Thơ Sông Hương 11-2024

14:10 03/12/2024


Phan Lệ Dung - Nguyễn Hữu Quý - Trần Thương Tính - Nguyễn Ngọc Phú

Tác phẩm "Chân dung" (Sắt hàn 80 x 40 x 20cm, 2024) của nhà điêu khắc Lê Ngọc Thái

PHAN LỆ DUNG

Hoa  tôi nằm mộng

Không biết  sao
hôm nay
tôi buồn
 trời ngoài âm u
hay 
nhớ
nhớ ngọn núi ngoài mưa chiều hôm ấy
nhớ con đường chia ly
màu xanh
 bụi tre vàng
đàn chim én ngập ngừng
lượn vòng
rồi bay đi

mấy thu qua
tôi vẫn đi tìm
tìm mãi
trời dạy tôi biết chờ
trời dạy tôi biết đợi nắng sớm mai
biết nhận ra tiếng cười của gió
tiếng còi tàu lúc nửa khuya
sự im lặng chiếc đồng hồ ngừng quay
anh không nói  dạo ấy
mưa trên hàng cây muối
đường về mênh mông
hôm đến thăm
tôi hái một cành hoa màu tím
đem về cắm  đầu giường
đêm chày
hoa  tôi nằm mộng

hôm qua
trở lại
đường vẫn xanh
núi vẫn bạc đầu đứng ngóng
còn người ta
vẫn chưa về

Chắc còn lận đận phía trời kia.



NGUYỄN HỮU QUÝ

Dậy đi con...

Dậy đi con, dậy đi con
Chim sau vườn đã hót
Chim trên núi đã kêu
Ông mặt trời như chiếc bánh ngọt
lăn trên mâm trời
 giáo con đang đợi
 cổng trường mầm non xinh xinh

Sao con lại lặng thinh
Không một tiếng trả lời
Lỡ ngủ nướng cũng u ơ ú 
Nếu đang  con sẽ mỉm cười
Hay con đang đùa chơi
Với đàn mây trên rặng núi xa xa
 phải con đang nấp vào ô 
trốn tìm với chị dế mùa thu...

Mùa thu
Tinh  ập xuống cơn  quét
Trong tích tắc
Làng Nủ không còn
Trong nháy mắt
một ngôi làng bị chôn trong bùn đất

Những ấu thơ đang về đâu, về đâu?
Dậy đi con, dậy đi
Dậy đi  làm ngựa
phi qua mấy chặng rừng
Dậy đi làm nàng tiên
múa cho  giáo hát
Dậy đi rồi dụi mắt
làm siêu nhân của làng...

Sao con không chịu dậy
Khi mưa đã ngớt rồi
Dậy để còn thêm tuổi
Các con ơi!



TRẦN THƯƠNG TÍNH

Bến sông xưa

Tôi về qua ngõ vắng
Nghiêng nghiêng chiều mây bay
Cánh  quê cõng nắng
Còn trôi về nơi đâu?

Bếp nhà quê đỏ lửa
Mẹ ngồi phía mênh mông
Mắt buồn treo bậu cửa
Nghe ngày về bâng khuâng.

Con đò quê gác mái
Còn nằm dài trên sông
Em theo chồng xa mãi
Biền biệt tháng năm trôi...

Gió qua miền  ức
Ngát thơm hương lúa đồng
Ai gánh chiều  thức
Rơi dài bến sông xưa?



NGUYỄN NGỌC PHÚ

Thủy triều

Những cơn nấc thủy triều làm tôi nghẹt thở
Con - nhện - nước vừa bơi vừa lột vỏ
Xòe chân qua móng vuốt mặt trời...

Tôi run lên trước giờ lặng sóng
Cơn sốt rét đất liền tái ngày biển động
Những người đàn ông đói trăng tự nhấm bóng mình.


