Trương Công Tưởng - Phạm Hiền Mây - Huỳnh Minh Tâm - Nông Quang Khiêm - Mai Xuân Thắng
TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG
Sau một đoạn đời
Trong tôi luôn có một thung lũng, một thảo nguyên, một dòng sông, ngôi nhà gió mưa của mẹ
Và một tình đầu không thể lãng quên
Trong tôi luôn có những năm tháng buồn tênh
Cái giếng ngọc đêm trăng chị tắm
Ngọn đồi chúng mình vấp ngã
Cúc áo ai rơi
Chăn gối u hoài
Trong tôi luôn có một mùa hoa cải, một cánh đồng,
đàn bò mỗi chiều xuống núi
Có cha tôi chạng vạng ngồi rít điếu
Có bà tôi khuya sớm ngọn đèn dầu
Có em tôi hai mươi năm vẫn ngồi không nói
Có tóc mẹ cài thiên lý thơm hương
Đàn bò của tôi giờ chạy về đâu
Em tôi lưu lạc xứ người chưa một lần trở lại
Bà tôi qua cầu Nại Hà về nơi nào xa mãi
Còn mỗi tôi ngồi ôm những giấc mơ đau
Thung lũng của tôi, nhiều năm nữa về sau
Vẫn núi vẫn sông vẫn cánh đồng hoa cải
Đàn ông đàn bà người già con trẻ
Sẽ hát gì cho những ước mơ
Tôi đi ngược lối sông từ mùa hoa ấy đến giờ
Dòng An Lão vẫn xanh ngăn ngắt bãi bờ
Váy em ướt rồi khô
Lòng ta mưa rồi tạnh
Vết thương cũng lành sau bao lần chảy máu
Chỉ còn dáng mẹ ngồi hun hút cơn đau
PHẠM HIỀN MÂY
Có lời nào chưa kịp nói này tôi…
có chiều nào chiều hơn buổi chiều tôi
khi quạnh quẽ trời cao cơn chất ngất
khi hình bóng người vây cơn kín chật
có chiều nào chiều hơn buổi chiều tôi
có buồn nào buồn hơn nỗi buồn tôi
khi sớm tối ngoài hiên cơn gió quật
khi trống vắng lùa qua cơn thức giấc
có buồn nào buồn hơn nỗi buồn tôi
có sầu nào sầu hơn nỗi sầu tôi
khi dấu cắn còn in vai vết thật
khi khói trắng và mây mang niềm rất
có sầu nào sầu hơn nỗi sầu tôi
có lời nào chưa kịp nói này tôi
khi hạnh phúc là phút giây rót mật
nước mắt rơi hẹn ngày vui xin cất
có lời nào chưa kịp nói này tôi…
HUỲNH MINH TÂM
Ánh trăng 2
Không chỉ trong đêm mười sáu, khi bạn ngủ
Nó đứng bên cửa sổ, tỏa ánh sáng dịu dàng vào tâm hồn bạn
Bạn mơ thấy cánh đồng lúa chín vàng
Hoặc vườn hoa cúc mùa thu
Xoa bóp thân thể bạn
Trìu mến và ấm áp
Mọi ngày, nó theo dõi bước chân bạn
Vẽ hình ảnh trên những bức tranh đá
Rọi vào trí tuệ bạn
Nhân sâm của tình yêu, lòng trắc ẩn
Tiếng gọi bí ẩn của vĩnh cửu
Hòa âm của tĩnh lặng
Bạn nhỏ bé, không thể đong đếm được
Bạn tròn đầy, không thể quy tụ
Bạn ngồi trong khuôn viên của cuộc đời
Với một tách trà nóng
Nó ở đâu đó, bạn không nhìn thấy
Khi bạn nói, dường có ai đó
Nắm đôi bàn tay bạn
Bài ca cất lên
NÔNG QUANG KHIÊM
Tiếng chim Pò ơi
Pò ơi!…
Tiếng chim gọi mùa giáp hạt
Chiến tranh, mất mùa, hạt gạo chia ba
Ông bà xưa lên rừng đào củ mài, củ ấu…
Pò ơi!...
Tiếng chim vọng từ rừng sâu
Như kêu thương, trách móc
Nao nao lòng người
Có ai còn lên rừng đào củ mài củ ấu nữa đâu
Mà tiếng chim vẫn buồn quay quắt…
Bản mình nay ấm no rồi…
Ông bà đã chín mươi
Bưng bát cơm đầy
Nghe tiếng chim gọi mùa giáp hạt đâu đây
Rưng rưng ánh mắt…
Tiếng chim vọng về từ xa lắc
Gọi ký ức người già…
MAI XUÂN THẮNG
Mành đêm giăng sợi tơ trời
Thẳm sâu mắt đêm ẩn cài mật ngữ
những vô ngôn rưng rức
Lả lơi giọt sương dụ ngàn hoa tình tự
Đóa quỳnh ngậm cả vầng viên mãn
Lộng bóng hoàng hoa.
(TCSH413/07-2023)
Tải mã QRCode
TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân
NGUYỄN HOADự cảm
Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú
Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương
Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi
Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung
ĐÀO DUY ANHLời nói dối
TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông
LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.
Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân
NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc
LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).
Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh
Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam
LƯƠNG NGỌC AN (Trích Phác thảo những lời ru)
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng
Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang
MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối
LÊ THANH NGANgười thổi sáo
Trịnh Thanh Sơn - Nguyễn Văn Thọ - Phan Xuân Sơn - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Lê Hoa - Lê Khánh Tuyết - Vương Hồng Hoan - Hà Vũ Giang Châu