Thơ Sông Hương 11-2024

14:10 03/12/2024


Phan Lệ Dung - Nguyễn Hữu Quý - Trần Thương Tính - Nguyễn Ngọc Phú

Tác phẩm "Chân dung" (Sắt hàn 80 x 40 x 20cm, 2024) của nhà điêu khắc Lê Ngọc Thái

PHAN LỆ DUNG

Hoa  tôi nằm mộng

Không biết  sao
hôm nay
tôi buồn
 trời ngoài âm u
hay 
nhớ
nhớ ngọn núi ngoài mưa chiều hôm ấy
nhớ con đường chia ly
màu xanh
 bụi tre vàng
đàn chim én ngập ngừng
lượn vòng
rồi bay đi

mấy thu qua
tôi vẫn đi tìm
tìm mãi
trời dạy tôi biết chờ
trời dạy tôi biết đợi nắng sớm mai
biết nhận ra tiếng cười của gió
tiếng còi tàu lúc nửa khuya
sự im lặng chiếc đồng hồ ngừng quay
anh không nói  dạo ấy
mưa trên hàng cây muối
đường về mênh mông
hôm đến thăm
tôi hái một cành hoa màu tím
đem về cắm  đầu giường
đêm chày
hoa  tôi nằm mộng

hôm qua
trở lại
đường vẫn xanh
núi vẫn bạc đầu đứng ngóng
còn người ta
vẫn chưa về

Chắc còn lận đận phía trời kia.



NGUYỄN HỮU QUÝ

Dậy đi con...

Dậy đi con, dậy đi con
Chim sau vườn đã hót
Chim trên núi đã kêu
Ông mặt trời như chiếc bánh ngọt
lăn trên mâm trời
 giáo con đang đợi
 cổng trường mầm non xinh xinh

Sao con lại lặng thinh
Không một tiếng trả lời
Lỡ ngủ nướng cũng u ơ ú 
Nếu đang  con sẽ mỉm cười
Hay con đang đùa chơi
Với đàn mây trên rặng núi xa xa
 phải con đang nấp vào ô 
trốn tìm với chị dế mùa thu...

Mùa thu
Tinh  ập xuống cơn  quét
Trong tích tắc
Làng Nủ không còn
Trong nháy mắt
một ngôi làng bị chôn trong bùn đất

Những ấu thơ đang về đâu, về đâu?
Dậy đi con, dậy đi
Dậy đi  làm ngựa
phi qua mấy chặng rừng
Dậy đi làm nàng tiên
múa cho  giáo hát
Dậy đi rồi dụi mắt
làm siêu nhân của làng...

Sao con không chịu dậy
Khi mưa đã ngớt rồi
Dậy để còn thêm tuổi
Các con ơi!



TRẦN THƯƠNG TÍNH

Bến sông xưa

Tôi về qua ngõ vắng
Nghiêng nghiêng chiều mây bay
Cánh  quê cõng nắng
Còn trôi về nơi đâu?

Bếp nhà quê đỏ lửa
Mẹ ngồi phía mênh mông
Mắt buồn treo bậu cửa
Nghe ngày về bâng khuâng.

Con đò quê gác mái
Còn nằm dài trên sông
Em theo chồng xa mãi
Biền biệt tháng năm trôi...

Gió qua miền  ức
Ngát thơm hương lúa đồng
Ai gánh chiều  thức
Rơi dài bến sông xưa?



NGUYỄN NGỌC PHÚ

Thủy triều

Những cơn nấc thủy triều làm tôi nghẹt thở
Con - nhện - nước vừa bơi vừa lột vỏ
Xòe chân qua móng vuốt mặt trời...

Tôi run lên trước giờ lặng sóng
Cơn sốt rét đất liền tái ngày biển động
Những người đàn ông đói trăng tự nhấm bóng mình.


Hoang đảo

Trong biền biệt chiều tôi nghe  ai gọi tôi sau  hồ tiếng sóng
Tia nắng gãy sau làn nước thẳm
Trái tim tôi se thắt dịu dàng

Đừng vỡ nữa san  - đừng vỡ!
Cây leo đã mọc lên
Trái cây không tự hái
Những hoa dại ngẩn ngơ
Những bần thần xống áo
Chiều trễ tràng bầu 
Em nhưng nhức thời gian...

 ai gọi tôi  bỏ tôi đi
Hoang đảo vắng chân chim
Tôi tập bơi với 
Tôi theo dải trứng  tìm về hang 
Nơi tôi trú ngụ đầu tiên
Nơi trú ngụ cuối cùng...

(TCSH429/11-2024)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Ba bông hoa mang đêm phi qua                                             vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông

  • Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội

  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng