Tôi từng được nghe Bảo Cường thổi sáo, ngâm thơ mấy chục năm trước, trong dịp thay mặt Tạp chí “Sông Hương” vào TP. Hồ Chí Minh dự họp “đồng hương”, nhưng đọc tập “Nửa vòng đất lạ buồn vui xứ người”, chợt thấy anh thật xứng đáng với danh hiệu “nghệ sĩ hát rong” đa tài, bền bỉ, trẻ mãi không già. Cũng thật bất ngờ khi biết người nghệ sĩ tung hoành trên nhiều sàn diễn suốt từ Huế đến TP. Hồ Chí Minh, từ Pháp đến Mỹ và đã “sở hữu” vô kể là huy chương, bằng khen lại xuất thân từ rẻo đất nghèo heo hút - “chiến khu” Dương Hoà, từng là chú bé chăn trâu, từng phải vất vả kiếm sống trên những cánh rừng Bù Đăng, Bù Đốp… Thì ra nghị lực và ý chí của con người thay đổi được cả số phận.
Bảo Cường đã “tự bạch” trong cuốn sách: “Không cầu kỳ hoa mỹ, nghĩ sao viết vậy…Đây là tấm lòng rất thật…” Nhưng “nghĩ sao viết vậy”, chân thật như Bảo Cường, không phải ai cũng làm được. Chúng ta từng biết không ít tên tuổi nghĩ một đằng, nói một nẻo, chỉ nói và viết những gì hợp thời và có lợi cho mình. Bảo Cường thì…huỵch toẹt, thẳng băng. Anh chẳng ngại ca ngợi nước Mỹ có những đô thị, công trình hiện đại nhất thế giới, nhưng cũng không e dè khi buông lời phê phán: “…chương trình “Việt Nam tình ca” lại đi hát nhạc Mỹ Chắc hết người Việt, đi mời vũ đoàn Mỹ mặc áo dài nhảy tửng, đá chân kiểu võ Tàu…Không hiểu nhà tổ chức , đạo diễn muốn thể hiện cái gì? Còn T.H. thì miễn bàn. Nguyên một mảng bụng, rốn phơi bày giữa bàn dân thiên hạ…” Tôi e ngại thay cho anh, viết tắt tên ca sĩ, còn Bảo Cường thì viết rõ, mà không chỉ chê một người. Chẳng biết mấy người bị anh “chê” có nổi xung mà kiếm cớ trả đũa anh không... Nói vậy, nhưng tôi tin những nghệ sĩ chân chính đứng bên anh vì anh thành thực và không thiên vị - Bảo Cường cũng thẳng thắn phê phán những cảnh lố lăng, những chuyện giả dối trong hoạt động văn nghệ ở quê nhà với quan niệm rất đúng đắn: “Con người sống phải có văn hoá, nhất là ca sĩ càng cần có văn hoá hơn, vì các bạn đang trình diễn trước hàng ngàn, vạn khán giả.”
Bảo Cường thành thực cả khi xót xa phải bỏ khoản tiền lớn đi tắc-xi, khi tỏ lòng tri ân những bạn bè đã “lì xì”, mua sách, đĩa CD giúp anh, nhưng đồng đô-la và miền đất hứa có người coi là “thiên đường” không quyến rũ được đứa con của vùng chiến khu Dương Hoà nghèo khó. “Những ngày ở Mỹ tôi càng hiểu thấm sâu hơn về hai chữ “quê hương”. Lúc này ước chi cùng vợ về quê mình ở Dương Hoà. Vợ chồng cùng mơ màng trên sông Hương…” Trong cuốn sách có thể gọi là “du ký về nước Mỹ”, nhưng tác giả đã dành khá nhiều trang nhắc lại những kỷ niệm ở Việt Nam - từ quê hương Dương Hoà đến những vùng đất miền Nam hào phóng đã đùm bọc anh trên mỗi bước trưởng thành, từ những trò đùa “quái quỷ” hồi thơ dại đến mối tình đầu tuổi thanh xuân... Có thể sẽ có độc giả “chê” tác giả đã sa đà với hoài niệm, thậm chí có lúc “lạc đề”, nhưng làm sao người nghệ sĩ ngăn được niềm cảm hứng đẹp đẽ và thiêng liêng dâng trào trên sàn diễn? Phải, cuốn sách của anh chính là “sàn diễn” luôn biến hoá của nghệ sĩ đa tài Bảo Cường; và có lẽ anh không muốn “độc diễn” nên đã trích cả những bài báo mà anh thích thú, nhưng bao trùm tất cả là tiếng lòng chân thành của một nghệ sĩ luôn đau đáu một niềm thương nhớ quê hương, nguồn cội, dù ở nơi xa nửa vòng trái đất, dù đang sống giữa chốn phồn hoa…
N.K.P |
Tải mã QRCode
Kinh thành ở cố đô Huế vốn là vùng đất thấp trũng. Người xưa đã làm những gì để chống ngập cũng là một bài học đáng tham khảo cho chúng ta hôm nay.
Trấn Hải thành là công trình đã chứng kiến trang sử bi thương của Huế trong công cuộc chống giặc ngoại xâm cuối thế kỷ 19.