Hoang đảo

Trong biền biệt chiều tôi nghe  ai gọi tôi sau  hồ tiếng sóng
Tia nắng gãy sau làn nước thẳm
Trái tim tôi se thắt dịu dàng

Đừng vỡ nữa san  - đừng vỡ!
Cây leo đã mọc lên
Trái cây không tự hái
Những hoa dại ngẩn ngơ
Những bần thần xống áo
Chiều trễ tràng bầu 
Em nhưng nhức thời gian...

 ai gọi tôi  bỏ tôi đi
Hoang đảo vắng chân chim
Tôi tập bơi với 
Tôi theo dải trứng  tìm về hang 
Nơi tôi trú ngụ đầu tiên
Nơi trú ngụ cuối cùng...

(TCSH429/11-2024)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?

  • Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm

  • I. Đôi khi nhơ nhớ trong đời... Điều gì không rõ đã rời vuột điRồi buồn chẳng hiểu buồn chiCứ ngơ ngẩn tựa phân ly -                                       một người...

  • Mong manh đi qua những tiết mùaHương từ lụa trắng của nghìn xưa

  • Và cuối cùng y đã đến ngồi vào vị trí của mình, xếp đặt lại đồ đạc trong căn phòng.Y đã tìm thấy một chúc thư.

  • Đốt một nén hương trầm bên mâm ngũ quảMơ hồ nghe gà gáy trên môi ngườiTiếng gà le te gọi tôi đi chợ Tết

  • Anh cứ nghĩ ấy là hạnh phúcQua dốc Đồng Lào mưa như trútBần bật hoa mưa bần bật oàMột trời hoa vây kín hai ta

  • Mắt xưa có là chiếc láVỗ vào mưa ru dáng ngườiChắc ta có lần dối tráMôi đau rét tím nụ cười

  • ...Trong khốn cùng cô đơnhạnh phúc lại trở về...

  • Bầu trờiBắt đầu nhiễm lạnhNgoài đồngThưa thót tiếng chim...Rơm rạ... có mùi ẩm mốcCon chó buồn, ngáp vặt ngoài hiên?

  • Lúc nào cũng chỉ một mìnhCho dù được sống bên anh - cuối đời

  • Tặng VânKhi em là dòng sông ám ảnh khôn nguôi đang trôi trên đôi bờ thácloạn thì những câu thơ rã rời, những mảng màu u tối bất lực, những tháng ngày tả tơi đang quất vào anh như một ngọn roi bởi vì em vừa gần gũi, vừa mãi mãi xa xôi như một tinh cầu.

  • Một lần em vô ý đánh rơiTôi nhặt vội nụ cười bên giếng nướcChợt bắt gặp lòng mình hồi hộpPhút lặng người giấu kín vào trong

  • ...Ai khao khát ngủ trên đỉnh                                         Vinh QuangXin chớ vong ân quên lãng mọi điều...

  • LTS: Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Trưởng  ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Thanh Niên. Đã viết và in nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút.Nếu dựa vào đó để xưng tụng” thì có lẽ với Nguyễn Viện, thơ chỉ là “tay trái”. Song tay trái mà rất “gân guốc”, đáng nể lắm. Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ mới của Nguyễn Viện để bạn đọc cùng “ngự lãm”  có đúng vậy không.                                                                                           SH.

  • Sinh năm 1965 tại HuếLà giáo viên THPT ở Krông Pắc, tỉnh Đắc Lắc.

  • I. Rồi quẩn quanh những tường mưa loang lổtự làm đầy mình bằng im lặng bằng nghe ngóng sự chuyển động của những câu thơ khúc ca xưa trên lửng lơ bìa sách cũ

  • Bạn đã đi qua cây cầu đó, và đã bình thản quay nhìn, những mảnhvỡ những ván đinh dây thừng, những vằn xoắn bứt tung rớt tả tơixuống vực sâu, nơi sóng nước đang ầm ào cuộn xoáy

  • ...Trong vại chượp mắm phơi ngấu những linh hồn cáChảy rân rân trong da thịt con ngườiMáu ta nóng hay là nước mắm...

  • Những thiếu phụ vừa đi vừa vấn lại giấc mơ ngái ngủTrăng non ngậm sương, bầu vú họ ngậm trăng