Tình hoa

15:03 11/09/2008
NGUYỄN XUÂN HOÀNG(Rút từ tuyển tập Hồn mai – tuỳ bút – NXB Thuận Hoá và Công ty Văn hoá Phương Nam phối hợp thực hiện, năm 2008)

Sang Xuân, hoa nở nhất loạt như cùng nhau có một lời hẹn ước. Trên những lối đi vào khu vườn xưa, hoa mai vàng lả lơi mời gọi những hạt sương mai. Cúc đại đóa cũng vàng rười rượi, nở từng đóa lớn như bàn tay người mênh mang trước hiên nhà. Sau những ngày mưa lạnh, thược dược cổ đồng xòe những chiếc cánh mảnh hình trái tim, màu đồng cổ quý phái chợt vàng xanh dưới nắng. Hoa vạn thọ vàng tươi dung dị nhất trong các loài hoa cũng từ những chân ruộng đồng đất xa xôi về có mặt ở phiên chợ tết Đông Ba. Vàng tươi cùng với hoa cúc, những chùm huệ trắng tinh khôi tỏa một loài hương thơm thanh khiết, gợi nhớ những khoảng trời mênh mang nắng gió ở những khu vườn chùa ngày đầu xuân.
Đi chợ hoa Phú Văn Lâu những ngày giáp tết, tôi cơ hồ lạc vào cõi nào mơ hồ sương khói như một thiên thai ở giữa trần gian này. Trăm sắc hoa đẹp một vẻ lụa là. Nhìn từ xa xa trong sương mù loang nhẹ, màu hoa sống động như một cánh đồng lớn đang bập bềnh trước ngọn gió xuân thì. Đi chợ hoa Phu Văn Lâu không mua sắm gì cũng thấy vui. Trong mùi hương hoa lan nhẹ, lao xao tiếng người cười nói. Người đi lẫn trong bóng hoa, lạ mà quen. Thấp thoáng những gương mặt trái xoan dịu dàng mờ tỏ sau màu hoa cúc vàng tợ tri âm. Năm nay hoa đào phương Bắc đến “viếng” cố đô từ rất sớm. Dọc theo nhiều con phố Huế, hoa đứng thành từng bầy chúm chím sắc đỏ. Ngắm những cội hoa đào gốc xù xì, thân gầy khẳng khiu có vẻ nhiều tuổi, tôi chợt nhận ra một vẻ đẹp chưa từng được biết của hoa đào, thân hoa đen xạm chỉ là cái nền tôn màu hoa. Nếu giả định thân cây hoa đào có một màu gì khác thì sắc hoa đào không còn đẹp đến thẹn thùng như vậy làm nên màu hoa quyến rũ. Nuôi sắc hoa đẹp, thân cây hoa đào tự nhún mình làm một cái cớ thô lận để vinh danh sắc hoa. Đây chính là ý nghĩa minh triết mà tạo hóa đã hé mở cánh cửa thiên nhiên để con người nhận thức một cách đầy đủ bài học về sự hiến dâng và cái đẹp đích thực của cuộc đời.
Sẽ thế nào nếu giả định rằng mùa xuân mà không có hoa, không có những sắc màu diễm ảo như chiếc áo lụa chở che mặt đất này? Nếu vậy thì mùa xuân đã là một mùa nào khác lạ, không còn những mong đợi khắc khoải, không còn những say đắm yêu thương, và niềm hy vọng cũng sẽ tắt trước lúc đông tàn. Rất may là như một niềm xác tín riêng tư, mùa xuân ở Huế bắt đầu từ những loài cỏ dại ven sông, hoa đợi xuân về để nở trắng cả một triền sông lớn. Và từ đây bước chân xuân đi dọc các con đường nhỏ thâm u nội thành, mang theo muôn sắc hoa vàng đã từng phong kín một
Vĩ Dạ xưa. Tôi vẫn thường đi tha thẩn trên phố Huế những lúc đêm về, thử tìm một mối liên hệ thầm kín nào đó giữa cỏ hoa và con người. Những mối liên hệ thật xa xôi mà cũng thật gần gũi. Không thấy được nhưng có thể cảm giác bằng tất cả các nơron thần kinh. Rằng những đóa hoa dại rất nhỏ kia đã cùng với con người chờ đợi giây phút đầu tiên của mùa xuân. Trong giây phút kỳ diệu ấy, bóng tối nhạt dần, ánh lê minh của một ngày mới thắp bừng lên những ngọn lửa nhỏ ở cuối đường chân trời. Và mùa xuân từ góc trời xa xôi trở về trong màu áo ngàn hoa rực rỡ. Con người tri ngộ hoa xuân, những dự cảm tốt lành bất chợt tràn ngập tâm hồn... lòng muốn hát ngân nga câu ca về mùa xuân đầu tiên ngày nào của Văn Cao. Giai điệu thánh thót tươi xanh ấy như những giọt mật ngọt ngào rót líu lo vào tận miền sâu thẳm của tâm hồn.
Mùa xuân đã đến với những bước chân đầu tiên e ngại trên thềm cỏ xanh, đâu đó những loài hoa đồng loạt nở và cất lời ca thầm thì giữa mùa xuân. Tôi đi giữa ngàn hoa mà lòng muốn đến non cao, muốn về bể rộng, muốn quỳ xuống hôn lên loài hoa dại trắng vẫn thường nở thầm vụng dại khi mùa xuân về.
N.X.H

(nguồn: TCSH số 228 - 02 - 2008)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • VIỆT HÙNG
            Ghi Chép

    Vào một đêm mùa thu của Hà Nội ông Nguyễn Ngọc Dũng, vụ trưởng thanh tra Bộ tài chính, trong một giấc mộng, ông thấy người anh ruột của mình hiện về.