Vào cung là đến với cuộc sống giàu sang nhung lụa nhưng với phần lớn cung nữ, Tử Cấm thành lại là nơi chôn vùi tuổi xuân của họ.
Nhà rường Huế đã trở thành một di sản vô cùng quý báu của kiến trúc cổ Việt Nam. Tiếp nối kiểu nhà rường của người Việt tại quê cũ Hoan-Ái, cư dân Thuận Hóa với năng khiếu thẩm mỹ sáng tạo, đức tính cần cù và bàn tay khéo léo đã tạo cho nhà rường xứ Huế một bản sắc độc đáo.
Nhà rường Huế đã trở thành một di sản vô cùng quý báu của kiến trúc cổ Việt Nam. Tiếp nối kiểu nhà rường của người Việt tại quê cũ Hoan-Ái, cư dân Thuận Hóa với năng khiếu thẩm mỹ sáng tạo, đức tính cần cù và bàn tay khéo léo đã tạo cho nhà rường xứ Huế một bản sắc độc đáo.
Theo sử sách chép lại, không chỉ có triều vua Trần quy định việc anh - em - cô - cháu trong họ lấy nhau với mục đích không để họ ngoài lọt vào nhằm nhăm nhe ngôi báu, mà thời nhà Nguyễn – triều đại cuối cùng của chế độ phong kiến Việt Nam cũng xảy ra hiện tượng này.
Gần 150 năm giữ vai trò là kinh đô của cả nước, triều Nguyễn được nhận định là một triều đại quân chủ đặc biệt nhất trong tất cả các triều đại quân chủ ở nước ta. Riêng số lượng sách vở được biên soạn dưới triều này cũng nhiều hơn toàn bộ di sản của các triều đại khác cộng lại.
Từ Dụ Thái Hậu nổi tiếng là một bà hoàng yêu nước thương dân. Tiếc rằng lăng mộ của bà đã bị thời gian và con người hủy hoại...
Du lịch Huế, ngoài thăm quan những địa điểm nổi tiếng như Đại Nội, Chùa Thiên Mụ, hệ thống lăng tẩm của các vua chúa triều Nguyễn,... thì Huế còn sở hữu nhiều điểm đến thú vị mà bạn chưa khám phá hết.
Ở Việt
“Toàn bộ cuốn sách làm bằng bạc mạ vàng, chỉ có 5 tờ (10 trang) nhưng nặng tới 7 ký, xuất hiện vào thời vua Thiệu Trị (1846), có kích cỡ 14×23 cm..."
Gắn liền với một giai thoại từ thời mở làng, trải qua hàng trăm năm, người dân xã Hương Thọ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế truyền tai nhau những câu chuyện huyền bí về một hòn “đá lạ” ở điện Mẹ Nằm.
Với quyền lực cùng sự tàn nhẫn vô hạn, Ngô Đình Cẩn được mệnh danh là "Bạo chúa miền Trung" trong suốt thời gian Ngô Đình Diệm nắm quyền.
Lăng mộ của chúa Nguyễn Phúc Tần còn được gọi là lăng Chín Chậu, có nhiều nét độc đáo so với lăng mộ các chúa Nguyễn khác.
BAVH - là các chữ viết tắt của bộ tập san bằng tiếng Pháp với nhan đề: “Bulletin des Amis du Vieux Hué” (Tập san của những người bạn Cố đô Huế”. Trước đây tập san này có tên gọi là “Đô thành Hiếu cổ”. Bộ tập san này (sau này người ta gọi là tạp chí) được xuất bản và lưu hành tại Việt
Theo truyền thuyết, ngày xửa ngày xưa, có một vị thần gánh đất để ngăn sông đắp núi. Một hôm vị thần đó đang gánh đất thì bỗng nhiên đòn gánh bị gãy làm hai, nên bây giờ đã để lại hai quả đất khổng lồ khoảng cách nhau hơn một km đó chính là núi Linh thái và núi Túy Vân ngày nay thuộc xã Vinh Hiền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên – Huế.
Vua Gia Long vốn không phải là con người hiếu sát. Ngay cả việc đối với họ Trịnh, hai bên đánh nhau ròng rã 45 năm trời, vậy mà khi đã lấy được nước (1802), vẫn đối xử tốt với con cháu họ Trịnh chứ đâu đến cạn tàu ráo máng như với Tây Sơn?
Các hoàng đế nước Việt xưa phần lớn giỏi chữ Hán, biết thơ văn, triều Lý, Trần, Lê, Nguyễn đời nào cũng có các tác phẩm ngự chế quý giá. Nhưng tất cả các tác phẩm ấy đều nằm trong quỹ đạo Nho Giáo, dùng chữ Hán và chữ Nôm để diễn đạt cảm xúc về tư tưởng của mình.
Trái với sự nổi tiếng của lăng mộ các vua nhà Nguyễn, lăng mộ 9 chúa Nguyễn ở Huế không được nhiều người biết đến...
Nhắc đến vua Minh Mạng, người đời nghĩ đến ngay hình ảnh của một quân vương nổi tiếng quyết đoán và giai thoại về năng lực giường chiếu phi thường.