Trần Quốc Toàn - Tịnh Bình - Ngô Đức Hành - Nguyễn Nho Khiêm - Sơn Trần
Tác phẩm sơn dầu "Dấu xưa" của HS Ngô Tâm
TRẦN QUỐC TOÀN
Những ngọn khói rơm thơm
Giữa mùa trăng gió đồng đêm trở mình lật lên ký ức
hình bóng người làng mở đất còn vọng trong âm thanh tre trảy
hay là con cá rô bụi lát đang chờ mưa tháng hạn
để tháp đền phủ xuống trầm tích những dòng sông...
Đẩy chiếc thuyền lá chở mùa xuôi về biển
nghe tiếng chim miền ngược gửi gắm hơi thở rừng già...
Mùa thu ấy trăng vẫn neo trên đồi đá trắng
đêm đá lăn từng hòn như quả trứng khủng long
giữa đồng bãi nhô lên từng gò đá
hay là núi đẻ trứng tiền sử để lại dấu tích - cánh đồng...
Tiếng cuốc kêu đêm như lời ru làng chìm vào giấc ngủ
hạt lúa nảy mầm mạ chờ mưa trút xuống
cha nghiêng giấc về phía những đường cày
như còn trằn trọc đêm trắng cùng tiếng sấm ngoài trời.
Dần sáng,
mưa cũng đã trút hết nỗi niềm vào da thịt đất đai
mùi bùn phả vào từng ngõ ngách làng hơi thở vụ mùa
bóng cha tôi cùng người làng bưng bê lúa giống
gieo vào cánh đồng một mơ ước
có cánh cò, có lúa mọc lên giữa ngày khó nhọc
nuôi nấng hồn làng trong no ấm những ngọn khói rơm thơm...
TỊNH BÌNH
Khói đồng bằng
Tưới tẩm mùa xanh trên cánh đồng khô hạn
Giọt mưa cằn cỗi gieo nhớ gieo thương
Nắng táp nụ cười muôn đời tần tảo
Cha nâu bùn
Nên con đâu lem lấm chân son...
Con neo ước mơ vào đôi cánh chim di
Cha gieo mùa màng bằng giọt mồ hôi đắng đót
Mẹ bấm đốt tay tính toan phiên chợ đời cơm áo
Đêm mệt nhoài trăn trở tiếng ho khan
Vun lại liếp rau mẹ chắt chiu trên đôi quang gánh
Trĩu nặng đường cày hạt thóc cũng biết thương cha
Hành trang con xuôi giấc mơ về phố thị
Mùi quê hương thơm thảo vị quê nghèo
Những bước chân trở về
Rồi lại ra đi...
Thèm một lần úp mặt vào đất quê
Chợt thương cánh thiên di có bao giờ hiểu được
Vị ngọt phù sa thơm mùi châu thổ
Chỉ khói đồng bằng cay mắt giấc mơ xa...

NGÔ ĐỨC HÀNH
Tự thức
không tiếng cười
bầu trời vênh vao
khoảng sân trường mênh mông vắng lặng
cười một tiếng trẻ thơ
những hạt mưa
sáng nay
nỗi niềm giấu vào thưa nhặt
tôi nhấm vị nước mắt
gió bời bời cào mỏng xót xa
ai vừa đi để bóng ngang qua
buôn bán ngày mai lời lỗ
trên màn hình tiếng trống trường thương quá
dán mắt tìm bối rối thầy cô
sân trường
vắng lặng hôm qua
ngày mai chưa đến
chiếc lá vàng hóa vàng lưu luyến
gốc cây này con dế đã lang thang
bầu trời gần hơn
mặt đất xa hơn
mưa vừa xối đa chiều lớp lớp
câu hỏi cuộc đời băn khoăn ai biết
mong manh hơn trong lớp sương mù
ai bán tiếng cười
sấm gõ từng giờ
thay tiếng trống tháng ngày chờ đợi
tôi hỏi đất
dày bao nhiêu ước
đất dỗi hờn ngúng nguẩy vô vi
NGUYỄN NHO KHIÊM
Những cơn mưa bên cầu Trường Tiền
Có một hôm anh về đứng bên cầu
Cầu vẫn cong sáu vài mười hai nhịp
Sông Hương vẫn con thuyền thả vang tiếng hát
Em ngược về đâu?
Chiều nay mưa anh vẫn đợi bên cầu
Nghe gió xiết dọc sông, đường Lê Lợi
Vũng nước đọng làm gương soi bất chợt
Mái tóc phong trần chớm bạc rồi sao?
Rồi một mai mây trắng bay cao
Sông vẫn chảy, anh không còn ở đó
Khi cơn mưa tưới dầm phố Huế
Bóng nước nào soi dáng em xưa?