  • TRẦN BĂNG KHUÊ  
                   Bút ký  

    1.
    Bất giác, văng vẳng “con đường cái quan” Phạm Duy ca rằng:
    “Người về chưa ghé sông Hương
    Đã nghe tiếng gọi đôi đường đắng cay”

  • CHÂU PHÙ  

    Tôi về đây giữa mùa hạ khi cơn mưa rào rạt trên biển vắng, gieo hoang vu xuống chiều xa xăm. Từ trong lều quán nhìn ra biển, một màu xám giăng ngang trời.

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG   
                            Bút ký   

    Nước non ngàn dặm ra đi
    Cái tình chi? 

  • LỮ MAI   
        Bút ký  

    Nơi những mái nhà sàn được phủ lớp rêu dày dễ đến nửa gang tay cứ thôi miên, hút hồn khách lạ. Nơi chim rừng hót vang từ sáng tới chiều.

  • PHẠM XUÂN HÙNG

    Tôi nghĩ chắc hiếm có nhà văn, nhà thơ nào thành danh mà trong sự nghiệp sáng tác lại vắng bóng cây cỏ. Sở dĩ loài thực vật thấp bé như cỏ lại trở thành đối tượng mỹ học là nhờ vào những yếu tính trái ngược, thậm chí phi lý nhưng vẫn tồn tại.

  • HỒ NHIÊN  

    Những ngày mới tinh mơ đã đầy nắng. Nắng thấm vào sương làm rực lên sắc hồng ảo diệu. Thiên nhiên tạo nên vẻ đẹp thật giản đơn, và con người chỉ đủ năng lực chuyển tải thông điệp về cái đẹp đó bằng các loại hình nghệ thuật, và điều đó xem như chiếc cầu nối để đưa mỗi ai trở về chiêm ngắm thứ vốn sẵn trong trời đất.

  • NGUYỄN VĂN DŨNG  
                        Bút ký  

    La Habana là thủ đô của đảo quốc Cuba. Tôi thăm La Habana dịp thành phố rộn ràng chuẩn bị kỷ niệm 500 năm tuổi. Những gì tôi thấy ở đây khác xa với những gì tôi từng mường tượng.

  • ĐÔNG HÀ

    Thường trong thời gian của cuộc đời, người ta hay dành riêng khoảng thời gian đáng trân trọng nhất, đó là những ngày đầu năm mới, để nói về muôn sự.

  • ĐÔNG HÀ  

    Tôi vẫn nhớ, chưa bao giờ quên, bài ca dao Mười quả trứng. Bài ca dao được hát lên từ phiên chợ Kẻ Diên nghèo, một vùng quê Bình Trị Thiên khắc nghiệt.

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG  
                               Bút ký   

    Chỉ mấy ngày mưa dồn dập, trắng trời quê hương, tang thương lại gieo lên mảnh đất nghèo khó mỗi lần lũ về.

  • NGUYỄN QUANG HÀ

                            Bút ký

  • ĐÔNG HÀ      
        Tản văn  

    Nếu mỗi đời người dành ra một quãng thời gian để lưu giữ ký ức, tôi tin rằng, ký ức của mỗi người là một cái nhà kho khổng lồ.
     

  • LÊ THỊ MÂY
              Bút ký

    Thật khó lòng quên anh, người bạn cùng đi chuyến tàu Thống Nhất từ Hà Nội vào Sài Gòn.

  • ĐẶNG YÊN
             Bút ký

    Với Hương Trà, những điều tưởng chừng quên lãng về một vùng đất nhiều tiềm năng đã sống dậy. Cái xưa và cái nay trộn lẫn giữa làn ranh văn hóa và ý thức, tính bất toàn và biến đổi, giữa cổ kính và hiện đại.

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG  
                                    Bút ký  

    Huế được xem là một thành phố vườn, cả thành phố là một công viên lớn, ở đâu cũng thấy được một màu xanh mát dịu của cỏ cây, sông, hồ, đồi núi.

  • TRUNG SƠN
                 

    Trong đời viết văn làm báo, lần đầu tôi "đi thực tế" không phải với các bạn đồng nghiệp, cũng không có ai đưa rước, mà đi cùng "bà xã" của tôi - một cô giáo đang loay hoay chưa biết tìm việc gì làm thêm để bù đắp khoản tiền lương ít ỏi của mình.


  • LÊ HƯNG TIẾN

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG   

    Ngày cuối năm, tiếng còi tàu vang bên sân ga cũ bận rộn những chuyến đi về. Cái màu vôi đỏ trong đêm, bóng người vội vã dưới hàng sứ trắng nở tàn lặng lẽ.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ  

    Thiên hạ đang náo nức đủ tin sốt nóng, sao lại đi nói chuyện mít? Cũng do trên trang mạng một tờ báo lớn mới đây có bài “Dân mạng thế giới xôn xao vì trái mít”; nguồn tin gốc lại là một trang mạng của Mỹ! Nhiều vùng quê Việt Nam mình đang vào mùa mít, nhà tôi lại sở hữu 2 cây mít năm nào cũng trĩu quả, cần chi tìm xem chuyện bên Mỹ?