Trần Quốc Toàn - Tịnh Bình - Ngô Đức Hành - Nguyễn Nho Khiêm - Sơn Trần
Tác phẩm sơn dầu "Dấu xưa" của HS Ngô Tâm
TRẦN QUỐC TOÀN
Những ngọn khói rơm thơm
Giữa mùa trăng gió đồng đêm trở mình lật lên ký ức
hình bóng người làng mở đất còn vọng trong âm thanh tre trảy
hay là con cá rô bụi lát đang chờ mưa tháng hạn
để tháp đền phủ xuống trầm tích những dòng sông...
Đẩy chiếc thuyền lá chở mùa xuôi về biển
nghe tiếng chim miền ngược gửi gắm hơi thở rừng già...
Mùa thu ấy trăng vẫn neo trên đồi đá trắng
đêm đá lăn từng hòn như quả trứng khủng long
giữa đồng bãi nhô lên từng gò đá
hay là núi đẻ trứng tiền sử để lại dấu tích - cánh đồng...
Tiếng cuốc kêu đêm như lời ru làng chìm vào giấc ngủ
hạt lúa nảy mầm mạ chờ mưa trút xuống
cha nghiêng giấc về phía những đường cày
như còn trằn trọc đêm trắng cùng tiếng sấm ngoài trời.
Dần sáng,
mưa cũng đã trút hết nỗi niềm vào da thịt đất đai
mùi bùn phả vào từng ngõ ngách làng hơi thở vụ mùa
bóng cha tôi cùng người làng bưng bê lúa giống
gieo vào cánh đồng một mơ ước
có cánh cò, có lúa mọc lên giữa ngày khó nhọc
nuôi nấng hồn làng trong no ấm những ngọn khói rơm thơm...
TỊNH BÌNH
Khói đồng bằng
Tưới tẩm mùa xanh trên cánh đồng khô hạn
Giọt mưa cằn cỗi gieo nhớ gieo thương
Nắng táp nụ cười muôn đời tần tảo
Cha nâu bùn
Nên con đâu lem lấm chân son...
Con neo ước mơ vào đôi cánh chim di
Cha gieo mùa màng bằng giọt mồ hôi đắng đót
Mẹ bấm đốt tay tính toan phiên chợ đời cơm áo
Đêm mệt nhoài trăn trở tiếng ho khan
Vun lại liếp rau mẹ chắt chiu trên đôi quang gánh
Trĩu nặng đường cày hạt thóc cũng biết thương cha
Hành trang con xuôi giấc mơ về phố thị
Mùi quê hương thơm thảo vị quê nghèo
Những bước chân trở về
Rồi lại ra đi...
Thèm một lần úp mặt vào đất quê
Chợt thương cánh thiên di có bao giờ hiểu được
Vị ngọt phù sa thơm mùi châu thổ
Chỉ khói đồng bằng cay mắt giấc mơ xa...

NGÔ ĐỨC HÀNH
Tự thức
không tiếng cười
bầu trời vênh vao
khoảng sân trường mênh mông vắng lặng
cười một tiếng trẻ thơ
những hạt mưa
sáng nay
nỗi niềm giấu vào thưa nhặt
tôi nhấm vị nước mắt
gió bời bời cào mỏng xót xa
ai vừa đi để bóng ngang qua
buôn bán ngày mai lời lỗ
trên màn hình tiếng trống trường thương quá
dán mắt tìm bối rối thầy cô
sân trường
vắng lặng hôm qua
ngày mai chưa đến
chiếc lá vàng hóa vàng lưu luyến
gốc cây này con dế đã lang thang
bầu trời gần hơn
mặt đất xa hơn
mưa vừa xối đa chiều lớp lớp
câu hỏi cuộc đời băn khoăn ai biết
mong manh hơn trong lớp sương mù
ai bán tiếng cười
sấm gõ từng giờ
thay tiếng trống tháng ngày chờ đợi
tôi hỏi đất
dày bao nhiêu ước
đất dỗi hờn ngúng nguẩy vô vi
NGUYỄN NHO KHIÊM
Những cơn mưa bên cầu Trường Tiền
Có một hôm anh về đứng bên cầu
Cầu vẫn cong sáu vài mười hai nhịp
Sông Hương vẫn con thuyền thả vang tiếng hát
Em ngược về đâu?
Chiều nay mưa anh vẫn đợi bên cầu
Nghe gió xiết dọc sông, đường Lê Lợi
Vũng nước đọng làm gương soi bất chợt
Mái tóc phong trần chớm bạc rồi sao?
Rồi một mai mây trắng bay cao
Sông vẫn chảy, anh không còn ở đó
Khi cơn mưa tưới dầm phố Huế
Bóng nước nào soi dáng em xưa?

SƠN TRẦN
Hình ảnh
Quất vào đời tôi ngọn gió lào thổi suốt mùa khô
Bờ cỏ úa vàng, đàn trâu qua trảng bùn bỏng rát
Bầy chim hớt hải đi tìm bóng mát
Mùi phèn chua lảng vảng giấc mơ gầy
Di nguyện của cha qua ánh nhìn rỗng đáy
Bụi chuối tàu te xác xơ, đơn độc
Đêm mắc cạn vầng trăng vấn khăn quỳ khóc
Giấc ngủ muộn mằn, hơi nóng cứ đành hanh.
Mẹ sảy sàng từ lúc tàn canh
Ngắt đọt cải trời xót lòng bữa ăn ngày đói
Thương con cò lội bến sông hôm bão gào đã không về nữa
Chị theo chồng bến nước mồ côi.
Trò trốn tìm tuổi thơ giờ đã xa xôi
Tôi mắc nợ quê nỗi nhớ đóng đinh ngày giáp hạt
Ngọn gió lào cứ kể chuyện cái nghèo, nắng mưa sấp mặt
Bên hiên chiều cụm lúa rài ngơ ngác mùa xưa.

