Tôi từng được nghe Bảo Cường thổi sáo, ngâm thơ mấy chục năm trước, trong dịp thay mặt Tạp chí “Sông Hương” vào TP. Hồ Chí Minh dự họp “đồng hương”, nhưng đọc tập “Nửa vòng đất lạ buồn vui xứ người”, chợt thấy anh thật xứng đáng với danh hiệu “nghệ sĩ hát rong” đa tài, bền bỉ, trẻ mãi không già. Cũng thật bất ngờ khi biết người nghệ sĩ tung hoành trên nhiều sàn diễn suốt từ Huế đến TP. Hồ Chí Minh, từ Pháp đến Mỹ và đã “sở hữu” vô kể là huy chương, bằng khen lại xuất thân từ rẻo đất nghèo heo hút - “chiến khu” Dương Hoà, từng là chú bé chăn trâu, từng phải vất vả kiếm sống trên những cánh rừng Bù Đăng, Bù Đốp… Thì ra nghị lực và ý chí của con người thay đổi được cả số phận.
Bảo Cường đã “tự bạch” trong cuốn sách: “Không cầu kỳ hoa mỹ, nghĩ sao viết vậy…Đây là tấm lòng rất thật…” Nhưng “nghĩ sao viết vậy”, chân thật như Bảo Cường, không phải ai cũng làm được. Chúng ta từng biết không ít tên tuổi nghĩ một đằng, nói một nẻo, chỉ nói và viết những gì hợp thời và có lợi cho mình. Bảo Cường thì…huỵch toẹt, thẳng băng. Anh chẳng ngại ca ngợi nước Mỹ có những đô thị, công trình hiện đại nhất thế giới, nhưng cũng không e dè khi buông lời phê phán: “…chương trình “Việt Nam tình ca” lại đi hát nhạc Mỹ Chắc hết người Việt, đi mời vũ đoàn Mỹ mặc áo dài nhảy tửng, đá chân kiểu võ Tàu…Không hiểu nhà tổ chức , đạo diễn muốn thể hiện cái gì? Còn T.H. thì miễn bàn. Nguyên một mảng bụng, rốn phơi bày giữa bàn dân thiên hạ…” Tôi e ngại thay cho anh, viết tắt tên ca sĩ, còn Bảo Cường thì viết rõ, mà không chỉ chê một người. Chẳng biết mấy người bị anh “chê” có nổi xung mà kiếm cớ trả đũa anh không... Nói vậy, nhưng tôi tin những nghệ sĩ chân chính đứng bên anh vì anh thành thực và không thiên vị - Bảo Cường cũng thẳng thắn phê phán những cảnh lố lăng, những chuyện giả dối trong hoạt động văn nghệ ở quê nhà với quan niệm rất đúng đắn: “Con người sống phải có văn hoá, nhất là ca sĩ càng cần có văn hoá hơn, vì các bạn đang trình diễn trước hàng ngàn, vạn khán giả.”
Bảo Cường thành thực cả khi xót xa phải bỏ khoản tiền lớn đi tắc-xi, khi tỏ lòng tri ân những bạn bè đã “lì xì”, mua sách, đĩa CD giúp anh, nhưng đồng đô-la và miền đất hứa có người coi là “thiên đường” không quyến rũ được đứa con của vùng chiến khu Dương Hoà nghèo khó. “Những ngày ở Mỹ tôi càng hiểu thấm sâu hơn về hai chữ “quê hương”. Lúc này ước chi cùng vợ về quê mình ở Dương Hoà. Vợ chồng cùng mơ màng trên sông Hương…” Trong cuốn sách có thể gọi là “du ký về nước Mỹ”, nhưng tác giả đã dành khá nhiều trang nhắc lại những kỷ niệm ở Việt Nam - từ quê hương Dương Hoà đến những vùng đất miền Nam hào phóng đã đùm bọc anh trên mỗi bước trưởng thành, từ những trò đùa “quái quỷ” hồi thơ dại đến mối tình đầu tuổi thanh xuân... Có thể sẽ có độc giả “chê” tác giả đã sa đà với hoài niệm, thậm chí có lúc “lạc đề”, nhưng làm sao người nghệ sĩ ngăn được niềm cảm hứng đẹp đẽ và thiêng liêng dâng trào trên sàn diễn? Phải, cuốn sách của anh chính là “sàn diễn” luôn biến hoá của nghệ sĩ đa tài Bảo Cường; và có lẽ anh không muốn “độc diễn” nên đã trích cả những bài báo mà anh thích thú, nhưng bao trùm tất cả là tiếng lòng chân thành của một nghệ sĩ luôn đau đáu một niềm thương nhớ quê hương, nguồn cội, dù ở nơi xa nửa vòng trái đất, dù đang sống giữa chốn phồn hoa…
N.K.P |
Tải mã QRCode
Cho rằng chủ tịch xã đã xúc phạm “thần linh” nên người dân đòi “xử” chủ tịch xã để bảo vệ miếu cổ. Câu chuyện lạ này xảy ra tại xã Phú Thuận, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên - Huế.
SHO - Chiều 14/4, Tạp chí Sông Hương tổ chức buổi giới thiệu tập thơ “Phục hưng tôi & em” của nhà thơ Từ Hoài Tấn tại trụ sở Tạp chí, số 9 Phạm Hồng Thái, thành phố Huế.
SHO - Chào mừng Festival Huế 2014, vào chiều ngày 11/4, Tạp chí Sông Hương đã tổ chức khai mạc triển lãm tranh "Về về lại" tại trụ sở Tạp chí, số 9 Phạm Hồng Thái, thành phố Huế.