SƠN TRẦN
Hình ảnh
Quất vào đời tôi ngọn gió lào thổi suốt mùa khô
Bờ cỏ úa vàng, đàn trâu qua trảng bùn bỏng rát
Bầy chim hớt hải đi tìm bóng mát
Mùi phèn chua lảng vảng giấc mơ gầy
Di nguyện của cha qua ánh nhìn rỗng đáy
Bụi chuối tàu te xác xơ, đơn độc
Đêm mắc cạn vầng trăng vấn khăn quỳ khóc
Giấc ngủ muộn mằn, hơi nóng cứ đành hanh.
Mẹ sảy sàng từ lúc tàn canh
Ngắt đọt cải trời xót lòng bữa ăn ngày đói
Thương con cò lội bến sông hôm bão gào đã không về nữa
Chị theo chồng bến nước mồ côi.
Trò trốn tìm tuổi thơ giờ đã xa xôi
Tôi mắc nợ quê nỗi nhớ đóng đinh ngày giáp hạt
Ngọn gió lào cứ kể chuyện cái nghèo, nắng mưa sấp mặt
Bên hiên chiều cụm lúa rài ngơ ngác mùa xưa.

(TCSH393/11-2021)
Tải mã QRCode
THIÊN DI
Võ Văn Luyến - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyên Như - Nguyễn Thị Liên Tâm
TRẦN XUÂN TRỌNG
Chung Tiến Lực - Nguyễn Văn Thanh - Lê Viết Xuân - Lê Khắc Dinh - Lê Điểm - Trần Thị Tường Vy
“Uống lầm một ánh mắt/ Cơn say theo nửa đời”. Nhắc hai câu thơ này, có khi nhiều thế hệ học đường sẽ khá bất ngờ vì tuổi trẻ của mình đã từng lẩm nhẩm đọc và nhớ trong cõi tương tư tuổi hoa mộng.
NGUYỄN TRỌNG LĨNH
NHẤT MẠT HƯƠNG
NGUYỄN HỒNG
NGUYÊN QUÂN
KIM LOAN
LÊ NGUYỆT
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.
NGÔ MẬU TÌNH
LÊ HẢI KỲ
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Đông Hà - Võ Ngột - Bùi Việt Phương - Trần Nam Phong - Nguyễn Thị Bội Nhiên - Lưu Xông Pha - Hà Văn Đạt - Trần Quang Phong
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Có những lúc tưởng chừng mọi ranh giới giữa thơ và con người thơ không còn nữa. Thấy người là thấy thơ và ngược lại. Nhiều khi bị rợn ngợp không chụp bắt kịp những cái bóng trong vũ trụ của thơ và con người thơ ấy. Nhưng rồi vẫn tiếp tục dõi theo để được khám phá tầng tầng lớp lớp ý tưởng, ngôn từ ngồn ngộn chảy tràn ra mỗi giờ mỗi phút mỗi giây. Với những chiếc đồng hồ tan chảy trong bức tranh The Persistence of Memory, Salvador Dali chọn cách nắm bắt thời gian bằng hội họa, còn anh vẽ thời gian bằng thơ, bất tận, đều đặn như từng nhịp thở tích tắc từ trái tim anh vậy.
NGUYỄN ĐỨC BÁ