                            Bút ký

    Cái cảm giác một lần nghe tên mình vọng lại từ trập trùng núi rừng xanh thẳm chẳng dễ gì quên được, nhất là với người sinh ra từ nơi chốn ấy.

  • NGUYÊN HƯƠNG

    Có những ngày tháng đi qua đã để lại nỗi trống vắng hoang tàn cho con người và tạo vật. Và đôi khi ta thấy tiếc nhớ những ngày tháng ấy như tiếc một món vật cổ điển đã mất đi, dẫu biết rằng theo nhịp tuần hoàn mỗi năm, ngày tháng ấy còn quay trở lại.

  • THÁI KIM LAN

    "Từ đó trong vườn khuya
    Ôi áo xưa em là
    Một chút mây phù du“

  • VŨ DY    
         Tùy bút  

    Cuối năm, đó là khoảng thời gian người ta nhiều xúc cảm nhất. Buổi sáng, ngồi nhà không yên, lấy xe chạy lòng vòng thị trấn coi không khí chuẩn bị đón tết của bàn dân thiên hạ.

  • THÁI KIM LAN  
           Tùy bút  

    Cây hải đường ở vườn bà nội tôi thuở ấy đứng trước bình phong nhà Từ đường họ ở đồi Hà Khê. Không biết nó đã ở đó bao lâu, lớn khôn ra làm sao, trong rét mướt mùa đông và nắng nồng mùa hè có than vãn vật vả như con người?

  • NGUYÊN HƯƠNG
                Tùy bút

    Ta đã từng dựa vào những đêm mưa như một chút ân huệ cuối cùng của đời sống. Nơi đó có dấu chân của những kẻ đi hoang đốt cuộc đời mình trong bóng tối và cũng có thể là nơi những tên trộm lấy đi một vài thứ không thuộc về mình. Rồi một ngày kia dấu chân tan vào mưa, như suối tan ra giữa muôn trùng đá sỏi.

  • LINH THIỆN

    Đã gần 30 năm, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Sư Phạm Huế, tôi được phân công về dạy học ở tỉnh Minh Hải1 - mảnh đất tận cùng của Tổ quốc.

  • PHÙ SINH

    Trước khi viết về con hến, thiết nghĩ cũng nên tào lao mấy chuyện về mấy loài nhuyễn thể dưới đáy sông.

  • NGUYỄN VĂN UÔNG
                      Tùy bút

    Chuyện làng thì nói mãi vẫn có người thích nghe. Thơ nhạc cũng không ít lời ca ngợi.

  • PHI TÂN
       Tùy bút   

    Sông Ô Lâu chảy qua làng tôi là đoạn cuối trước khi đổ ra Cửa Lác để hòa vào phá “mẹ” Tam Giang.

  • TRẦN BẢO ĐỊNH

    1. Mấy ai sinh ra và lớn lên mà không có quê hương? Quê hương đó, có thể là phố phường, là nông thôn đồng bái! Mỗi nơi ở mỗi người, đều có một kỷ niệm đầu đời chẳng thể quên.