Vịnh Lăng Cô thuộc huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế là 1 trong 10 vịnh đẹp của Việt Nam, thu hút rất nhiều du khách bởi vẻ đẹp kỳ vĩ của núi rừng nhiệt đới rộng lớn và biển cả trong xanh bao la.
Làng quê Việt Nam hiếm nơi nào như làng Phước Tích (thuộc xã Phong Hòa, H. Phong Điền, TT-Huế) có con sông Ô Lâu hiền hòa chảy bao quanh như dải lụa mềm ôm ấp cuộc sống thanh bình, yên ả của người dân. Trải qua 544 năm, nơi đây còn lưu giữ nguyên vẹn dáng dấp một ngôi làng cổ Việt Nam với những đặc trưng kiến trúc, văn hóa, và tín ngưỡng..., được Bộ VH-TT&DL công nhận di tích quốc gia...
Ngày 1/4 và 2/4, Lễ hội Điện Huệ Nam (hay còn gọi Điện Hòn Chén)đã diễn ra với lượng du khách rất đông đến từ các tỉnh trong cả nước.
Buổi sáng, đường phố ở Huế không thức dậy một cách vội vã. Có lẽ nhộn nhịp nhất chỉ có khu vực cầu Tràng Tiền, những dòng xe cộ ngược xuôi chở hàng hóa về bên kia, bên này... Và những gánh hàng rong cũng theo đó rảo bước nhanh, nhịp nhàng đôi quang gánh về phố cho kịp phục vụ người ăn sáng.
Có thể nói, Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế là nơi lưu giữ nhiều nhất, đầy đủ nhất những hiện vật ghi dấu về triều Nguyễn và cuộc sống vương triều xưa - một thuở vàng son nay đã trở thành ký ức.
"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi/Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt/ Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt/Rọi suốt trăm năm một cõi đi về" Tôi vẫn nhớ như in cái không gian cách đây gần hai mươi năm về trước, trong một quán cà phê lụp xụp, mái lợp tranh ở đường Đặng Thái Thân, Huế, lần đầu tiên được nghe ca khúc Một cõi đi về.
Cuộc thi do Báo Thừa Thiên Huế phát động từ giữa năm 2013. Hơn 500 tác phẩm của 30 tác giả gửi về dự thi. Qua tuyển chọn, 59 tác phẩm của 14 tác giả đã lọt vào vòng chung khảo.
Tranh làng Sình xã Phú Mậu, huyện Phú Vang, Thừa Thiên- Huế vốn là dòng tranh dân gian nức tiếng. Nhưng cũng có lúc tranh làng Sình mai một. Tuy nhiên, nhờ những nghệ nhân tâm huyết mà nay dòng tranh này đã trở thành sản phẩm du lịch hấp dẫn du khách.
Ngày 7/11/2003, Nhã nhạc triều Nguyễn (còn gọi là Nhã nhạc Huế) - Âm nhạc cung đình Việt
Một dự án nghiên cứu mới vừa công bố cho biết 136/720 di tích văn hóa trên thế giới “có thể sẽ biến mất sau 2.000 năm do mực nước biển dâng”, trong đó có quần thể di tích cố đô Huế được UNESCO công nhận tháng 12-1993.
SHO - Chào mừng 104 năm ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 và 1974 năm khởi nghĩa Hai Bà Trưng, chiều ngày 7/3, Liên hiệp các Hội VHNT và Hội Mỹ thuật Thừa Thiên Thiên Huế đã tổ chức khai mạc triển lãm “Tặng phẩm tháng Ba” tại số 26 Lê Lợi, Huế.
46 tuổi mới có được triển lãm nghệ thuật đầu tiên nhưng chừng đó thời gian trở về sau cũng đủ dựng nên tượng đài sừng sững Điềm Phùng Thị - tên tuổi tiêu biểu của nền nghệ thuật điêu khắc thế giới thế kỷ XX. Nhưng, trước khi trở thành một nghệ sĩ lớn, nhiều người quên mất bà cũng đã là một bác sĩ tài đức.
Nếu như làng cổ ở Đường Lâm (Sơn Tây, Hà Nội) mang dáng dấp đặc trưng của vùng quê đồng bằng Bắc Bộ, thì làng cổ Phước Tích (Phong Hòa, huyện Phong Điền, Thừa Thiên - Huế) lại còn khá nguyên vẹn những yếu tố gốc của làng cổ vùng văn hóa Huế và miền Trung.
Nét trầm mặc cổ kính, đêm Hoàng Cung huyền diệu tái hiện lịch sử của chốn lầu son hay những lời ca ngọt ngào trên sông Hương đã tạo nên một Huế mộng mơ hấp dẫn du khách.
Nhà thơ Võ Quê vừa sưu tầm và ấn hành tập 1 Lời ca Huế (NXB Thuận Hóa) với 11 tác phẩm của Á Nam Trần Tuấn Khải, Tản Đà, Bửu Lộc… và các tác giả khuyết danh nhằm giới thiệu một cách đầy đủ phần lời các bài ca Huế vốn tồn tại dưới hình thức truyền khẩu. TT&VH có cuộc trò chuyện với ông về công việc thầm lặng này.
Tuồng Huế, đã có nhiều cuộc hội thảo với sự tham gia của nhiều nhà nghiên cứu, nhiều nghệ sĩ lừng danh, tất cả đều đặt ra câu hỏi làm thế nào để bảo tồn và phát huy loại hình nghệ thuật đã một thời được xem là quốc kịch dưới triều nhà Nguyễn.