(TCSH393/11-2021)
Tải mã QRCode
...Bồng bồngBống bốngBông bông...
...Chỉ trong lá con chim sâu làm tổChỉ trong tim tình yêu kết nụ...
...Hãy mở các cửa sổ hồn mìnhCho khúc ca biến tấu dâng dângĐừng nguỵ trang mình là người hạnh phúcĐừng đóng đinh trên thập giá tình yêu...
...Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm phải đâu chuyện vừa...Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi mà nhìn bàn chân!...
Võ Quê - Tôn Phong - Phạm Thị Quỳnh Phương - Hồ Huy Sơn - Nguyễn Quang Việt - Nguyễn Thị Hợi.
Nguyễn Xuân Hoa - Mai Văn Hoan - Phạm Tấn Hầu - Bùi Đức Vinh - Nguyễn Thị Hồng Hà - Lãng Hiển Xuân - Đinh Hạ - Nguyễn Hưng Hải - Châu Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Trần Thái - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Thị Yến
...Mặc cho đất bận nâu, trời mải bận xanhNgười đi, mòn cả bóngThắp tận cùng thẳm sâu một khát vọng yên bình...
...Đang mùa xuân ha y đã sang hèmà hoa tím rụng đầy mặt nướcchảy về đâu, sông ơi...
...Tôi vừa được sống lạiVì trong suốt cuộc đờiTôi đã sống dùkhông biết mình sống...
...Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mậtDâng lên em cùng những hạt sương đêm...
LÊ HOÀNG ANH...Mẹ ơi mẹ qua đau khổ đã nhiều sao luôn có những chùm hoa ổi trắng, lúc nào cũng nhìn con đăm đắm – vẫn tìm con trong lắng đọng tâm hồn...
LTS: Với một tờ báo, chắc hẳn niềm vui mừng trước hết là nhận được những bản thảo chất lượng. Nhưng cũng không vì vậy mà chúng tôi không trân trọng những bài viết chưa đạt tới “tiêu chí” Sông Hương. Giới hạn trong lĩnh vực thơ: Có không ít tác giả hầu như tuần nào, tháng nào cũng gửi từ ba bốn bài trở lên. Đều đặn bao nhiêu năm trời như thế, tính ra số thơ mà chúng tôi nhận được của họ đã có thể đóng thành một “tổng tập”. Những trang chữ viết tay, những trang vi tính quen thuộc đến mòn mắt ấy mỗi lần nhận được là chúng tôi lại hồi hộp đọc, để rồi… áy náy!Dưới đây là những bài gần như khá nhất trong số thơ lai cảo của Sông Hương.
Thạch Quỳ - Nguyên Quân - Đông Hà - Kiều Trung Phương - Nguyên Hào - Lê Quốc Hán - Đinh Thu - Hoàng Thị Thiều Anh - Nguyễn Phước Loan
...nghe thanh âm mà không có tiếng ngườisao khép mắt mà không thể chết được...
Từ Nguyên Tĩnh - Lê Huỳnh Lâm - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Hữu Lục - Mai Thìn - Cao Hạnh - Văn Công Hùng - Trần Tuấn - Nguyễn Ngọc Phú - Đức Sơn - Trần Vạn Giã - Trần Cao Sơn - Lê Hữu Khoá - Trần Hoàng Phố - Phạm Thị Anh Nga
Đất nước đã vẹn toàn một mối hơn ba mươi năm, song còn đó những nỗi đau âm ỉ, thấm vào cốt xương của thân nhân các thương binh - liệt sĩ, thấm vào máu thịt của những ai từng kinh qua hoặc không kinh qua chiến tranh mà nay đều được hưởng cuộc sống yên bình. Kỷ niệm 60 năm ngày thương binh liệt sĩ(27/7/1947 – 27/7/2007), Sông Hương xin nghiêng mình trước nỗi đau không hề ngẫu nhiên đã thấm vào thơ ấy… *Nguyễn Gia Nùng - Triệu Nguyên Phong - Trần Đức Đủ - Huỳnh Tuấn Vinh
Vân Long là tạng người thơ không chịu cũ. Nhà thơ luôn ý thức được việc làm mới mình để có thể đồng hành với nền thơ đương đại và nhịp thở nóng hổi của cuộc sống thường nhật.Dù là trữ tình tự sự hay nội cảm ngoại quan, thơ Vân Long luôn để lại những dấu ấn sáng tạo - dấu ấn lao động thơ. Vân Long đã từng có duyên với xứ Huế qua “Đêm sông Hương”, “Vườn Huế”... được tuyển chọn trong Tuyển thơ Sông Hương 20 năm...
khi em là vực sâu im lặng tôi pho tượng đá lắng nghe...
...chim chích bay về đăm đắm mắtnghe phế hưng bông lơn ký ức thành xanhrêu...
Nguyễn Văn Quang - Trần Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Ngã Lễ - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Ngô Thị Hạnh - Nguyễn Thánh Ngã - Xuân Thanh - Phan Văn Chương - Thạch Thảo - Trần Đôn - Nguyễn Nhã Tiên - Đoàn Lam - Tiến Thảo - Đoàn Giao Hưởng