Trương Công Tưởng - Phạm Hiền Mây - Huỳnh Minh Tâm - Nông Quang Khiêm - Mai Xuân Thắng
TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG
Sau một đoạn đời
Trong tôi luôn có một thung lũng, một thảo nguyên, một dòng sông, ngôi nhà gió mưa của mẹ
Và một tình đầu không thể lãng quên
Trong tôi luôn có những năm tháng buồn tênh
Cái giếng ngọc đêm trăng chị tắm
Ngọn đồi chúng mình vấp ngã
Cúc áo ai rơi
Chăn gối u hoài
Trong tôi luôn có một mùa hoa cải, một cánh đồng,
đàn bò mỗi chiều xuống núi
Có cha tôi chạng vạng ngồi rít điếu
Có bà tôi khuya sớm ngọn đèn dầu
Có em tôi hai mươi năm vẫn ngồi không nói
Có tóc mẹ cài thiên lý thơm hương
Đàn bò của tôi giờ chạy về đâu
Em tôi lưu lạc xứ người chưa một lần trở lại
Bà tôi qua cầu Nại Hà về nơi nào xa mãi
Còn mỗi tôi ngồi ôm những giấc mơ đau
Thung lũng của tôi, nhiều năm nữa về sau
Vẫn núi vẫn sông vẫn cánh đồng hoa cải
Đàn ông đàn bà người già con trẻ
Sẽ hát gì cho những ước mơ
Tôi đi ngược lối sông từ mùa hoa ấy đến giờ
Dòng An Lão vẫn xanh ngăn ngắt bãi bờ
Váy em ướt rồi khô
Lòng ta mưa rồi tạnh
Vết thương cũng lành sau bao lần chảy máu
Chỉ còn dáng mẹ ngồi hun hút cơn đau
PHẠM HIỀN MÂY
Có lời nào chưa kịp nói này tôi…
có chiều nào chiều hơn buổi chiều tôi
khi quạnh quẽ trời cao cơn chất ngất
khi hình bóng người vây cơn kín chật
có chiều nào chiều hơn buổi chiều tôi
có buồn nào buồn hơn nỗi buồn tôi
khi sớm tối ngoài hiên cơn gió quật
khi trống vắng lùa qua cơn thức giấc
có buồn nào buồn hơn nỗi buồn tôi
có sầu nào sầu hơn nỗi sầu tôi
khi dấu cắn còn in vai vết thật
khi khói trắng và mây mang niềm rất
có sầu nào sầu hơn nỗi sầu tôi
có lời nào chưa kịp nói này tôi
khi hạnh phúc là phút giây rót mật
nước mắt rơi hẹn ngày vui xin cất
có lời nào chưa kịp nói này tôi…
HUỲNH MINH TÂM
Ánh trăng 2
Không chỉ trong đêm mười sáu, khi bạn ngủ
Nó đứng bên cửa sổ, tỏa ánh sáng dịu dàng vào tâm hồn bạn
Bạn mơ thấy cánh đồng lúa chín vàng
Hoặc vườn hoa cúc mùa thu
Xoa bóp thân thể bạn
Trìu mến và ấm áp
Mọi ngày, nó theo dõi bước chân bạn
Vẽ hình ảnh trên những bức tranh đá
Rọi vào trí tuệ bạn
Nhân sâm của tình yêu, lòng trắc ẩn
Tiếng gọi bí ẩn của vĩnh cửu
Hòa âm của tĩnh lặng
Bạn nhỏ bé, không thể đong đếm được
Bạn tròn đầy, không thể quy tụ
Bạn ngồi trong khuôn viên của cuộc đời
Với một tách trà nóng
Nó ở đâu đó, bạn không nhìn thấy
Khi bạn nói, dường có ai đó
Nắm đôi bàn tay bạn
Bài ca cất lên
NÔNG QUANG KHIÊM
Tiếng chim Pò ơi
Pò ơi!…
Tiếng chim gọi mùa giáp hạt
Chiến tranh, mất mùa, hạt gạo chia ba
Ông bà xưa lên rừng đào củ mài, củ ấu…
Pò ơi!...
Tiếng chim vọng từ rừng sâu
Như kêu thương, trách móc
Nao nao lòng người
Có ai còn lên rừng đào củ mài củ ấu nữa đâu
Mà tiếng chim vẫn buồn quay quắt…
Bản mình nay ấm no rồi…
Ông bà đã chín mươi
Bưng bát cơm đầy
Nghe tiếng chim gọi mùa giáp hạt đâu đây
Rưng rưng ánh mắt…
Tiếng chim vọng về từ xa lắc
Gọi ký ức người già…
MAI XUÂN THẮNG
Mành đêm giăng sợi tơ trời
Thẳm sâu mắt đêm ẩn cài mật ngữ
những vô ngôn rưng rức
Lả lơi giọt sương dụ ngàn hoa tình tự
Đóa quỳnh ngậm cả vầng viên mãn
Lộng bóng hoàng hoa.
(TCSH413/07-2023)
Tải mã QRCode
THIÊN DI
Võ Văn Luyến - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyên Như - Nguyễn Thị Liên Tâm
TRẦN XUÂN TRỌNG
Chung Tiến Lực - Nguyễn Văn Thanh - Lê Viết Xuân - Lê Khắc Dinh - Lê Điểm - Trần Thị Tường Vy
“Uống lầm một ánh mắt/ Cơn say theo nửa đời”. Nhắc hai câu thơ này, có khi nhiều thế hệ học đường sẽ khá bất ngờ vì tuổi trẻ của mình đã từng lẩm nhẩm đọc và nhớ trong cõi tương tư tuổi hoa mộng.
NGUYỄN TRỌNG LĨNH
NHẤT MẠT HƯƠNG
NGUYỄN HỒNG
NGUYÊN QUÂN
KIM LOAN
LÊ NGUYỆT
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.
NGÔ MẬU TÌNH
LÊ HẢI KỲ
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Đông Hà - Võ Ngột - Bùi Việt Phương - Trần Nam Phong - Nguyễn Thị Bội Nhiên - Lưu Xông Pha - Hà Văn Đạt - Trần Quang Phong
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Có những lúc tưởng chừng mọi ranh giới giữa thơ và con người thơ không còn nữa. Thấy người là thấy thơ và ngược lại. Nhiều khi bị rợn ngợp không chụp bắt kịp những cái bóng trong vũ trụ của thơ và con người thơ ấy. Nhưng rồi vẫn tiếp tục dõi theo để được khám phá tầng tầng lớp lớp ý tưởng, ngôn từ ngồn ngộn chảy tràn ra mỗi giờ mỗi phút mỗi giây. Với những chiếc đồng hồ tan chảy trong bức tranh The Persistence of Memory, Salvador Dali chọn cách nắm bắt thời gian bằng hội họa, còn anh vẽ thời gian bằng thơ, bất tận, đều đặn như từng nhịp thở tích tắc từ trái tim anh vậy.
NGUYỄN ĐỨC BÁ